Hiên cũng nhìn lông mi dài của cô có chút rung rung, hai gò má đỏ ửng.
Lê Hiên cũng cảm thấy vừa rồi cô bị anh giày xéo mà đôi môi trở nên sưng đỏ, nhưng vẫn làm cho người khác thèm thuồng.
Hai người cứ như
vậy mà nửa ôm nửa níu, trong không khí kỳ là mà duy trì động tác này.
Một lúc sau, đôi mắt của Lê Hiên bắt đầu dời xuống quan sát cơ thể của
Lê Tử Hâm. dღđ☆L☆qღđ Không biết sao mà trong đầu anh lại vang lên những
câu nói của Lý Tường Vĩ, "Thật ra vóc người cũng không tệ lắm, làn da
cũng trắng, dáng vẻ cũng được...."
Dáng người rất khá, da vẻ không tồi, nghĩ như vậy, Lê Hiên liền không tự chủ được mà bắt đầu cọ xát cơ thể mềm mại của cô.
"Không, đừng như vậy, Lê Hiên!" Cô cảm nhận được ánh mắt thèm thuồng của Lê
Hiên đang nhìn cơ thể của mình, nhưng cô vẫn lưu luyến đôi tay đang ôm
lấy mình. Lê Tử Hâm ngượng ngùng cúi đầu, dùng một tay mà che kín mặt
mình lại, đồng thời cũng dùng sức từ chối Lê Hiên. "Tại sao không thể làm như vậy?" Lê Hiên nghe lời của cô, chẳng những không
có buông cô ra, mà ngược lại còn hôn nhẹ lên cái trán của Lê Tử Hâm; sau đó chậm rãi kéo tay của cô ra, hỏi lại lần nữa: "Tại sao không thể làm, không thể nhìn?"
"Lê Hiên, anh. . . anh đừng như vậy!" Lê Tử Hâm tay chân luống cuống ngăn cản hành động dịu dàng của Lê Hiên; cô quả thật là không có chút nào sức nào để chống cự, nhưng lý trí thì
đang thúc giục cô gấp rút cự tuyệt, "Mau buông tôi ra. . . . . ." Phản
kháng của cô hoàn toàn không có chút hiệu quả nào, Lê Tử Hâm phát hiện
hai tay của mình đã bị Lê Hiên dùng sức nắm thật chặt, sau đó giơ lên
cao lên, hai cổ tay bị bóp chặt lại, không thể nào nhúc nhích được.
Lần thứ ba khẽ bị liếm môi, lần này Lê Hiên lại hôn đứt quãng làm cho
môi của cô run rẩy, rồi ngay sau đó thì lại bá đạo mà dùng đầu lưỡi đẩy tách miệng của cô ra, dễ dàng mà liếm hàm răng bên trong, rồi đem đầu
lưỡi thăm dò vào trong miệng của cô, tận tình mà mút lấy hương thơm
trong miệng cô.
Tay của anh cũng không hề nhàn rỗi, ngón tay dao
động ở trên eo của cô, dễ dàng chui vào bên trong vạt áo, bắt đầu nhẹ
nhàng xoa bóp bộ ngực lớn mượt mà; sau đó một cái tay khác cũng mò đến
trước ngực của cô, từ từ rộng mở vạt áo bên trong rồi thăm dò vào, không chút nghĩ ngợi mà vuốt ve nụ hoa của cô.
"A. . . ." Kích thích
như vậy, cô chưa bao giờ cảm nhậm qua; bị Lê Hiên trêu chọc như vậy, Lê Tử Hâm chỉ cảm thấy cả người không còn là của cô nữa, cô cảm thấy sợ
hãi nhưng rồi lại có chút đắm chìm.
"Không cần. . . Lê Hiên,
không nên như vậy." Trong cổ họng phát ra tiếng nức nở hòa lẫn với tiếng thở dốc, cả người mềm nhũng không còn chút sức nào mà chống lại, nhưng
Lê Hiên vẫn không chịu buông tha cho cô.
"Đừng như vậy?" Lê Hiên
cười khẽ, “Không phải là cô muốn kết hôn với tôi sao? Kết hôn thì sao
không thể không làm chuyện này được?" Cảm nhận được cả người cô run rẩy
khác thường, Lê Hiên cũng là khá kinh ngạc, không ngờ người phụ nữ này
lại mẫn cảm đến thế. Chỉ trêu đùa một chút thì như động vật không xương, đúng là rất thú vị.
Lê Hiên từ bỏ đôi môi đỏ mộng hơi vểnh lên
của cô, bắt đầu chậm rãi hôn từ cổ, rồi xuống bả vai, trước
ngực, từng chút từng chút mà hôn đi xuống, đụng vào tất cả
nơi nhạy cảm của cô; anh vẫn tiếp tục trêu đùa nhưng không mất sự dịu
dàng. Khi thấy người phụ nữ trong ngực của mình đang luống cuống thở
gấp, lúc này Lê Hiên mới hài lòng mà khẽ nở một nụ cười.
"Mới có
như vậy mà đã không chịu nổi rồi?" Lê Hiên nhéo nhéo mặt, ôm lấy hông
của cô, dùng sức đè cả người cô lên ghế sa lon bằng da.
"Ưmh. . . . . . Đừng. . . . . ." Bị ép tới đau, Lê Tử Hâm khẽ cau mày, rên lên
một tiếng bày tỏ sự bất mãn, rồi lại phát hiện mình giờ phút này mình
cảm thấy xấu hổ với động tác của Lê Hiên.
"Đừng? Nói như vậy, thì chẳng phải là cô không muốn làm? Nếu không làm chuyện này, thì không
thể kết hôn với tôi được?" Lại một lần nữa Lê Hiên nhắc nhở cô về sự lợi và hại giữa quan hệ củ hai người.
Cả người Lê Tử Hâm có chút hơi cương cứng, mấp máy môi, không phản kháng nữa.
Một lúc sau sắc mặt có chút Lê Hiên không vui, quả thật chỉ cần là nhắc tới việc có thể gả vào Lê gia, thì chuyện gì người phụ nữ này cũng có thể
làm? Cho dù là bị anh trêu chọc đến xấu hổ như vậy. . . . . .
Trong lòng Lê Hiên có chút tức giận, nhưng không biểu hiện ra mặt, ngoài mặt
vẫn dịu dàng như cũ. Anh cong đầu gối lên, dùng sức ép chặt Lê Tử Hâm ở
giữa hai chân, một tay di chuyển đến bên eo của cô; nhanh chóng kéo khóa ngay eo, dùng thêm một chút sức nữa, thành công cởi bỏ quần dài, kéo
thẳng xuống bắp đùi của cô.
"Đừng mà!" Nữa người dưới chợt lạnh
đi, bắp đùi trắng như tuyết cùng quần lót màu hồng nhạt hiện rõ ở trước
mắt Lê Hiên; Lê Tử Hâm kêu lên một tiếng, dường như có thể đoán được
chuyện sắp xảy ra.
Lê Hiên vẫn mỉm cười như cũ, ngón tay nhọn
thon dài khiêu vũ ở trên đùi trắng nõn mềm mại, không ngừng khẽ vuốt ve
qua lại vùng mẫn cảm trong đùi của cô. Lê Tử Hâm suy nghĩ sẽ đưa tay đi
ngăn cản, nhưng lại bị anh ngăn đưa tay chặn lại.
"Lê Tử Hâm. . ." Một lần nữa Lê Hiên bắt đầu hôn nhẹ lê