XtGem Forum catalog
Gặp Ai Giữa Ngã Rẽ Tình Yêu

Gặp Ai Giữa Ngã Rẽ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323840

Bình chọn: 7.00/10/384 lượt.

ị. Cô gái mặc đồ đen nghiêm nghị, mái tóc dài bay bay kia chẳng phải là người đại diện La Thu Thu của Ngũ Trác Hiên sao?

“Hóa ra công ty mời Ngũ Trác Hiên tham gia cuộc họp thường niên là Ngải Kha?”

Lương Băng kinh ngạc nhìn Doãn Tiểu Mạt: “CŨng nắm bắt tin tức nhạy bén gớm nhỉ.”

“Chị dâu, chị còn gạt em. Quá thiếu tình nghĩa !” Doãn Tiểu Mạt oán hận.

Lương Băng bật cười: “Muốn cho em một niềm vui bất ngờ mà. Không ngờ vẫn không giấu được em.”

“Bây giờ cho em biết là tốt rồi.” Doãn Tiểu Mạt thật không dám tưởng tượng, nếu như không chuẩn bị trước, lúc Ngũ Trác Hiên xuất hiện trước mặt cô, cô có hưng phấn đến ngất đi hay không.

Lương Băng tủm tỉm: “Giờ không trách chị nữa chứ?”

Doãn Tiểu Mạt xấu hổ cúi đầu: “Cảm ơn chị dâu.”

“Bảo Kỷ Tiên Tiên đưa em tới chỗ ngồi, chị còn đi đón tiếp khách quý nữa.”

Lương Băng vẫy tay, Kỷ Tiên Tiên không biết ở đâu chạy ra.

Doãn Tiểu Mạt nghe lời, gật đầu với Lương Băng. Hiện giờ bảo cô làm gì cô cũng nghe hết! = =

Kỷ Tiên Tiên dẫn Tiểu Mạt đi vào một hội trường lớn, cười nói: “Chị sắp xếp cho em vị trí tốt nhất nhé.” Cô ấy nói tiếp, “Ngũ Trác Hiên sẽ ngồi chỗ này, lát nữa còn có thể đi từ chỗ này lên bục phát biểu, em ngồi đây có thể nhìn rất rõ.”

“Vậy chị ngồi đâu?” Doãn Tiểu Mạt hỏi theo bản năng. Bắt cô ngồi một mình một chỗ không quen ai, cô nhất định chịu chết.

“Đương nhiên ngồi cùng em rồi.” Kỷ Tiên Tiên cười, cô còn phải gánh vác nhiệm vụ tối quan trọng mà giám đốc Lương giao phó cơ mà.

Doãn Tiểu Mạt nghe vậy mới yên taam.

Khách quý đã lần lượt tới đông đủ,

Kỷ Tiên Tiên ríu rít nói: “Anh chàng gần đây luôn gặp may Lục Minh Vũ kia đẹp trai không?”

“Ca sĩ à?”

“Không phải.” Kỷ Tiên Tiên xua tay, “Ca sĩ là Lục Minh.”

“Em tưởng Lục Minh là biên kịch?” Doãn Tiểu Mạt ngạc nhiên.

“Biên kịch mà em nói là Lư Minh Minh.” Kỷ Tiên Tiên bất lực.

Doãn Tiểu Mạt sờ mũi: “Lư Minh Minh không phải là cái người trong một lần phỏng vấn có nói có người muốn chơi quy tắc ngầm với cô ta, bị cô ta từ chối sao?”

Kỷ Tiên Tiên sắp phát điên: “Đấy là Lữ Minh.”

“À em nhớ ra rồi, Lữ Minh mấy ngày trước vừa được gả vào một gia đình giàu có!”

Kỷ Tiên Tiên rót đầy một cốc nước: “Người mà em nói đấy là Lỗ Vũ Mẫn.”

“Ơ Lỗ Vũ Mẫn có phải là…”

Kỷ Tiên Tiên vội vàng cắt ngang Doãn Tiểu Mạt: “Dừng hình dừng hình!!! Tiểu Mạt, có phải em chỉ biết mỗi Ngũ Trác Hiên không thế?”

“Á…” Doãn Tiểu Mạt bị người khác vạch trần, vô cùng ngượng ngùng.

