c Vũ kích động
rút chiếc khăn trãi giường che lấy thân người.
Thanh âm của của người đàn ông có chút khàn khàn do mới vừa tỉnh giấc “Cô gái, đưa cái đó cho tôi”
Tô Mộc Vũ nhìn theo hướng tay hắn chỉ, nhìn thấy một xấp giấy giống như quyển sách, chần chờ một chút cầm lấy đưa cho hắn.
Hắn nhanh chóng ghi cái gì đó trên một tờ giấy , rút ra ném cho cô, lạnh lùng nói: “Cô gái, cầm đi. Đây là giá của cô”
Trải qua tối hôm qua, hắn đương nhiên biết được cô không còn là xử nữ.
Nghĩ đến tối hôm qua ở dưới người mình thế nhưng cô ta lại gọi tên
nam nhân khác. Hắn nheo đôi mắt lại trông rất nguy hiểm. Cái này chẳng
phải là một sự sỉ nhục thật lớn với hắn sao?
Nhìn thấy tờ chi phiếu, Tô Mộc Vũ sắc mặt trở nên trắng bệch, giống như bị ai tát vào mặt. Hắn xem cô là cái gì? Hàng hóa sao?
Hắn nghĩ có lẽ cô chêkhông đủ, cười lạnh một tiếng, con ngươi tràn
ngập sự miệt thị: “Không đủ? Bị chồng ruồng bỏ, cô còn muốn tìm được cái gì ở trên người của tôi? Cô chỉ có giá bấy nhiêu thôi”
Quả nhiên, đàn bà đều là như vậy, giả dối lại ham hư vinh. Có lẽ, đêm qua cô gái này cố ý nhào vào người hắn .
Nghe thấy lời sỉ nhục mình như vậy, hai nắm tay Tô Mộc Vũ siết chặt,
cô kích động nói: “Ai nói tôi bị chồng ruồng bỏ? Tôi không phải, không
phải!”. Trái tim bị bóp nát đau đớn, như bị muối xát vào vết thương.
Hắn a một tiếng rồi bật cười, nửa người trên trần truồng cường tráng
dựa vào thành giường, châm một điếu thuốc, khói thuốc lượn lờ. Khuôn mặt của hắn anh tuấn nhưng lời nói phun ra lại như dao găm rạch từng đường lên trái tim của cô.
” Đêm qua, cô kêu tên của một gã đàn ông, bị vứt bỏ sao? Tôi đoán…”
Hắn làm điệu bộ nhàn hạ thong dong “Người đàn ông của cô có vợ bé bên
ngoài, có lẽ người phụ nữ kia cũng là một người rất thân với cô. Cô bị
dấu diếm thật lâu, sau đó mới bắt gian tại trận, đúng không?”
Hắn nhìn thấy gương mặt cô trắng bệch như tờ giấy, thân người run rẩy như con cừu nhỏ. Nét trào phúng gợi lên trên khóe môi của hắn, biết
mình đã đoán đúng, hắn nhìn cô từ trên xuống dưới, bình phán nói: ” Như
cô, dáng người cứng nhắc, không có bất cứ thứ gì thú vị, vẻ mặt giống
như một oán phụ bị vứt bỏ. Có người nào có thể chịu được cô? Khuyên cô
nên học hỏi những phụ nữ kia một chút, bằng không rất nhanh cũng sẽ bị
đuổi ra khỏi nhà”
Tô Mộc Vũ tức giận đến cả người phát run, trái tim đau đớn như bị dao cắt. Cô luống cuống mặc mớ quần áo rơi toán loạn trên mặt đất, từ
trong túi lấy ra một đồng tiền xu duy nhất, dùng sức ném trên người hắn.
” Vị tiên sinh này, cám ơn anh vừa rồi đã khen và khuyên tôi. Đây là
chút quà đáp lễ và cũng chính là giá trị của anh. Còn nữa, tôi không cần anh xoi mói!”
Nói xong, tức giận mở cửa đi ra ngoài. “Phanh” một tiếng, cánh cửa đóng sập lại.
Phía sau, bị ném vào người một đồng tiền xu, khuôn mặt hắn hoá thành
màu đen, hai ngón tay thon dài kẹp lấy đồng xu, trong mắt xẹt qua một
tia dị quang, giống như loài báo thấy được con mồi.
Vài giây sau, thanh âm điện thoại chợt reo vang.
” Phong, thế nào? Đêm qua có mất hồn không?” Thanh âm hứng thú của
Tiền Phong từ phía bên kia điện thoại. Tối hôm qua hắn cố ý cùng với
Thiệu Thiệu chuốc cho tên này say, không nghĩ tới sau đó lại phát sinh
chuyện phấn khích như vậy.
Nhìn thấy núi băng ngàn năm khó lộ vẻ kinh ngạc nên bày mưu cho hắn tức chết.
“…” Bên kia điện thoại chính là hàn khí toả ra bốn phía của núi băng, tựa hồ xuyên thấu qua điện thoại khiến Tiền Phong thoáng run rẩy, thức
thời câm miệng, cõi lòng lặng lẽ nức nở: Ô ô, núi băng thật đáng sợ…
Núi băng mặt lạnh nói: “Phong Tử, giúp tôi tra lý lịch cá nhân”
Ra khỏi khách sạn, Tô Mộc Vũ hốt hoảng chạy trên đường.
Cả đêm qua, cô chưa từng nghĩ tới chuyện xảy ra với chính bản thân
mình, cô chỉ nghĩ tới việc buổi chiều chồng cô đã phản bội cô mà thôi.
Tô Mộc Vũ tìm chỗ không người, ngồi xổm xuống hung hăng khóc một
trận, khóc sưng cả hai mắt, sau đó lau khô nước mắt đứng lên, tiếp tục
về nhà.
Còn có việc chờ cô giải quyết.
Vừa mở cửa ra cô đã nhìn thấy Tần Nghị Hằng xanh mặt ngồi chờ cô ở
trong phòng, bên cạnh là Tô Mộc Tình dựa vào hắn giống như đang trấn an
hắn.
Khóe miệng Tô Mộc Vũ co giật, mới chỉ qua một đêm đã tiến tới loại quan hệ hày, đúng là em gái tốt.
Thấy bộ đồ cô mặc trên người nhăn nhúm, trên người còn có mùi rượu,
Tần Nghị Hằng giận dữ nói “Cô đã đi đến chỗ nào rồi, cả người toàn mùi
rượu, có phải đã cùng với gã đàn ông nào lêu lổng rồi không?” Nghĩ đến
ngày hôm qua bị cô tát, hắn điên tiết lên.
Tô Mộc Vũ không lên tiếng, cô cần yên tĩnh một chút để suy nghĩ lại.
Ngược lại, Tô Mộc Tình lại thấy sốt ruột, vội vã kéo cánh tay anh rể
“Anh rể, anh đừng giận, chị ấy sẽ không, chị, sao chị không nói? Chị, chị nói gì đi chứ!”
Nhìn khuôn mặt sinh đẹp của em gái tràn đầy lo lắng, thanh khiết như
con mèo nhỏ, nhưng ai có thể nghĩ rằng chính con mèo nhỏ này lại câu dẫn anh rể mình cơ chứ.
Tô Mộc Vũ sảy bước chạy về phía trước, khuông mặt không một chút cảm xúc khiến Tô Mộc Tình run bắn lên.
Chỉ thấy Tô Mộc Vũ thoáng cái đã bắt được cánh tay trắn
