Doãn Tiểu Mạt đáp: “Em đã thôi việc ở cửa hàng tổng hợp rồi, hiện giờ đang làm gia sự và vẽ tranh minh họa cho một tạp chí, cũng đủ sống, chị dâu yên tâm đi.”
Lương Băng cũng không thôi không gượng ép nữa, cô biết rõ không thể lay chuyển được sự cứng đầu của Doãn Tiểu Mạt: “Ừ thế em nhớ chú ý sức khỏe đấy. Có chuyện gì cần thì cứ nói với chị. Dù chị với anh trai em chia tay, nhưng chúng ta vẫn là người một nhà.”
“Vâng.” Doãn Tiểu Mạt gật đầu.
Vừa mới cúp máy thì lại có điện thoại của Tào Tử Di, Doãn Tiểu Mạt thấp thỏm nhận điện, chỉ sợ tranh vẽ xảy ra vấn đề gì.
Tào Tử Di mở đầu bằng một tràng cười thánh thót như tiếng chuông bạc, lúc dừng lại nói vẫn còn không dứt hẳn: “Tiểu Mạt, nói cho em một tin vui. Thông qua rồi! Công việc ở đây giao cho em rồi nhé.”
“Thật ạ?” Doãn Tiểu Mạt quá đỗi vui mừng.
“Đương nhiên là thật rồi. Hôm nay đâu phải mồng một tháng tư chứ!” Tào Tử Di lại ha ha cười, “Tiểu Mạt, em đúng là có khả năng thiên phú, chủ biên Úc cũng rất thích tác phẩm của em. Cố lên nhé!”
Doãn Tiểu Mạt vui vẻ nói: “Cảm ơn chị Tử Di, đều nhờ chị hướng dẫn cả.”
“Đúng là dẻo miệng, lẽ ra bắt em khao nhưng giờ thì thôi đấy, tiết kiệm tiền giúp em nhá!”
Gia cảnh của Doãn Tiểu Mạt thế nào Tào Tử Di cũng đã nghe chủ biên Úc nói qua, đương nhiên không cố ý làm khó cô nữa. Tào Tử Di lại nói: “Sau này rồi nói nhé, đợi em đứng vững chân rồi, chị nhất định không dễ dàng cho qua thế đâu đấy!”
Doãn Tiểu Mạt cười đáp ứng.
Buổi tối về tới nhà, cô kinh ngạc nhìn thấy một bàn cơm do chín tay Nghê Thiến làm.
“Mặt trời mọc đằng tây à?” Doãn Tiểu Mạt trêu chọc.
Nghê Thiến dõng dạc: “Tớ đang bắt đầu xây dựng hình ảnh vợ đảm mẹ hiền.”
Doãn Tiểu Mạt ôm bụng cười ngặt nghẽo.
“Cậu đi rửa tay đi đã rồi vào ăn cơm.”
Doãn Tiểu Mạt ngồi vào bàn ăn, lại phát hiện một chuyện kì lạ nữa. Cô hỏi: “Sao cậu bày lắm bát thế? Ở trong là…” Doãn Tiểu Mạt nâng bát lên ngửi ngửi, “Không phải rượu trắng…”
Nghê Thiến ngượng ngập nói: “Lát nữa cậu sẽ biết.”
Doãn Tiểu Mạt tủm tỉm: “Gì mà thần thần bí bí thế nữa?” Cô vừa nói vừa gắp một miếng trứng rán bỏ vào miệng, nhíu mày: “Mặn thế!”
Nghê Thiến gãi đầu: “Xin lỗi, lần đầu làm cơm không có kinh nghiệm, bỏ nhiều muối quá. Thế nên… tớ mới chuẩn bị nhiều bát đựng nước trắng, cậu thả miếng trứng vào bát đầu tiên tráng qua, rồi lại nhúng vào bát thứ hai, cuối cùng ngâm vào bát thứ ba, sau đó có thể ăn được rồi.” = =))
Doãn Tiểu Mạt: “…” Hoàn toàn bó tay.
