có chút ác ý:
“Bây giờ cầm chén trà của cô lên hất vào mặt cô ta”
Tô Mộc Vũ cả kinh, hắn nói cái gì?
“Hất đi” Thanh âm của Phong Kính bị ép rất thấp, rất nặng. Ánh mắt
hắn lạnh lùng, tản ra một loại khí chất cường đại khiến cho người ta sợ
hãi.
Tô Mộc Vũ bị hù doạ, bàn tay hơi run nâng chén trà nóng hất mạnh vào Tô Mộc Tình.
Tô Mộc Tình vội đứng lên nhưng vẫn không kịp tránh, hơn phân nửa chén trà đã bị tạt vào trên mặt cô ta. Cô ta nhất thời chật vật không chịu
nổi, lớp trang điểm vốn dĩ tinh xảo nhanh chóng bị lấm lem.
“A!” Tô Mộc Tình theo bản năng hét ầm lên.
Tần Nghị Hằng cũng trợn mắt hét: “Tô Mộc Vũ!”. Một chén trà này bị
tạt không phải một mình Tô Mộc Tình nhận lấy mà ngay cả mặt của hắn cũng bị hung hăng hất vào.
Người chung quanh nghe thấy âm thanh lớn như vậy, ánh mắt toàn bộ đều hướng về phía này.
Tô Mộc Tình lập tức xấu hổ, ủy khuất khóc lên: “Chị! chị rốt cuộc bất mãn với em chuyện gì? Em có chỗ nào có lỗi với chị sao?” Từng giọt nước mắt thi nhau rơi xuống, giống như một nữ diễn viên ủy khuất vô tội. Cô
nhìn nhìn về phía Tần Nghị Hằng cầu xin giúp đỡ: “Anh rể…”
Một tiếng anh rể này khiến đám người náo nhiệt xung quanh lập tức
hiểu rõ, có mấy người phụ nữ còn cúi đầu nói thầm: “Bây giờ, tiểu
tamngay cả anh rễ cũng dám câu dẫn, còn cùng vợ cả hô chị xưng em. Làm
sao còn có mặt mũi ngồi ở đây nhỉ? Thật không biết xấu hổ…”
Sắc mặt Tô Mộc Tình nháy mắt khó coi gấp trăm lần, cô ta vừa rồi theo bản năng gọi anh rể, danh xưng gọi năm năm này đã quen thuộc nhất thời
bị chén trà của Tô Mộc Vũ làm quên mất.
Phong Kính thản nhiên cười, nhẹ vuốt cằm của Tô Mộc Vũ, ở trên gương
mặt của cô khẽ đặt một nụ hôn nhẹ: “Bảo bối, người ta dâng má trái đến
đây thì em cùng má phải đánh tới đi”
Tâm Tô Mộc Vũ bỗng dưng cảm thấy ấm áp, thì ra hắn kéo chính cô đến đây là muốn giúp cô khiến đôi cẩu nam nữ này chịu nhục nhã.
Phong Kính không thèm để ý mọi người, kéo tay Tô Mộc Vũ tiêu sái đi ra ngoài.
Phía sau, Tần Nghị Hằng nắm chặt nắm tay, đẩy mạnh chiếc bàn, cười
lạnh nói: “Giày rách tôi dùng năm năm, không ngờ anh lại tiếp tục nhặt
về dùng, thật đúng là không câu nệ tiểu tiết nha”
Lời nói ác độc trong lúc nhiều người nhìn khiến thân hình Tô Mộc Vũ
run lên, sắc mặt nhanh chóng trắng bệch dường như đứng không vững, bàn
tay mạnh mẽ bên cạnh đúng lúc đỡ lấy.
Mặt Phong Kính không có bất kỳ biểu cảm nào nhưng mà con ngươi híp lại tỏ rõ hiện giờ tâm tìnhhắn không tốt.
