ghét nói dối”. Lông mày hắn hơi nhíu nhưng khoé môi lại nhếch lên, thanh âm khó lường “Là do chồng cũ của cô?”
Cõi lòng Tô Mộc Vũ hung hăng nhảy dựng,
thì ra hắn đã biết. Cũng đúng thôi, hắn là chủ nhân nơi này, người gác
cổng nhất định sẽ kể hết mọi chuyện cho hắn nghe.
Cô còn nhớ rõ trừng phạt cùng lệnh cấm lần trước của hắn, nếu trả lời là đúng thì liền phạm vào cấm kỵ.
Ánh mắt rối loạn, nhớ đến lần đó, Tô Mộc Vũ quả thực không biết là nên sợ hãi hay nên như thế nào nữa, loại
trừng phạt này quả thực làm cho người ta suốt đời khó quên…
Không nghĩ tới hắn lại buông cô ra, bưng bát cơm, tao nhã gắp thức ăn. Hắn thản nhiên nói: “Yên tâm, hắn sẽ
không vào được lần nữa”. Nhẹ nhàng buông một câu, thái độ khiến cho
người khác âm thầm tin tưởng.
Sau đó, hắn không nhắc lại chuyện đó. Tô Mộc Vũ nhẹ nhàng thở ra, lại vì phỏng đoán của chính mình mà đỏ hồng
hai má. Cô nhẹ nhàng ngồi xuống ăn cơm.
Buổi tối, Tô Mộc Vũ tiếp tục đọc sách.
Những thứ cô muốn học thật sự nhiều lắm nhưng năng lực cũng chỉ có nhiêu đó thôi.
Mười hai giờ, Tô Mộc Vũ bắt đầu buồn
ngủ, mí mắt muốn nhíu lại nhưng cô không ngừng khuyên răn chính mình
nhất định phải cố lên, không thể ngủ. Ngay lúc đang lim dim, sách đột
nhiên bị rút đi.
Tô Mộc Vũ bừng tỉnh, nhìn thấy Phong
Kính đứng đằng sau mình “Tôi vừa rồi là đang ngủ?”. Cô có chút cáu giận
chán ghét chính mình, sao có thể ngủ được chứ? Còn có rất nhiều thứ chưa học được vào đầu.
Định cầm lại quyển sách, không ngờ Phong Kính lại dùng một tay ném mạnh sách lên ghế salon. Ngay lúc Tô Mộc Vũ
đang kinh ngạc, hắn lại cúi người ôm cô ném vào phòng tắm.
Tô Mộc Vũ lập tức hít mạnh một hơi, có chút luống cuống, hắn không phải là muốn ở trong này…
Khóe miệng Phong Kính khẽ nhếch, dưới ánh đèn mờ nhạt hắn có chút xấu xa lại đầy mị hoặc: “Muốn tôi giúp cô cởi đồ sao?”
Hai má Tô Mộc Vũ ửng hồng, vội vàng lắc đầu, liền giống như con chuột nhựa đã được lên dây cót.
Thấy đã qua nửa tiếng mà Tô Mộc Vũ còn
chưa có ra, Phong Kính nhíu mi đẩy cửa đi vào lại thấy cô lại nằm ngủ
trong bồn tắm. Nước bên trong đã lạnh, Tô Mộc Vũ vô thức cau mày, hai má vì hơi nước nóng mà hây hây đỏ, dường như vì lạnh mà vòng tay cuộn tròn thân thể lại.
Trên mặt Phong Kính lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, tiến lên ôm cô ra khỏi bồn tắm. Do ngâm mình trong nước nên da thịt Tô Mộc Vũ có vẻ trơn mềm. Lúc chạm phải da thịt cô, hơi thở hắn đột
nhiên tăng tốc.
Da thịt trắng mịn như thế, thân thể có lồi có lõm, còn có trạng thái không chút đề phòng khiến cho bụng dưới hắn căng thẳng.
Môi của hắn chậm rãi tới gần, dán lên
đôi môi anh đào của cô, giống như hấp thu mật hoa ngọt ngào, vòng tay
chậm rãi buộc chặc vòng eo của cô, hưởng thụ mỗi xúc cảm trên cơ thể
xinh đẹp. Tô Mộc Vũ vô ý thức khẽ rên rĩ mềm mại như con mèo nhỏ.
Nghe thấy tiếng ưm khẽ khàng, ánh mắt hắn đột nhiên sâu sắc, yết hầu phát khô.
Ngay lúc sắp không khống chế được cảm
xúc, Phong Kính lại vén khăn tắm che lấy thân thể cô. Hắn không biết nếu cứ tiếp tục như vậy thì bản thân có thể khống chế được hay không. Hắn
lần đầu tin tưởng lời nói của Tiền Phong: Nam nhân là một động vật giống đực.
Hắn ôm nữ nhân vẫn còn ngủ say trong lòng trở về phòng.
Vô tình nhìn thấy trong sọt rác là những mảnh giấy dính tơ máu rất nhỏ thì hơi hơi nhíu mày.
ô Mộc Vũ là người đầu tiên đến lớp, những sinh viên khác vẫn còn chưa đến.
Trước mặt Tô Mộc Vũ là một quyển sách
chuyên môn thật dày, trên đó đều đầy ấp từ ngữ chuyên môn bằng tiếng
Anh. Cô học đã lâu, nhưng những từ vựng này thật khó nhớ hết được, tuổi
càng lớn thì trí nhớ cũng càng ngắn lại, dường như là nhớ trước quên
sau.
Dạ dày lại đau, đau đến nỗi cô phai bóp
chặt bụng mình. Mấy ngày này vì phải đọc sách, thường cô vẫn chỉ cần một gói mì ăn liền trụng nước sôi thì xem như thay thế cơm trưa, mà mỗi
ngày cũng chỉ còn sáu tiếng để ngủ càng khiến dạ dày thêm không thể
thích ứng.
Tô Mộc Vũ thật giận chính mình, nếu
không phải dựa vào thân phận của Phong Kính, cô làm sao có thể có mặt ở
nơi này? Tô Mộc Vũ, mày thật bất tài!
Hắn là Ethan Fong, là đối tượng khiến
cho người trong giới gốm sứ tôn sùng, chỉ cần được hắn để ý, giá trị con người lập tức tăng lên gấp trăm lần như là một bước lên mây. Nhưng giờ
này khắc này, cô tự ngẫm thật sâu, ở trước mặt hắn, cô chỉ nhỏ bé như
một con kiến.
Một cô gái trẻ trung bận bộ quần áo thời trang đi tới, ngồi xuống bên cạnh Tô Mộc Vũ, nói: “Xin chào, em là Kiều Na, chị tên gì?”
Trong giọng nói không thể che hết vẻ
kiêu kỳ ngạo mạn. Cô ấy là snh viên mới, diện mạo lại xinh đẹp, đương
nhiên được rất nhiều người theo đuổi.
Kiều Na âm thầm đánh giá Tô Mộc Vũ, thật muốn chế giễu. Một người phụ nữ lớn tuổi như thế mà còn được phân đến
lớp này học, nhìn liền biết không phải là người đặc sắc.
Tô Mộc Vũ làm sao không phát hiện được hết hàm ý trong ánh mắt cô ta, chỉ thàn nhiên trả lời: “Tô Mộc Vũ”
Không đợi nghe xong tên của cô, Kiều Na
đã kinh ngạc nhìn quần áo trên người cô mà nói: “Quần áo chị đang mặt là của Dior sao? Là đồ giả à?” Bộ quần áo này là thiết k
