nàng vẫn là người đáng sợ! Trở thành
thuộc hạ của nàng, đừng nghĩ tới việc cãi lại mệnh lệnh của nàng!
Lâm Phong có phần cuồng ngạo ngẩng đầu, nhàn nhạt cười, Bắc Thần
Thiên, là ngươi cho ta quyền lực lớn như vậy, ta sẽ vì ngươi đảm nhận
một thân phận khác, để Bắc Thần trở thành thiên hạ của ngươi! Để cho Ân
Tang trở thành lãnh thổ của ngươi!
Nếu như ngươi không muốn ta phụ trợ, nếu như ngươi đối với ta không tín nhiệm nữa. . .
Ta sẽ giết ngươi! Mà người mang tên “Ám” này, cũng sẽ vĩnh viễn biến mất!
Hiện tại muốn làm, sẽ phải làm đại sự! Trong mắt Lâm Phong hiện lên tinh quang bén nhọn, thoáng qua rồi tan mất.
“Cũng thật ít người nghĩ ra, ta phái người lén vào theo dõi trong
cung, chén đựng thuốc đã ở đó mấy ngày rồi, cũng coi như hoàng đế xui
xẻo, để tránh tai mắt kẻ khác trong tẩm cung không có người nào ra vào,
đến hôm nay cũng không ai phát hiện ra.” Bắc Thần Thiên và hai thuộc hạ
hôm nay ở trong phủ tụ tập, thuận tiện hỏi Lâm Phong hôm trước đã đắc
thủ như nào.
Lúc này Lâm Phong một thân bạch y, tóc đen dài đến eo, đôi mắt sáng
trong, răng trắng tinh, rõ ràng là đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng
thành, nếu như không nhìn thấy bộ dáng giết người của nàng hôm trước,
với ấn tượng này sẽ khiến rất nhiều sắc lang thừa cơ nhảy vào.
Bất quá những người ở đây, hiển nhiên cũng không dám lãnh giáo nàng, cho nên tương đối hiền hòa, khách khí.
Bên cạnh nàng là một thiếu nữ mặc y trang xanh biếc, ánh mắt linh
động nói cho người khác biết, nàng rất cơ trí, bất quá, có thể đi theo
Lâm Phong, chắc chắn sẽ không là kẻ bất tài.
“Mấy ngày hôm trước nàng mới trở về, đúng thời điểm ngươi bận rộn nên ta không muốn phiền toái ngươi, ta đã bảo Tiểu Thúy tùy tiện tìm một
cung nữ để giả dạng vào cung. Nếu hoàng đế chết trước, tin tưởng phiền
toái của ngươi cũng giảm đi đáng kể, đáng tiếc, trời không toại lòng
người, còn phải cần ta trợ giúp một tay.”
Lâm Phong khẽ mỉm cười, đường lui đương nhiên là muốn lưu, mấy ngày
hôm trước Tiểu Thúy đến đây tìm nàng, dọa Lâm Phong nhảy dựng lên, hơn
nữa còn mang Ngô Câu trả lại cho Lâm Phong.
Dĩ nhiên, hiểu rõ thần khí này có tác dụng trọng yếu là “bảo vệ tánh mạng”, Lâm Phong hiện tại đã đem Ngô Câu giấu kỹ đi.
Không quá bao nhiêu ngày mà người Tiểu Thúy đã lộ ra vẻ gầy gò, cả
người không có tinh thần, ước chừng là bởi vì đi đường mệt nhọc. Lâm
Phong ngoài ý muốn nhận được một thị nữ tâm phúc trong lòng cũng rất cao hứng , nàng hoài nghi Tiểu Thúy có mục đích tiếp cận, nhưng so với đám
người bên cạnh của Bắc Thần Thiên vẫn là tốt hơn. Huống chi Tiểu Thúy
đoán chừng cũng không giở trò gì được, ở dưới mắt nàng, có người có thể
gây sự, Lâm Phong nhất định phải bái ông ta làm thầy rồi!
Trước khi tiến cung, nàng đã nghĩ kỹ, gọi bắt Vương thái y sau đó giả trang, giả vờ là thuốc có độc, đem thuốc đổ vào chén đựng thuốc cho
hoàng đế…
Nhìn thấy thuốc, tự nhiên sẽ nghĩ đến trong đó có độc, người nào còn chú ý tới chén thuốc nữa?
Một khi nhận lấy chén thuốc, tánh mạng hoàng đế cũng đã được quyết
định. Thật ra thì, chút thói quen nhỏ của con người ta tương đối đáng
sợ, tựa như lần này, người khác đem đồ đưa đến trước mặt, bất luận uống
hay không uống, cũng theo thói quen nhận lấy nên bị tiếp xúc với độc.
Trong lòng suy ngẫm, Lâm Phong thắng trận sát cục kia, nàng có chút
hoài nghi, tại sao ban đầu mình không học tâm lý học, mà là đi học kinh
tế a~~.
Nếu sát cục thất bại, Lâm Phong cũng có thể lấy thần khí mà tự vệ,
giống như trước để Tiểu Thúy mang ra ngoài, bất luận có tin tưởng đối
phương hay không, có người nói, nhất định sẽ có người nguyện ý thử, đây
cũng là một loại suy tính trong lòng, đến lúc đó nàng còn có thể không
nghĩ đến biện pháp chạy trốn sao? Đừng xem Lâm Phong hiện tại ăn mặc nhẹ nhàng như thế mà mất phòng vệ, thật ra thì thân là hắc đạo nổi danh
giết người không ghê tay, ngay cả trong giầy và đầu tóc cũng ẩn dấu
những lưỡi dao nhỏ cứng rắn, để đề phòng bất cứ tình huống nào.
Trận sát cục này, Lâm Phong tuyệt đối nắm chắc, cho nên đối với nàng
mà nói đây chỉ dùng để khảo nghiệm đối với Bắc Thần Thiên đến tột cùng
có nên tín nhiệm hắn hay không. Kết quả, Bắc Thần Thiên cũng không để
cho nàng thất vọng, không thân cận với Bắc Thần Thiên nhiều lắm nhưng
nàng đã tương đối hiểu biết nam nhân này.
“Thì ra vị cô nương xinh đẹp này gọi là Tiểu Thúy.” Âu Dương Hiểu lại bắt đầu phát huy bản sắc của một tên sắc lang.
Lâm Phong liếc hắn một cái: “Người của ta cũng dám động vào, chán sống sao?”
“Không không! Ta làm sao dám đây… Nửa sắc cũng không dám sắc đến
người của ngươi a.” Nhìn thấy bộ dạng lãnh khốc của nàng, Âu Dương Hiểu
phát hiện ra tất cả nụ cười của Lâm Phong đều rất u ám, cho dù là nụ
cười rất đẹp, cũng cảm giác như có âm mưu gì. ( Lâm Phong: … ) ( tác giả: thở dài, Tiểu Lâm, ngươi chính là người như vậy a. . . Wow. . . Ta không muốn bị gọt thành nhân côn, ta còn muốn sáng tác a~~… )
Nam Cung Xuy Tuyết tuấn mỹ vẫn mang vẻ mặt cương thi nói: “Hôm nay bá quan đã bình tĩnh, chúng ta lưu giữ thi thể hoàng đế trong hoàng l