Thế là sau đó, vì ăn quá nhiều đồ mặn, Doãn Tiểu Mạt lâm vào tình trạng khát nước, hét gọi nước liên tục.
Nghê Thiến phục vụ rất tận tình, nhanh nhẹn gọt lê bóc quýt cho cô, còn ân cần đưa đến tận miệng.
Doãn Tiểu Mạt hưởng thụ sự phục vụ dành cho khách VIP rất hiếm có này, trong lòng vui như nở hoa.
“Nhìn này!!!! Ngũ Trác Hiên!!!!” Nghê Thiến đột nhiên chỉ vào ti vi hét lớn.
Ống kính đang dừng trên người Ngũ Trác Hiên, anh ta tựa lưng vào tường vừa hút thuốc vừa nói chuyện với quản lý La Thu Thu.
“Hình như là chỗ đợi xe bên ngoài cửa sân bay thành phố S.” Nghê Thiến nói.
Bình thường cô hay đi công tác, ngồi máy bay như ăn cơm bữa, vừa liếc mắt là đã nhận ra ngay, “A! Nhìn ngày giờ kìa, đúng là hôm nay.”
Doãn Tiểu Mạt nhảy dựng lên.
“Ngũ Trác Hiên tới S rồi, fan cuồng như cậu sao lại không biết thế hả?” Nghê Thiến kì quái hỏi.
Doãn Tiểu Mạt ấm ức nói: “Tớ sao mà biết được chứ, tớ có phải người quản lý hay trợ lý của anh ấy đâu.”
“Trưởng fan club không phải là bạn cậu sao?”
Doãn Tiểu Mạt bất đắc dĩ: “Nhưng lịch trình cá nhân cô ấy làm sao biết được.”
“Anh ta đi cùng quản lý kìa, cá nhân cái gì chứ.”
Doãn Tiểu Mạt mếu máo: “Tiểu thư Nghê Thiến à, thắc mắc của chị em không thể giải đáp!”
Doãn Tiểu Mạt vừa dứt lời thì Hoa Lưu Ly gọi điện tới: “Bạc Hà Bạc Hà, lão Ngũ tới S rồi.” Hoa Hưu Ly rất thích gọi Ngũ Trác Hiên như thế, nghe rất thân mật.
“Tớ cũng mới thấy trên ti vi xong, không biết là hoạt động gì?”
“Không phải hoạt động kinh doanh nên các fan không được tới đón, nghe nói là anh ấy tham gia cuộc họp thường niên của một công ty nào đó.”
Doãn Tiểu Mạt sáng rực hai mắt: “Mau hỏi giúp tớ xem là công ty nào?”
“Ừ, có tin tức gì tớ gọi cho cậu ngay.”
Nghê Thiến đánh vào người cô: “Cái đồ nhà cậu là fan cuồng của người ta mà ngay cả người thật cũng chưa được gặp.”
Doãn Tiểu Mạt ấm ức: “Chưa được gặp thì sao chứ? Trong lòng tớ có anh ấy là được rồi.”
Nghê Thiến nể phục: “Quả nhiên là si tình.”
Doãn Tiểu Mạt lườm cô: “Đáng ghét!” Sau đó chạy vào phòng ngủ lên mạng tìm thông tin về chuyến đi tới thành phố S của Ngũ Trác Hiên lần này, nhưng tiếc là một mảnh tin nhỏ xíu cũng không có.
Chờ đến tận nửa đêm cũng không thấy Hoa Lưu Ly báo tin gì, Doãn Tiểu Mạt thất vọng chìm vào giấc ngủ.
Dịch: Sahara
Hôm sau, khi Doãn Tiểu Mạt đang ở tòa soạn thảo luận với Tào Tử Di về chuyện tranh minh họa thì Lương Băng nhắn tin tới: “Nếu có thời gian thì lát tới công ty chị một chuyến nhé.”
Chắc là Lương Băng lại sợ cô không có tiền ăn nên gọi cô tới cải thiện bữa ăn cho cô đây mà. Doãn Tiểu Mạt nghĩ vậy liền trả lời: “Hôm nay em bận