XtGem Forum catalog
Gia Đình Ngọt Ngào Của Tôi

Gia Đình Ngọt Ngào Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325065

Bình chọn: 9.5.00/10/506 lượt.

như một món quà…”

Tôi sững người nhìn anh: “Triết, em không hiểu.”

“Hôm nay anh định tặng em một món quà đặc biệt, vừa lúc con chó này đột ngột

xuất hiện. Anh thấy đây đúng là ý trời” Hình như anh cố duy trì tư thế ngồi xổm

vuốt ve con chó, và nhìn tôi: “Vệ, lấy anh nhé”

Đầu tôi quay cuồng, gần như ngấy xỉu.

Tôi đã chờ đợi câu nói này suốt 3 năm qua, nhưng tới giờ phút này, sao lại có

thể nói ra dễ dàng như vậy nhỉ. Cùng với câu nói đó, bày ra trước mặt tôi là 1

con chó lang thang với gương mặt bệnh hoạn và bốc mùi khăm khẳm, chứ không phải

là những thứ đeo trên tay như kim cương đắt tiền.

Với tài sản của Triết, anh có thể mua đầy một ngăn kéo kim cương. Thường nhật,

anh cũng giống hệt tôi, thích tất cả những đồ vật quí giá, óng ánh, đắt tiền,

đẹp đẽ dị thường. Nhưng chúng tôi còn có cái đầu thông minh khác thường và một

thế giới tinh thần phong phú, siêu phàm. Chúng tôi ra sức bảo vệ môi trường,

các loài động vật và thực vật hoang dã quý hiếm. Chúng tôi ngày ngày luyện yoga

và suy ngẫm, đọc vô số sách triết học và tôn giáo. Mỗi năm, chúng tôi đều dành

ra một khoản thu nhập kha khá định kì gửi quyên góp cho phụ nữ và trẻ em ở các

vùng nghèo khó… Nhưng đồng thời, chúng tôi cũng yêu thích trang phục đẹp, thức

ăn ngon, nhà sang trọng và xe hơi đắt tiền, và tất nhiên còn 1 khoản tiêu vào

các món nghệ thuật cao cấp như vé xem ca kịch hạng nhất, tranh nổi tiếng. Sau

khi Trung Quốc bước vào một thời kì mới đã nhanh chóng sinh ra lớp người như

chúng tôi, trẻ trung, tự tin, được giáo dục tốt, nỗ lực sáng tạo sự nghiệp,

đồng thời cũng rất biết cách hưởng thụ, không xấu hổ khi đeo đuổi vật chất,

cũng không lấy việc đeo đuổi tinh thần làm tự hào. Cái mà họ cần là có cơ sở

vật chất tốt, vừa cần theo đuổi linh hồn và thế giới tinh thần thời thượng.

“Nhã Bì” là cách gọi còn đánh giá thấp lớp người trẻ này. Họ là giai cấp tinh

anh và trọng tâm của xã hội đương đại Trung Quốc. Họ ở vị trí vừa nguy hiểm vừa

giàu sức mạnh trong cái lò đầy năng lượng sùng sục. Họ là nhóm người độc đáo,

khác hẳn với các thời đại khác nhau.

Tôi và Triết đều là những người như vậy. Chúng tôi đều cảm thấy vô cùng may mắn

vì cuối cùng đã tìm ra nhau. Chúng tôi tin chắc rằng đối phương chính là người

bạn đời của mình. Chúng tôi ở bên nhau tạo nên một sự tồn tại hoàn chỉnh. Chúng

tôi yêu thương và chung sống cùng nhau đã tròn ba năm, lẽ tất yếu là sẽ bước

vào hôn nhân. Nhưng đêm nay, Triết đã làm tôi giật mình.

Nhưng phản ứng của tôi còn khiến Triết và cả chính tôi

cũng giật mình.

Tôi đã nói “không”.

Lúc đó, trời đã tối sẫm, thế giới bị đảo ngược về thời kì hoang sơ hỗn độn, lí

trí bị bao phủ mịt mờ. Đầu tôi trống rỗng, chỉ nhớ tôi đã trả lời “không” với

nét mặt kinh hoàng. Đúng vậy, ngay đúng thời khắc đó, tôi không chỉ cảm thấy

bất ngờ, mà đơn giản là tôi còn thấy khiếp sợ.

Triết đứng phắt dậy, không nói thêm câu thứ hai, lặng lẽ đi vòng qua tôi, vào

buồng. Trên ban công, chỉ còn lại tôi và con chó nhìn nhau. Từ ánh mắt nó, tôi

đọc được nỗi bất an và hoang mang khủng khiếp. Ttrong không khí có một thứ gì

đó ngọt ngào vừa cháy thoảng qua rồi tan biến.

tôi cảm thấy mệt mỏi và khó khăn không tên. Như thể cái cách bất ngờ mà Triết

vừa đề nghị đã ép tôi phạm phải sai lầm. Nhưng tôi lại nhất quyết không muốn

phạm phải sai lầm đó.

Có lẽ tôi vốn định nói, “Không, món quà cầu hôn quá bất thường, không phải là

kiểu mà em luôn chờ đợi. Em cứ nghĩ rằng đó là cái nhẫn… hãy tha thứ cho em

không thể miễn được những thứ thông tục đó”. Có lẽ tôi còn định nói: “Em đợi

câu nói này từ rất lâu rồi, giờ đây cuối cùng anh cũng đã nói ra. Em có phần

không quen. Không, cảm thấy kinh ngạc mới đúng. Quá hạnh phúc. hạnh phúc tới

mức khiến em khiếp sợ. Những chuyện xảy ra đối với bố mẹ em khiến em khao khát

một gia đình hạnh phúc, nhưng vẫn luôn nghi ngờ liệu mình có năng lực đó không,

vẫn ngờ vực hạnh phúc có thể duy trì được bao lâu, bền vững đến đâu? Hãy để em

nghĩ đã, hãy để em hít thở, em cần bình tĩnh lại, cần tìm dũng khí…”

Nhưng quá muộn rồi.

Lời nói như nước đã hất ra khỏi bát, không thể lấy lại được nữa. Nhưng khoảng

khắc tôi nói “không” cũng vĩnh viễn trờ thành một sự thật. Đó chính là cái đêm

tôi cự tuyệt lời cầu hôn của người đàn ông tôi yêu. Dù cho ngay từ 3 năm trước,

khi vừa gặp anh, tôi đã muốn lấy anh.

Tại sao mọi việc lại biến thành thế này? Chưa bao giờ tôi có thể ngờ tới. tại

sao nhỉ?

Tôi phá vỡ điều cầm kị suốt bảy năm qua, lại hút thuốc lá. Điếu thuốc trên môi

đắng nghét và không hề mang lại niềm an ủi hi vọng nào. Trên mặt tôi viết đầy

dấu chấm hỏi, tự rền rĩ, lúc mưa lúc nắng. Có thể trang điểm thành công chúa

lúc sớm tinh mơ (cảm thấy Triết có thể đột nhiên quay về bất cứ lúc nào), tới

chiều đã có thể chân trần, váy ngủ, xoã tóc ( cảm thấy bạn trai tôi vĩnh viễn

không quay về nữa).

Tôi gọi điện cho tất cả bạn bè người quen mà tôi nhớ ra để hỏi thăm xem Triết

đi đâu. Tôi còn tới nhà bạn thân nhất của Triết một lần, kiên nhẫn ở đó mấy

tiếng đồng hồ, thử tìm kiếm mọi manh mối liên qu