vết sẹo bị ngã bốn năm trước, lại thấy đau, đau tận trong
tim, đồng thời cũng thấy không đáng.
“Mình hỏi cậu đấy!”. Cậu ấy nhất định muốn một
câu trả lời, nắm lấy tờ giấy triệu tập trên đất, làm động tác muốn vò nhàu,
“Nói đi!”.
Cô đứng lên, hơi lắc lư trên bậc thang, chống vào lan can bảo vệ mới đứng vững
được.
“Đừng xé! Mình không có”.
“Vì sao!”.
“Vì... mình căn bản... không
đăng ký Đại học Bắc Kinh...”.
Sự thẳng thắn của cô nằm trong điều cậu đã dự liệu, lúc này, nói dối còn có ý
nghĩa gì? Cậu không hiểu, rõ ràng cô nói sẽ cùng thi với cậu, cô cũng đã đồng ý
với cậu rồi, để cậu ôm, hôn, vì sao còn dùng cách này để lừa cậu?
“Là... sửa rồi ư?”. Cậu lại gần
cô, lạnh nhạt, bắt đầu mất kiên nhẫn, nhưng câu nói sau đó của cô lập tức đánh
tan cả sự thấu hiểu cậu dành cho cô.
“Không phải đã sửa... mà mình căn bản... chưa từng đăng ký”.
Quả nhiên, chỉ có cậu là tên ngốc. Cậu
không còn gì để nói, toàn bộ những thứ mà cậu phấn đấu, nỗ lực, không màng tất
cả bây giờ đều trống không, giống như cô, chỉ là pho tượng không có linh hồn.
Cậu không thèm suy nghĩ tóm lấy mô hình máy bay ném xuống tầng dưới. Tiếng mô
hình vỡ từ xa vọng lại, để tham dự cuộc thi mô hình đó, cậu phải mất thời gian
gấp ba bốn lần bình thường, từ thiết kế tới tìm linh kiện, cậu đã tỉ mỉ lắp
ghép, giống như tình cảm đối với cô, bây giờ vỡ thành mảnh vụn.
“Có phải... trước nay cậu đều không
muốn ở bên mình?”. Cậu quay lưng với cô bước
về phía cầu thang, sự lạnh lùng bao phủ toàn thân.
“Mình chỉ... không muốn học ở Đại học Bắc Kinh”. Cô nói, chán nản ngồi trên bậc
thềm.
Trong bốn năm họ quen biết nhau, lần đầu tiên cậu ý thức được cô gần trong gang
tấc nhưng lại vô cùng xa xôi, khó nắm bắt. Không
phải khoảng cách giữa hai lá cây, mà là đáy biển với bầu trời, là cá và chim.
Cậu thử cố gắng hơn nữa vẫn không thể với tới trái tim cô, hoặc cô căn bản
không có trái tim.
“Vì sao?”. Cậu quay người lại, nhặt tờ giấy triệu tập đặt vào phong bì thư, đợi
câu trả lời của cô.
Cô cúi đầu, lại một lần nữa khiến cậu thất vọng khi cô lựa chọn sự im lặng,
dường như trong bốn năm, điều cô làm nhiều nhất chính là im lặng, triệt để nhất
cũng là im lặng, cho dù cậu làm thế nào, làm tốt đến đâu, cô cũng không muốn
nói cho cậu biết những lời trong lòng cô.
Cậu bước tới trước mặt cô, ngồi xổm xuống, xõa lọn tóc cô quen buộc ra, lấy đi
cái kẹp tóc màu đen.
Cô ngẩng đầu, nói thật lòng: “Xin lỗi...”.
Nhưng cậu chỉ thở dài, cực kỳ thất vọng nhìn chiếc kẹp tóc trong lòng bàn tay,
lủi lại nói: “Bỏ đi... Diệp Phổ Hoa...”.
Cậu đứng lên, đi khỏi đó. Bóng lưng dài lướt qua góc rẽ, hoàn toàn biến mất
trước mắt cô, không tạm biệt.
Cô ngồi một mình trên bậc thềm, vùi mặt trên đầu gối, thử quen với sự yên ả hơi
đau đớn này.
Cô ngồi đó cả ngày, từ lúc giữa trưa cậu ấy rời đi đến khi hoàng hôn mang đi
nốt chút ánh chiều tà cuối cùng.
Tim cô đập lên xuống 588 nhịp.
Tạm biệt, Diệp Phổ Hoa, cô tưởng tượng ra giọng nói của cậu ấy.
Tạm biệt, Thi Vĩnh Đạo...
Một năm sau đó, Phổ Hoa không hề gặp lại cậu ấy.
Quá lâu chưa nói chuyện với Vĩnh Đạo, nghe thấy tiếng
“ừ”, trái tim thấp thỏm căng thẳng của Phổ Hoa cuối cùng mới nhẹ nhõm vài
phần. Cô từng suy
đoán anh ở đâu, sống thế nào,
trước khi gọi điện cũng
nghĩlàm thế nào bứt ra
ngay, nhưng khi nghe thấy anh ho vẫn không
nén được đành lên tiếng hỏi.
“Anh... vẫn ổn chứ?”.
Vĩnh Đạo “ừ” rất khẽ, bị ngắt bởi một trận
ho, anh vấtvả điều chỉnh lại hơi
thở, mãi lúc sau vẫn
không nói gì. Phổ Hoa gần
như có thể tưởng tượng
ra dáng vẻ khi đó
của anh, anh chưa bao giờ thuộc dạng
người biết chămlo cho bản thân,
quen sống cẩu thả,
khi bị bệnh đến uống thuốc
đúng giờ cũng quên.
“Anh... không sao chứ?”. Tâm
trạng phức tạp, Phổ Hoa
tựa vào ban công, sắc
trời u ám tối tăm vô
hìnhtrung khiến cho mâu thuẫn trong
lòng cô thêm trầmtrọng hơn. Lý trí
nói cho cô biết không
cần quan tâm tới anh, mặc kệ anh
tự sinh tự diệt đi, nhưng tình
cảmbao năm lại khiến cô không
cách nào không lo
lắng.Cô rất muốn mang câu “Cầu Nhân
không lo cho anh à?” ra chọc
giận anh, nhưng không nói lên
lời.
“Có chuyện gì à?”. Anh khàn
khàn hỏi, nghe ra một
chút lạnh nhạt.
Phổ Hoa nắm di động nóng rực kề sát
tai, hít thật sâurồi nói: “Vĩnh
Bác... kêu anh nhanh chóng
gọi điện vềnhà, bố mẹ anh bên đó...”.
“Biết rồi...”. Vĩnh
Đạo thô lỗ cắt ngang
lời cô, “Tự anh biết nên làm
thế nào...”.
“Anh...”. Thái độ của anh
khiến cô buồn bực.
“Em nói với anh trai anh, kêu anh
ấy ít quan tâmchuyện của anh đi... Không,
em căn bản không
cần để ý tới anh ấy, anh có thể tự mình giải
quyết”. Vĩnh Đạolại dùng cách
giải quyết vấn đề như trước
đây, giọng nói lộ rõ
vẻ mất bình tĩnh,
còn có chút thô lỗ,
“Nhữngchuyện này em đừng quan
tâm!”.
“Nhưng em đã gọi điện cho nhà anh
rồi...”. Phổ Hoa bắt đầu hối hận vì
đã gọi cuộc điện thoại đó, càng hối hận
để Vĩnh Đạo biết trong tình trạng
này. Điều này đã là gì chứ?
Anh ấy lấy người khác, gia
đình còn khôngbiết, xảy ra
chuyện tự cô tình nguyện
lo lắng cho an
