nhau cực kỳ quái dị.
Tôi tò mò hỏi: “Cái này là làm gì vậy?”
Hắn không thèm ngước mắt lên đáp: ‘Cùng nhau mây mưa.”
Nói xong, tôi chưa kịp phản ứng gì hắn đã gập mạnh sách lại, quay sang nhìn tôi. Là một nam tử nhìn khá đẹp trai, mặt mũi có vài phần giống Vong Xuyên.
Hắn quan sát tôi từ đầu đến chân, cười tủm tỉm nói: “Một mỹ nhân có vẻ đẹp trong sáng.” Nói rồi, hắn ngồi thẳng lên vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh, vô cùng nhiệt tình với tôi: ‘Lại đây, tiểu búp bê, ngồi gần ta, nói cho ta hay ngươi tên là gì?”
Tôi do dự, đang định bước đến thì cánh tay bị kéo mạnh lại. Vong Xuyên đã tới từ bao giờ,
Tôi vui mừng gọi một tiếng tiểu ca ca.
Vong Xuyên nghiêm mặt không lên tiếng liếc nhìn tôi, rồi nhìn quyển sách trên tay vị nam tử kia, càng nghiêm khắc thêm, vội hỏi tôi: ‘ Đã nhìn thấy gì chưa?”
Tôi dò xét nhìn nét mặt anh, không biết nên đáp là đã thấy rồi hay là chưa thấy, còn đang do dự, chợt nghe nam tử kia ho khan hai tiếng…
Vong Xuyên lúc này mới buông cánh tay tôi ra, khom người hướng tới hắn nói: ‘Thúc thúc.”
Người này là Lan Xuyên Minh Quân, là thúc thúc của Vong Xuyên.
Tôi nằm bò xuống đất, vô cùng khiếp sợ. Lúc trước nghe Mạnh Bà giảng cố sự trên trần gian, kể rằng tiểu thư nhà nào đó cùng với thư sinh nhà nào đó bỏ trốn, cô nương nhà nào đó cùng với thiếu niên nhà nào đó bỏ trốn, bé gái nhà nào đó cùng với bé trai nhà nào đó bỏ trốn…Dù sao thì bất kể như nào cũng là một nam một nữ, sao Lan Xuyên Minh Quân lại bỏ trốn cùng một nam tử khác vậy?
Vong Xuyên đỡ tôi dậy, yên lặng giây lát, nhíu mày hỏi: ‘Phụ Vương nói sao?”
Tiểu quỷ quan vội đáp: “Minh Vương lệnh cho điện hạ xuống trần gian triệu hồi Lan Xuyên Minh Quân về.”
Vong Xuyên vỗ trán, nói: “Hai người họ vốn là thật tâm, Thanh Liên tiên tử khổ rồi…” Anh dừng lại, nói: “Biết họ đi đâu không?”
Tiểu quỷ quan vội đáp: “Nghe nói ở trong một thành thị tên là Tố Thông châu, Thanh Liên tiên tử đến đó tìm nhưng lại bị Lan Xuyên Minh Quân chạy trốn, liền giận giữ dẫn người đến tìm Minh Giới chúng ta.”
Ngày hôm sau Vong Xuyên sẽ đi trần gian.
Thủy Quỷ tôi thật rầu rĩ.
Buổi tối, tôi bẻ ngón tay hỏi anh bao giờ về, Vong Xuyên suy nghĩ một chút, nói: “Cũng chắc là vài ba ngày, nhiều lắm là hơn nửa tháng, muội yên tâm ở trong cung chờ ta.”
Tôi rầu rĩ gật đầu.
Đang buồn bã đi thì anh bỗng nhiên nắm tay tôi kéo lại, cắn vào môi tôi vài cái, nói: “Nhớ không được chạy loạn, cứ ở trong cung đừng đi đâu hết, để tránh khỏi…Hừ, tránh gặp phải người không nên gặp, biết không?”