Kỷ Tiên Tiên không dám tiếp tục tranh luận về minh tinh với Doãn Tiểu Mạt nữa nhưng khi vừa nhìn thấy thần tượng Lăng Tấn của mình vẫn không nhịn được mà kéo tay Tiểu Mạt: “Nhìn kìa, Lăng Tấn. Đẹp trai quá đi.”

Doãn Tiểu Mạt nghiêm túc hỏi: “Đẹp trai bằng Ngũ Trác Hiên không?”

Kỷ Tiên Tiên lặng im.

Một lát sau, Kỷ Tiên Tiên lại kích động: “Phương Triết cũng tới nữa kìa. Anh ấy hát hay chết đi được!”

“Có êm tai bằng Ngũ Trác Hiên không?” Doãn Tiểu Mạt híp mắt nửa cười nửa không.

Kỷ Tiên Tiên quả thực bó tay với cô, oán giận nói: “Đồ fan cuồng bại não!”

Doãn Tiểu Mạt tươi cười: “Cảm ơn lời khen.”

Dù sao thì ở Ngải Kha ai cũng biết rõ bản chất của cô cả rồi, không cần giả vờ nữa. ^^

Kỷ Tiên Tiên chuyển ánh mắt: “Ngũ Trác Hiên tới rồi!”

Nụ cười trên môi Doãn Tiểu Mạt đông cứng, suýt nữa phun ra miệng câu: “Ở đâu?”

“Chị lừa em thôi!” Kỷ Tiên Tiên úp mặt lên bàn mà cười.

Doãn Tiểu Mạt giả vờ nổi giận, giơ tay ra cù cô ấy. Kỷ Tiên Tiên sợ nhất là bị người khác cù, cười đến ngả nghiêng, vừa cười vừa van xin buông tha. Doãn Tiểu Mạt đâu có dễ dàng chịu bỏ qua như thế. Kỷ Tiên Tiên lại nói: “Đừng nghịch nữa, Ngũ Trác Hiên thật sự tới rồi.”

“Chị nghĩ em tin chị sao hả?” Doãn Tiểu Mạt chống nạnh, trợn mắt nói.

“Thật mà.” Kỷ Tiên Tiên hạ thấp volumme, “Không tin em nhìn kia kìa.”

Doãn Tiểu Mạt quay đầu lại nhìn, thoáng cái đầu óc rỗng tuếch.

Ngũ Trác Hiên mặc một bộ Âu phục màu xám bạc, dáng vẻ hiên ngang, tác phong nhanh nhẹn, cử chỉ thong dong. Thật sự là dùng tính từ nào để miêu tả cũng không thái quá.

Doãn Tiểu Mạt si ngốc nhìn anh, không muốn rời mắt.

“Hoàn hồn lại chưa?” Kỷ Tiên Tiên nói bên tai cô.

Doãn Tiểu Mạt vẫn không có phản ứng.

“Lau nước miếng đi đã.” Kỷ Tiên Tiên đưa cho cô tờ khăn giấy.

Doãn Tiểu Mạt vô thức nhận lấy đưa lên lau lau, một lúc mới định thần lại.

Kỷ Tiên Tiên khúc khích cười chẳng khác nào con hồ ly vừa thực hiện được gian kế.

Doãn Tiểu Mạt mặt đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Kỷ Tiên Tiên, chị chờ đấy.”

Kỷ Tiên Tiên làm ra vẻ vô tội: “Liên quan gì tới chị đâu.”

“Hừm.” Doãn Tiểu Mạt phải nghiêng người nhìn Ngũ Trác Hiên, không ổn lắm, cô cười gian, “Tiên Tiên, chị đổi chỗ cho em.”

“Vừa nãy em còn đe dọa chị.”

Doãn Tiểu Mạt chớp đôi mắt to: “Là em sai, chị đại nhân đại lượng không chấp kẻ tiểu nhân như em, được không?”

“Em tự nhận là tiểu nhân?” Kỷ Tiên Tiên cố nén cười, trêu chọc Doãn Tiểu Mạt đúng là rất vui.

“vâng vâng vâng.” Lúc này ai nói cô là gì thì chính là thế.

Kỷ Tiên Tiên bất đắc dĩ: “Đổi thì đổi.”

Doãn Tiểu Mạt hí hửng ngồi xuống, lại hai tay chống cằm nhìn về phía Ngũ Trác Hiên.

Ngũ