thấy quần áo trên người Tô Mộc Vũ thì cô ta âm thầm cắn chặt răng đầy ghen tị.
Trong lòng càng phẫn hận thì mặt ngoài lại càng ra vẻ nhu thuận đáng
yêu. Nhìn đến chiếc vòng cổ trong tay Tô Mộc Vũ liền cầm lấy ngắm nghía, nói: “Chị, chiếc vòng cổ này sao lại nhỏ như thế? Nhìn có chút…”
Cô ta ra vẻ thương hại, nói: “Bao nhiêu tiền vậy? Em cũng muốn mua
một cái giống thế này tặng cho chị, phòng hờ sau này không cẩn thận đánh mất thì còn có cái khác thế vào. Anh rể, anh có đồng ý không?”
Tần Nghị Hằng ôn nhu nói: “Không phải anh đã nói, em muốn cái gì đều được cả sao”
Nhìn thấy mặt Tô Mộc Vũ càng lúc càng trắng bệch, trong lòng hắn càng lúc càng thấy sảng khoái.
Hắn chính là như vậy, thật muốn khiến cô sống được mà chết cũng không xong, khiến cô mất hết mặt mũi mới cảm thấy vui vẻ được. Cô không phải
đã ly hôn với hắn rồi sao? Cô càng đau thì hắn lại càng cao hứng.
“Cái này bao nhiêu?” Tô Mộc Tình liếc nhìn nhân viên bán hàng, lập tức nói.
Nhân viên bán hàng đánh giá cô ta, trong lòng khinh thường, nhưng vẫn duy trì nụ cười chuyên nghiệp: “Dạ là một trăm hai mươi vạn”
Tô Mộc Tình ngây ngẩn cả người, chỉ một chiếc vòng đeo cổ bất hiển
sơn bất lộ thủy (1) lại hơn một trăm vạn sao? Chị cô ta sao lại có thể
có tiền mua những thứ mắc tiền như thế sao? Kỳ thật cô ta vốn dĩ không
biết chiếc vòng này rất đặc biệt.
Nhưng… cô ta đã phóng lao, nếu không theo lao thì thật mất thể diện,
đến lúc đó cô ta từng mong đặt chân vào nơi này. Tô Mộc Tình hung hăng
cắn răng nói: “Mua!”. Coi như táng gia bại sản, cô ta cũng không muốn
thấp hơn chị gái mình dù chỉ một chút.
Nhân viên bán hàng hơi cúi người, nói: “Thật có lỗi, vòng cổ này
trên thế giới chỉ có mười hai chiếc, tìm người có duyên. Cửa hàng của
chúng tôi may mắn có một chiếc đã được Tô tiểu thư mua rồi”
Mấy nhân viên bán hàng bên cạnh nhịn không được cúi đầu bật cười.
Loại phụ nữ như vậy bọn họ đã thấy rất nhiều, ỷ vào bản thân tuổi trẻ
xinh đẹp cùng đàn ông có tiền bên cạnh, còn không biết nhìn xem mình là
ai, còn không phải là một con hồ ly tinh sao?
Tô Mộc Tình tức đến mức sắc mặt hết trắng lại chuyển sang xanh, rồi
lại lại chuyển từ xanh sang trắng, thế nhưng vẫn còn miễn cưỡng duy trì
nụ cười ngọt ngào nói: “Chị, thật vất vả chị em chúng ta mới gặp nhau
một lần, không bằng cùng nhau đi uống trà đi?”
Tô Mộc Vũ lạnh lùng nhìn nhất cử nhất động của cô ta quả thực rất
muốn bật cười, hất cánh tay cô ta ra mới nói: “Tô Mộc Tình, tôi hình như đã từng nói với cô chúng ta không còn là chị em nữa rồi mà, những
chuyện cô làm với tôi chắc hẳn cô cũng phải biết kết quả của nó chứ”
Tô Mộc Tình bị đẩy ra, ánh mắt đỏ lên, nước mắt dường như muốn rơi
xuống, quay đầu vùi thật sâu vào ngực Tần Nghị Hằng, hai vai run lên một cái tỏ vẻ bản thân mình chịu rất nhiều ủy khuất, giống như Tô Mộc Vũ ở
đây cướp lấy người đàn ông của cô ta.
Tần Nghị Hằng phát hoả: “Tô Mộc Vũ, cô đừng có mà khinh thường Tiểu
Tình. Ở trong mắt tôi, cô so với cô ấy còn hạ đẳng hơn rất nhiều. ít
nhấtTiểu Tình muốn cái gì liền tranh thủ có được thứ đó, còn cô thì sao? Phản bội chồng thì không thừa nhận, còn giả bộ cái gì mà thanh cao, vô
tội?”
Bị hai người bọn họ chà đạp, sắc mặt Tô Mộc Vũ trở nên trắng bệch.
Cô đã từng gặp qua lũ người không biết xấu hổ nhưng những người không biết xấu hổ đến như vậy thì chưa từng.
Trên vai đột nhiên bị một lực nhẹ đè xuống, Phong Kính đi tới thân
mật ôm lấy bả vai Tô Mộc Vũ, con ngươi thản nhiên, khóe miệng lại nhếch
lên một đường cong khó lường.
Nụ cười này, Tô Mộc Tình ngẩn người, Tần Nghị Hằng cũng sửng sốt.
Phong Kính híp lại mắt, thế nhưng cười ra tiếng, ôm lấy thắt lưng Tô
Mộc Vũ nói: “Bảo bối, nếu Tần tổng đã mời, vậy thì đi uống một chén trà
giải nhiệt đi”
Tô Mộc Vũ nghĩ rằng hắn sẽ đưa cô rời khỏi đây, lại không nghĩ rằng
hắn sẽ nói như vậy. Cô cắn răng quật cường đứng lại nhưng vẫn bị Phong
Kính mạnh mẽ lôi đi.
Bên trong một phòng trà tao nhã, ánh đèn mờ ảo, tiếng đàn mơ hồ cùng
hương trà xông lên tận mũi, những thứ đó tạo ra một không khí hờ hững,
an tĩnh. Tô Mộc Tình hạnh phúc rúc vào trong lòng Tần Nghị Hằng, ánh mắt quấn lấy nhau không muốn xa rời.
Tô Mộc Tình cười tươi nói: “Chị, em cùng anh rể đang dự định chuyển
nhà. Căn nhà kia dù sao ở cũng đã năm năm rồi, cũng đã hơi cũ. Chờ đến
khi bọn em làm tân gia, chị nhất định phải đến uống rượu ăn mừng đó”
Làm sao mà Tô Mộc Vũ lại không nghe thấy vẻ trào phúng trong lời nói
của cô ta chứ. Cô chính là ngôi nhà cũ, dùng xong liền thay đổi.
Cô ta làm sao có thể vô sỉ đến như vậy chứ?
Cô gắt gao nắm chặt ngón tay, đầu ngón tay cũng vì thế mà trắng bệch.
Đầu ngón tay của Phong Kính khẽ khàng vuốt ve vành tai Tô Mộc Vũ, từ
từ dịch chuyển xuống phía dưới, xẹt qua cần cổ trắng noản của cô, hành
động thân mật mà ái muội như vậy khiến vành tai Tô Mộc Vũ hơi hơi đỏ
lên.
Đối diện, ánh mắt Tần Nghị Hằng phát lạnh.
Phong Kính cũng không để ý, nghiêng đầu dựa vào sát hơn, từ từ gần
sát tai của cô, giọng nói trầm thấp của hắn nhẹ nhàng vang lên, mang
theo ý cười lại