Tôi lại rầu rĩ đi ngủ, đến nửa đêm, liền rón ra rón rén đi vào phòng anh.
Vong Xuyên đang ngủ say. Tôi biến thành cây nấm trốn trong bọc quần áo của anh. Tôi nằm trong bọc quần áo của anh trở mình vài cái, hài lòng ngủ.
Trong mộng mặt tôi như bị người nào đó nắn nắn, ôm nằm lên giường. Một giọng nói bên tai tôi kèm tiếng cười: “…Muội lại biến thành nấm ngốc rồi.”
Sau đó, cảm giác có bàn tay vuốt ve mặt mình, lại nghe giọng nói vui mừng: ‘nấm ngốc, đợi ta về, chúng ta sẽ thành hôn.”
Cả một đêm, tôi ngủ không yên lắm, cứ có cảm giác có ai đó gặm gặm trên mặt trên cổ tôi…
Ngày hôm sau, Thủy Quỷ tôi bị tiếng mái chèo khua nước làm thức giấc.
Tôi từ trong bọc y phục lặng lẽ thò đầu ra ngoài, phát hiện Thủy Quỷ tôi đang được Vong Xuyên giấu trong tay áo, đứng trên một con thuyền.
Đây là con thuyền đưa Vong Xuyên đi đến trần gian.
Nước bao la, mặt nước mù mịt, trong một nghìn năm trăm năm lần đầu tiên Thủy Quỷ tôi ra khỏi Vong Xuyên, có chút hưng phấn.
Đợi khi thuyền cập bờ, Thủy Qủy tôi đang dò xét nhìn xung quanh thì lại ông lão chèo thuyền xoay người lại nhìn thấy.
Ông ta tò mò nhìn kỹ, giật mình nói: “Điện hạ, trong y phục của ngươi có một cây nấm.”
Vong Xuyên liếc nhìn tôi, ho khan hai tiếng, đưa mắt nhìn ra mặt nước mênh mông, dài giọng nói: “Còn không ra?”
Tôi từ trong tay áo của anh lăn ra rơi lông lốc xuống dưới, biến lại thành người. Ông lão chèo thuyền há mồm mắt trợn to ngây ngốc.
Tôi vặn vẹo ngón tay, mon men đến trước mặt Vong Xuyên, lúng túng nói: ‘Muội…muội..muội nghe nói ở trần gian có rất nhiều chuột. Muội..muội lo lắng nên đặc biệt..cố ý đi theo bảo vệ huynh…”
Ông lão chèo thuyền há hốc mồm.
Vong Xuyên ho lụ khụ một tiếng, khóe miệng cong lên cười, không nói gì.
Đến trần gian, vừa lúc trời tối đen, Vong Xuyên dắt tôi tìm đến một khách điếm.
Chưởng quỹ giương đèn lên, nhìn nhìn Vong Xuyên, rồi lại nhìn nhìn tôi, nói: ‘Muốn một phòng hay là hai phòng?”
Vong Xuyên hé miệng cười, không trả lời, lại quay nghiêng mặt nhìn sang tôi, trên mặt khẽ đỏ lên: “A Ly, muội muốn…là một phòng hay là hai phòng?”
Tôi nghiêm túc suy nghĩ, hỏi chưởng quỹ: “Trong phòng có chuột không?”
Vong Xuyên lảo đảo xuýt ngã.
Chưởng quỹ ngẩn người, một lát sau mới kịp phản ứng, nghiêm túc thề thốt: ‘Không có, không có. Đừng có nói chuột, ngay cả một sợi tóc trên mặt đất cũng không tìm thấy.”
Tôi yên tâm cười, quay sang đối mặt với Vong Xuyên, nói: ‘Tiểu ca ca, ở đây không có chuột, buổi tối huynh cứ yên tâm ngủ, không phải sợ nữa, lấy hai phòng.”
Mặt Vong Xuyên méo xẹo.
Chưởng quỹ
