Gả Hạnh Không Hẹn

Gả Hạnh Không Hẹn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324214

Bình chọn: 7.00/10/421 lượt.

" Lại nói, nàng cũng không có để cho đại phu kiểm tra toàn thân thể chàng. . . . .

"Vậy nhất định là hắn đã thành thân rồi!" Lưu phu nhân nhíu nhíu mày, "Sao ta lại nghe nói hắn đã từng đánh chết thê tử?"

"Ta không có bệnh không tiện nói ra, cũng chưa từng thành thân qua."

Đột nhiên một giọng nói không vui vang lên, mạnh mẽ xen vào cuộc nói chuyện của bọn họ.

Sau đó hắn mặc kệ đám phụ nhân nhiều chuyện này, thẳng tắp nhìn Cổ Vô Song, mặc dù chân mày còn nhăn, vẻ mặt cũng

không còn đẹp mắt chút nào, nhưng mà trong đôi mắt mơ hồ có ẩn chứa dịu

dàng, "Ngũ Kinh đã lấy trái vải từ vùng khác trở về, ta đã bảo người làm sạch sẽ rồi ướp lạnh rồi."

Cổ Vô Song cười cười, đứng lên, "Các vị, trước khi băng tan mất, ta phải đi trước một bước vậy."

Ba vị phu nhân rất ghen tỵ, hả à . . . . . .

"Hưu phu!"

"Tìm bạn trăm năm!"

Cổ Vô Song tuyệt

không ngoài ý muốn khi gặp mặt Tiền Quân Bảo, chuyện gì nên tới thì nó

sẽ tới, đã sớm suy nghĩ qua rồi, có lẽ đệ ấy sẽ tới tìm mình trước hay

không, ở trong đoàn người Chân Bất Phàm, nàng đúng là người yếu nhất.

Cho nên khi mở mắt phát hiện mình nằm ở một gian phòng xa lạ, mà Tiền Quân

Bảo an vị ở đối diện nàng, nhìn nàng mỉm cười, nàng một chút cũng không

giật mình, tiếp đó nhàn nhạt cười một tiếng, tỏ vẻ lễ độ, sau đó nhớ ra

cái gì, vuốt cái bụng lớn năm tháng hỏi, "Thuốc mê kia, không có ảnh

hưởng gì với hài tử chứ?"

"Quân Bảo chỉ điểm huyệt ngủ của Vô Song tỷ tỷ mà thôi, không ảnh hưởng gì."

Nụ cười của hắn vẫn giống như trước kia.

Chỉ là khi Cổ Vô Song thấy, giống như là hắn thành thục trong một đêm vậy,

vốn là vẫn lộ vẻ non nớt trên khuôn mặt trẻ thơ, lại bị một loại thâm

trầm thế chỗ, gương mặt mềm mại lúc trước, hôm nay cũng đã ốm đi, có góc cạnh rõ ràng, liền không hiểu vì sao lại cảm khái ở trong lòng, Tiền

Quân Bảo đã thành người lớn rồi.

"Ừm, đây là bánh mì bơ hình con bướm."

Hắn đột nhiên đưa lên một đĩa ăn vặt, "Bên trong còn có đường phèn, tự tay đệ làm."

Cổ Vô Song nhìn hắn, khe khẽ thở dài.

Ban ngày rất nóng bức, cho nên vào ban đêm mấy huynh đệ Chân Bất Phàm, sẽ

thỉnh thoảng cùng nhau đi sơn tuyền duy nhất ở ngoài thành Nhữ An tắm

nước lạnh, giảm bớt cái nóng của ban ngày, sau đó sẽ mang chút nước trở

lại cho nàng rửa mặt để giảm bớt cái nóng, đi tới đi lui đại khái hơn

một canh giờ.