Lửa giận của hắn, không phải ai cũng có thể chống lại.
Đôi mắt hắn lạnh như băng, nhưng khóe miệng lại lộ ra nụ cười,
nghiêng đầu nói: “Bảo bối, khăn tay em dùng năm năm vừa bẩn vừa thối,
không nghĩ tới còn có người nhặt về làm bảo vật. Đúng là đàn ông thuộc
dạng gì liền xứng với đàn bà dạng đó”
Nói xong, vẫn không quan tâm nét mặt xanh mét của hai người phía sau, kéo Tô Mộc Vũ nghênh ngang rời đi.
Những cô gái xem náo nhiệt xung quanh nhịn không được nhỏ giọng hét ầm lên: “Thật đẹp trai!”, “Anh hùng cứu mỹ nhân”,…
Còn lại hai người Tô Mộc Tình cùng Tần Nghị Hằng, bị những người đứng xem chỉ trỏ.
“Hai người kia trời sinh ti tiện nhau nhau, bị mắng là đáng đời”
“Cậu xem, nói không chừng cái chị đi bên cạnh anh chàng đẹp trai lúc
nãy là người chị vứt bỏ chồng cũ, như vậy lại tốt hơn đấy…….”
Tần Nghị Hằng xanh mặt, một cước đá lật chiếc bàn trước mặt.
Chén trà cùng dụng cụ pha trà trên bàn đều bị bể nát.
Trên xe, Tô Mộc Vũ vẫn mệt mỏi.
Cô không biết tại sao thế giới này lại đột nhiên thu nhỏ lại, làm sao ở đâu cũng đều có thể gặp người mình không muốn gặp vậy?
Có phải chỉ cần cô còn ở trong thành phố này một ngày, bọn họ liền không buông tha cho cô?
Phong Kính dựa lưng vào ghế, đột nhiên nhớ tới điều gì liền nói: “Đi siêu thị”
Đi siêu thị làm gì? Tô Mộc Vũ khó hiểu nhìn hắn.
Xe quay đầu tiến vào bãi đỗ xe của một toà thương mại cao cấp, Phong Kính lôi kéo Tô Mộc Vũ vào thang máy.
Nhìn hàng hoá đa dạng muôn hình vạn trạng, Phong Kính nhíu mày, có
chút không kiên nhẫn. Thân hình cao lớn anh tuấn đứng trước những quầy
hàng giành cho phụ nữ trong siêu thị… quả thực có không hợp .
Phong Kính chưa bao giờ tự mình đến siêu thị, khó trách lộ ra vẻ mặt như thế.
Tô Mộc Vũ nhìn thấy bộ dạng nhíu mày của hắn, giống như một vẻ mặt
của cậu bé mất kiên nhẫn khi bị bắt cùng mẹ đi dạo phố, cô nhịn không
được cúi đầu nở nụ cười.
Phong Kính nhìn thấy một loạt cà chua, nhìn tới nhìn lui đến mím chặt khóe miệng, sau đó liền chọn những trái có màu đỏ thẫm đẹp nhất.
Tô Mộc Vũ vội ngăn lại, nói: “Cáinày không được. Muốn mua cà chua thì phải chọn những quả có da hồng hồng điểm chút xanh, như vậy vừa chua
lại vừa ngọt, ăn sẽ ngon hơn”
“Cá phải lựa những con có mang màu đỏ tươi, vảy phải mẩy. Những con như thế mới còn tươi, mùi vị thơm ngon…”
Tô Mộc Vũ vừa đi vừa chọn lựa những bó rau xanh tốt, lại vừa giải thích cách chọn lựa thực phẩm.
Biểu tình trên mặt có chút vui vẻ, mang theo nụ cười lơ đãng, giống như ánh sáng ban mai, cả khuôn mặt đều tỏa sáng.
Phong Kính đi phía sau phụ cô đẩy xe hàng, ánh mắt lơ đãng dừng trên
k