ai người. Hi vọng lúc đó Phong thiếu gia đã đi lại được, không giống như kẻ tàn phế phải nằm một chỗ nữa.”
"Chỗ này của tôi không hoan nghênh cô, nên cũng không cần tới nữa đâu. Cút.” Phong Khải Trạch với tay lấy tờ tạp chí lên xem, căn bản không thèm liếc cô ta thêm lần nào nữa.
Tại sao anh cứ có cảm giác cô ta có chút kì quái, nhưng là ở chỗ nào thì anh lại không nói được.
"Anh có cần thiết phải lạnh lùng với em thế không?”
"Cần thiết. Vô cùng cần thiết. Tôi không chỉ lạnh lùng với ôc mà còn đề phòng cô như kẻ địch vậy. Trên đời này chắc cũng chẳng có ai thích kẻ địch của mình tới thăm đâu.”
"Phong Khải Trạch ——"
"Hồng đại tiểu thư, nếu cô định nổi giận, mời ra ngoài mà phát giận. Chỗ này không phải nơi cô tùy ý phát giận được. Nếu hù dọa tới vợ tôi, tôi sẽ để cho cả nhà cô thành một lũ rùa bò ngoài đường đó.”
"Anh —— được, tôi đi. Tôi cũng chả muốn náo loạn với anh làm gì. Hừ.” Hồng Thi Na sắp bị tức điên lên, trước khi đi còn hung hăng trợn mắt với Tạ thiên Ngưng rồi mới đi ra ngoài.
Ra khỏi phòng, vẻ tức giận của cô ta cũng không còn nữa, mà lộ ra vẻ hả hê, cười tà một tiếng, vứt bó hoa trên tay vào thùng rác ngoài hành lang rồi đi thẳng.
Mặc dù bị nói móc mấy câu, nhưng có thể thuận lợi đặt máy nghe lén trong phòng, cũng coi như đáng giá. Chờ tới lúc bọn họ phát hiện ra, chắc chắn cô ta cũng đã biết hết mọi chuyện.
"Phong Khải Trạch, Tạ Thiên Ngưng, cứ chờ đó. Một ngày nào đó, tôi sẽ khiến các người phải quỳ xuống mà cầu xin tôi.”
Sau khi Hồng Thi Na đi, Tạ Thiên Ngưng vẫn đang chìm đắm trong suy nghĩ về ánh mắt đáng sợ của cô ta, cô hít sâu một hơi, cũng thả lỏng tâm tình, lo lắng nói: “Con khỉ nhỏ, em vẫn thấy Hồng Thi Na có gì đó là lạ, anh có thấy thế không?”
"Thật sự là cô ta có chút lạ. Nếu là trước kia, cô ta đã giận tới phát điên lên rồi. Lần này lại chỉ nói những lời âm hiểm. Dù là địch ý rõ ràng nhưng lại không làm gì. Cho nên anh cũng thấy kì quái nhưng lại không nói được là kì quái ở chỗ nào.” Phong Khải Trạch bỏ tờ báo trên tay xuống, cẩn thận nhớ lại những lời Hồng Thi Na mới nói, nhưng vẫn không nghĩ ra.
Không hiểu nổi rốt cuộc cô ta lại định giở trò gì nữa?
"Em cũng vậy, cảm thấy cô ta là lạ, nhưng lạ ở chỗ nào thì không rõ. Thật bực mình.”
"Mặc kệ cô ta kỳ quái, chúng ta cứ coi như cô ta là không khí là được rồi. Đừng để ý tới cô ta nữa. Lần này nếu cô ta dám động tới em, anh sẽ khiến cô ta còn thảm hơn Ôn Thiếu Hoa. Còn cả Hồng Thiên Phương và Hồng Thừa Chí nữa, tốt nhất là bọn họ an phận làm công việc của mình, đừng có chui vào đường chết, không thì anh sẽ khiến họ vĩnh viễn không ngóc đầu dậy được nữa.”
Bây giờ là lúc nguy hiểm, anh không thể nhân từ với bất cứ kẻ nào, tránh để thương tổn tới vợ con mình. Trực giác mách bảo cho anh rằng Hồng gia đã bắt đầu ra tay, còn xuống tay từ chỗ nào thì anh chưa rõ.
Mặc kệ bọn họ xuống tay từ đâu, chỉ cần đầu mối không đúng, anh sẽ lập tức phản công lại ngay.
"Cũng đúng. Chỉ cần không để ý tới cô ta là đươc rồi. Thôi, không nói chuyện này nữa. Bị Hồng Thi Na quấy nhiễu, em suýt nữa quên không cho anh uống thuốc. Đến đây đi. Anh uống thuốc đi này.”
Phong Khải Trạch “ngoan ngoãn” uống thuốc rồi nói: “Em cũng nên nghỉ trưa rồi đó. Lên giường nằm nghỉ đi, đừng quên bác sỹ mới nói gì đó. Em cần chú ý nghỉ ngơi nhiều, đừng có lo lắng cho anh qua. Anh dù gãy chân nhưng cả người đều tốt. Em ngoan ngoãn đi nghỉ đi, em bé cũng cần nghỉ ngơi nữa mà.”
"Tuân lệnh, ông xã.” Cô hài hước trả lời, sau đó thật sự nghe lời nằm trên giường nghỉ ngơi.
Anh giúp cô đắp chăn, rồi ôm nhẹ lấy cô, để cho cô an tâm mà ngủ, chỉ là trong lòng anh vẫn nghĩ về chuyện Hồng Thi Na vừa rồi.
Hồng Thi Na hôm nay tới đây như vậy, mục đích tuyệt đối không đơn giản. Mặc dù hiện tại không có tổn hại gì nhưng anh biết chuyện sẽ không đơn giản như vậy.
Xem ra người Hồng gia không muốn an phận nữa rồi.
Phong Khải Trạch nhìn qua máy tính để bên cạnh, định bụng đợi cho người trong ngực ngủ say sẽ lấy tới.
Hồng Thi Na ra khỏi bệnh viện, vội vàng lên một chiếc xe. Hồng Thừa Chí đã ngồi sẵn trên đó, vừa lên cô ta đã cuống quýt hỏi: “Sao rồi? Nghe được không?”
Hồng Thừa Chí lấy tai nghe trong tai ra, hưng phấn trả lời: “Nghe rõ. Vừa rồi Phong Khải Trạch còn nói mấy lời cảnh cáo chúng ta không được làm tổn thương Tạ Thiên Ngưng. Giờ bọn họ đang nghỉ ngơi nên không nói chuyện, cũng không nghe thấy gì hết.”
"Không sao. Chuyện không thể vội vàng được, cứ từ từ đi. Chắc cũng không tới nỗi một tháng chúng ta vẫn không nghe được tin tức cần nghe. Cho nên phải xác định việc này là lâu dài, xem ai chịu đựng giỏi hơn.”
"Nếu tới tận lúc bọn họ xuất viện cũng không nhắc tới Hắc Phong liên minh thì sao? Vậy chẳng phải chúng ta uổng công vô ích à?”
"Chuyện này vốn cũng không đáng tin lắm. Chỉ là ba hoài nghi Phong Khải Trạch biết chuyện Hắc Phong liên minh, cũng không có chắc chắn. Cho nên không thu được tin gì cũng là bình thường thôi. Chúng ta lần này là đang “vuốt râu cọp” rồi nên nếu không thành công thì chính là thất bại hoàn toàn. Cho nên không thể gấp gáp vội vàng