Tối nay vừa vặn em dâu tìm đến nàng tâm sự, nam

nhân của nàng vốn là không chịu nổi những lời chuyện trò về chuyện gia

đình, liền đi chỗ khác, dù sao trong nhà cũng có mời người tới canh

phòng, cũng sẽ không xảy ra chuyện lớn gì. Không ngờ tới em dâu mới đi

ra từ trong phòng, nàng lại đột nhiên mất đi ý thức. . . . . .

Không khó nhìn ra Tiền Quân Bảo đã trăm phương ngàn kế.

Canh giờ này, Chân Bất Phàm cũng đã trở lại, đoán chừng không mất bao lâu,

sẽ phát hiện nàng không thấy, đến lúc đó đừng phá hủy Cổ phủ của nàng là được.

Cũng lười trì hoãn nữa, nhìn thẳng vào Tiền Quân Bảo, nói, "Bắt ta tới đây, có phải có kế hoạch cần ta phối hợp?"

Hắn cười cười, "Vô Song tỷ tỷ chớ vội, trước nếm thử điểm tâm này một chút, đặc biệt vì tỷ chuẩn bị đó."

". . . . . ." Cổ Vô Song dừng một chút, mùi thơm ngát của điểm tâm này

xông vào mũi, cộng thêm ban đêm đã bớt nóng hơn ban ngày, cũng thật mê

người. Liền thuận tay cầm lên một miếng bánh bơ hình con bướm, tỉ mỉ

quan sát lần nữa, mới đưa vào trong miệng khẽ cắn.

"Vô Song tỷ thật sự muốn thay đổi cuộc sống như vậy sao?"

"Giả được sao?" Điểm tâm này bề ngoài tinh xảo động lòng người, đưa vào

miệng càng thêm xốp giòn, vị cực ngon, hơn nữa đường phèn kia, kẹp ở bên trong, rất ngọt, mùi vị rất là ngon, liền từ từ nhai nuốt xuống, bỗng

dưng cười nói, "Quân Bảo tiểu đệ, đệ có ý định tới Vô Song Lâu của ta

làm thầy dạy cách làm điểm tâm không? Đãi ngộ tốt nhất."

Trong mắt của hắn càng thêm xem thường, từ từ thu lại nụ cười, "Vô Song tỷ không sợ đệ hạ thuốc phá thai ở trong điểm tâm sao?"

Cổ Vô Song giật mình, vẻ mặt vẫn trấn định như cũ, "Cho nên, mục đích của

đệ là cái gì? Chịu trách nhiệm cho nỗi oán hận của ta sao?"

"Dù

sao đệ cũng sẽ không yêu ta không phải sao? die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on Cho nên hận, là vẻ ngoài của yêu, là cảm giác mãnh liệt nhất thời mà thôi."

Nàng chần chờ một chút, lại cầm lên miếng bánh thứ hai, từng miếng từng

miếng ăn xong, lại lấy thêm miếng bánh thứ ba, từng miếng từng miếng ăn

xong, cho đến toàn bộ một đĩa bánh bơ hình con bướm cũng hết sạch, nàng

mới nhìn hắn, cười cười, "Ăn thật ngon, đệ thật sự không muốn tới Vô

Song Lâu ư?"

Tiền Quân Bảo vẫn duy trì tư thế bưng đĩa điểm tâm,

cho dù Cổ Vô Song ăn hết tất cả rồi, hắn vẫn còn duy trì động tác như

thế, bỗng nhiên cười một tiếng, "Đệ báo giá, sợ rằng Vô Song tỷ không

trả nổi."

Lúc này Cổ Vô Song không để ý hắn, mà là xoay cả người lại.

Tiền Quân Bảo nhíu mày.

Cổ Vô Song mới phất phất tay, "A, Quân Bảo, mời tạm thời đi sang ngồi chỗ

khác. . . . . ." Sau đó nàng cố làm ra vẻ áy náy cười cười, "Ta cũng

không muốn hài tử gặp lại đệ, dù sao đệ cũng đã biết, ta không muốn nó

nhìn thấy thúc thúc nó một lần cuối cùng


Insane