ại khái có lẽ là tới để nói mát, hả hê vui sướng khi người gặp họa đây mà.
"Anh nên nói là em thông minh hơn, không mắc phải sai lầm ngu ngốc như trước. Hồng Thi Na bây giờ đã không còn là Hồng Thi Na trước kia rồi, nên cũng đừng nhìn em bằng ánh mắt lúc trước thế.”
"Thì ra là Hồng tiểu thư bây giờ không chỉ tinh ranh hơn, mồm miệng cũng thay đổi lợi hại. Chữ nào chữ nấy nói ra đều là có kim châm, cùng bộ dạng kia chẳng liên quan gì cả. Cô chưa cải tạo xong cả người mình sao?”
"Cám ơn đã khen, nhận cũng không thẹn, thật sự tôi cải tạo xong bản thân mình rồi. Cái này là phải cảm ơn nah, cảm ơn cả vợ anh nữa, tôi là “thành tựu” ngày hôm nay của các người đó.” Hồng Thi Na dùng ánh mắt tràn đầy thù hận nhìn Tạ Thiên Ngưng, tầm mắt cũng dịch xuống phía bụng cô, lời nói cũng tràn đầy địch ý. Người tinh mắt đều có thể nhận ra cô ta không có ý tốt gì.
Tạ Thiên Ngưng nhìn thấy cặp mắt đáng sợ kia, cảm thấy toàn thân lạnh toát, khiến cô vô cùng khó chịu. Sự nhạy cảm của người mẹ khiến cô vô thức đặt tay lên bụng, như muốn che chở, bảo vệ đứa con của mình, lấy dũng khí phản bác lại cô ta: “Hồng Thi Na, rốt cuộc là cô muốn gì?”
Tại sao cô cứ có cảm giác địch ý của Hồng Thi Na với đứa con trong bụng rất lớn?
"Tôi đã nói đi nói lại hai lần rồi, giờ là lần thứ ba. Tôi tới thăm Phong đại thiếu gia, không có ý gì khác.” Hồng Thi Na thu lại tầm mắt, không nhìn Tạ Thiên Ngưng nữa mà nhìn Phong Khải Trạch: “Phong Khải Trạch, anh cũng làm ba rồi, hẳn là tâm tình rất tốt đi?”
"Hồng Thi Na, cô dám đụng tới vợ con tôi, tôi sẽ khiến cả nhà cô phải trả giá gấp mười lần. Cầm lấy hoa của cô, lập tức cút cho tôi” Phong Khải Trạch như nhìn ra nguy hiểm trên người Hông Thi Na, hơn nữa hiện tại anh gãy chân nằm một chỗ, để có thể bảo vệ tốt cho vợ con, anh chỉ có thể hung ác đuổi người như vậy.
Trực giác nói cho anh biết, Hồng Thi Na sẽ ra tay. Cho nên, anh cần phải đề phòng, tuyệt đối không để cho cô ta được như ý. Đối với cảnh cáo của Phong Khải Trạch, căn bản là Hồng Thi Na không thèm để trong lòng, vẫn tiếp tục cùng bọn họ nói chuyện: “Phong thiếu gia, Phong thiếu phu nhân, bó hoa này là lời chúc phúc tặng cho đứa bé, chẳng lẽ hai người thật muốn vứt vào thùng rác sao? Không có cha mẹ nào đem lời chúc phúc em bé mà ném vào thùng rác cả, không phải sao?”
"Lời chúc phúc của cô, với chúng tôi, nó cũng không bằng thứ bỏ đi. Cho nên, ném vào thùng rác là còn nể mặt cô lắm rồi. Cô đừng có lên mặt.” Giong nói của Phong Khải Trạch đã lạnh như băng, lạnh lẽo tới đáng sợ.
"Xem ra địch ý của các người với tôi, nửa điểm cũng chẳng giảm rồi.”
"Vậy địch ý của cô với chúng tôi giảm đi sao?”
"Anh ——" Lời này quá chính xác khiến cô ta không thể phản bác, đành nói sang chuyện khác: “Cũng đúng. Giữa chúng ta xảy ra quá nhiều chuyện không vui, địch ý cũng là chuyện thường. Không có địch ý mới là chuyện kì quái đấy.”
Phong Khải Trạch không muốn tiếp tục nhiều lời với cô ta, liền trực tiếp đuổi người: “Hồng tiểu thư nếu không còn gì để nói nữa, mời cầm lấy hoa trong thùng rác về đi”
"Sao? Một bó hoa anh cũng không muốn nhận sao?”
"Không muốn."
"Phong thiếu gia thật là thẳng thắn. Nhưng như vậy thật dễ làm tổn thương người ta.”
"Việc này không mượn Hồng tiểu thư bận tâm. Nếu cô không đi, vậy tôi đành gọi bảo vệ vậy. Lấy thân phận và địa vị của cô, nếu như bị bảo vệ lôi ra ngoài, mặt mũi biết để vào đâu đây? Còn nếu thể diện cô cũng không cần, tôi sẽ thành toàn cho cô vậy.”
"Anh yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không dây dưa không đi đâu. Nếu đã không ai hoan nghênh tôi, tôi đi là được rồi.”
"Cả hoa cũng mang luôn đi.”
"Tôi cũng định mang đi rồi.” Hồng Thi Na cao ngạo trả lời, hướng thùng rác đi tới, nhanh tay thả một vật nhỏ vào đó, khóe mắt còn cẩn thận liếc hai người kia.
Cô ta muốn đưa máy nghe lén vào phòng này, phải đặt ở chỗ kín đáo một chút.
Bên cạnh thùng rác là một cái tủ nhỏ, khe hở dưới hộc tủ vừa vặn lọt vào tầm chú ý của cô ta, cô ta liền đi tới, ngồi xuống cạnh đó, đưa tay nhặt bó hoa lên, lại lợi dụng bó hoa ngăn cản tầm mắt hai người kia mà len lén bỏ máy nghe lén vào trong hộc tủ. Sau đó cũng không đi ngay mà cố ý đứng đó một lát, nâng bó hoa trong tay, cảm khái: “Đóa hoa xinh đẹp thế này mà không ai muốn, thật đáng tiếc.”
Không ai biết trong lòng cô ta lúc này hồi hộp thế nào, mới vừa rồi bỏ máy nghe lén vào hộc tủ, lúc nó phát ra tiếng động, cô ta giật thót tim, chỉ sợ bị phát hiện, dù sao cũng là làm dưới tầm mắt Phong Khải Trạch.
Đúng lúc đó Phong Khải Trạch lại dời tầm mắt sang chỗ khác, không nhìn cô ta nên cũng không phát hiện hành vi mờ ám của cô ta, lên tiếng tiếp tục đuổi người: “Chỉ cần là cô mang tới, vất bỏ cũng không có gì đáng tiếc. Cầm lấy hoa của cô, lập tức cút ra ngoài cho tôi.”
Tạ Thiên Ngưng vẫn luôn nhìn Hồng Thi Na, nhưng tầm mắt lại bị bó hoa ngăn cản, không nhìn thấy động tác ở tay cô ta. Cô vẫn đang tập trung chú ý vào bụng mình, lo sợ Hồng Thi Na sẽ xuống tay với con mình.
Hồng Thi Na biết mình đã thành công, hai tay cầm bó hoa, đứng dậy, cười tà: “Vậy hôm nào rỗi rãi, tôi lại tới thăm h