i một lời.
Giản Lộ nghĩ, người đàn ông trước mặt này là viên kim cương chói lòa
trong mắt phụ nữ, nhưng có mấy ai biết anh lại bỏ qua cái vẻ bề ngoài
hoa mỹ đó mà thỏa mãn với bữa cơm ba món mặn một món canh.
Cho đến bây giờ, thế giới của anh luôn chỉ có một người. Một mình đi
đường, một mình ăn cơm, một mình đi ngủ. Không bao giờ tiến ra ngoài thế giới, cũng không để ai tiến vào thế giới của mình.
Vậy mà một ngày, cô mơ hồ tiến vào thế giới biệt lập đó, nhưng nơi
này không có lạnh lẽo như băng mà chỉ thấy bầu trời không có ấm áp cùng
hạnh phúc mà thôi.
“Lại ngẩn người rồi. Canh lạnh rồi kìa, vừa nãy nói chuyện điện thoại lâu như vậy không khát nước à?”
“Anh cài máy nghe trộm à?”
“Không.”
“Em có tìm rồi nhưng không thấy.”
“…”
“A! Đây là canh gì?!”
“Canh rau thơm.”
“Em không ăn!”
“…”
“Uh! Đây là cái gì?
“Rau cần.”
“Em không ăn!”
“…”
“Phốc! Đây là cái gì nữa!”
“Cà rốt.”
“Lâm An Thâm! Anh trả thù em phải không?” Trả thù anh nằm viện em cho anh ăn gan heo với óc heo cùng rau chân vịt.
“…”
“Lâm An Thâm anh là quỷ hẹp hòi!”
“…”
“Lâm An Thâm anh đàn bà quá vậy!”
“…”
“Lâm An Thâm… Em cũng không thể không ăn gì được…”
“Không ăn được ngày mai tiếp tục.” Dứt lời, mỗ nam đặt đũa, anh cũng ăn xong, nhàn nhã uống nước.
Giản Lộ nhìn chằm chằm mặt phật trước mắt, khóc cũng không ra nước mắt.
Lâm An Thâm nói: Có rảnh lại đến.
Người khác hẹn hò như thế nào, Giản Lộ cùng Lâm An Thâm hẹn hò như thế nào? Ăn cơm, xem phim, đi dạo phố.
Năm phút trước khi tan sở, Giản Lộ thu dọn lại mặt bàn.
Điện thoại chợt kêu, Giản Lộ gác phone lên vai, ghé đầu xuống nghe điện, tay vẫn không ngừng dọn đồ.
“Giản Lộ. Hôm nay ăn gì?”
“Ăn đồ Nhật đi!”
“Loại nào?”
“Sashimi cá hồi!”
“Có vi khuẩn.”
“…Tempura!”
“Không tốt.”
“Vậy ăn cái gì?”
“Mỳ Odon đi.”
“Lâm An Thâm! Sao anh độc tài quá vậy!”
“Cho cả cá vào ăn cùng mỳ Odon?”
“Không! Ăn chẳng ra vị gì cả!”
“Tempura và Odon sao lên cùng nhau?”
“Phối hợp quái dị…”
“Giản Lộ…”
“Em độc tài.”
“…vậy ăn Odon đi.”
Gác máy, vừa vặn năm phút. Giản Lộ nhanh chóng xuống dưới lầu, nhìn
lại mình, xoay người lại quay lên trên. Liếc mắt một cái liền nhìn thấy
Lâm An Thâm đang đứng ở trước cửa thang máy chuyên dụng của anh, trong
tay cầm túi cùng áo khoác của cô.
Giản Lộ cười hì hì, đi qua kéo anh vào cùng thang máy. Sau đó ngồi
trên xe anh, một loáng đã ra khỏi bãi đỗ. Cũng vì thế nên đồng nghiệp
chỉ nhìn thấy khuốn mặt tươi cười rạng rỡ của cô nhưng lại chưa từng ai
thấy cô cùng một khuôn mặt tươi cười với người khác.
Buổi tối, trên bàn ăn nhà Lâm An Thâm, Giản Lộ cười cười chờ anh bưng mỳ Odon đi ra.
Trăm nghe không bằng một thấy, trăm thấy không bằng một thử, Lâm An
Thâm của cô tất nhiên thạo từ phòng khách vào phòng bếp. Rất nhiều đồ ăn đã được chuẩn bị, hơn nữa hương vị cũng rất tuyệt. Cô một chút cũng
không để ý bản thân lại không có biện pháp thể hiện tay nghề bản thân
trước mặt anh, phụ nữ tân thời đằng sau đương nhiêu phải có một người
đàn ông chăm lo cho tốt.
Chỉ một lúc sau, Lâm An Thâm liền bưng ra một bát mỳ Odon lớn vẫn còn tỏa khói trắng đi ra, mang theo cả một thứ mùi hương quyến rũ.
Bát mỳ vừa đặt xuống. Giản Lộ vội vàng cầm đũa thử một miếng.
Lâm An Thâm nhanh tay giữ tay cô lại: “Nóng.” Rồi lại đưa cho con mèo nhỏ tham ăn của anh một chiếc bát con. Anh cởi tạp dề, ngồi đối diện cô nhìn cô ăn, không tự chủ mỉm cười.
Trên tạp dề có in hình một con mèo lông xù đang chơi cùng cuộn len,
mặt thỏa mãn. Quả thực nó chính là phiên bản của cô bây giờ. Mà chiếc
tạp dề này không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà anh đã mua nó về.
Giản Lộ lần đầu tiên nhìn thấy anh lộ ra ánh mắt hèn mọn như vậy.
“Lâm An Thâm, ánh mắt của anh rất…!”
“Ừm.” Bởi yêu thương cô…
“Không nghĩ tới a…”
“…” Anh cũng nghĩ là không bao giờ có. Nhưng yêu chính là yêu, không nghĩ ra mình một ngày cũng vui vẻ chịu đựng.
“Làm sau anh có bộ dạng hồ ly đó vậy!” Chỉ biết anh là hồ ly hóa thân! Lão hồ ly cố tình khoác áo tiểu hồ ly!
“…” Là mèo được không…
A! Giản Lộ phát ra tiếng thỏa mãn, nước mỳ rất ngon, sợi mỳ dai dai trong miệng.
Cô ăn đến trương bụng lên mới buông đũa, tựa mình vào lưng ghế thở dài, cái bụng đó có thể so với bà bầu cũng được.
Chờ Lâm An Thâm cũng ăn xong, Giản Lộ giành lấy phần rửa bát. Vừa làm đồ ăn, vừa rửa chén, cô sợ anh mệt. Rửa xong toàn bộ bát, đi ra khỏi
phòng bếp, Giản Lộ đã nhìn thấy anh đang ở phòng khách gọt táo. Năm ngón tay thon dài cầm quả táo, tay còn lại gọt, vỏ táo rơi xuống thật dài mà không đứt đoạn. Anh để cô ngồi bên cạnh, nhìn tóc cô còn vương chút mồ
hôi, nâng tay giúp cô lau đi. Giản Lộ ngửi được hương táo còn lưu lại
trên tay Lâm An Thâm, cô cười cười, chạm nhẹ vào chỗ anh vừa mới lau
qua.
Lâm An Thâm cắt táo, dùng dĩa, đưa miếng táo lên miệng cô, chính mình cũng tự lấy một miếng cho vào miệng.
“Em thích xem phim gì?”
“Xem… phim hài đi.” Giản Lộ miệng cắn táo, miệng nói mơ hồ không rõ.
Trái lại, Lâm An Thâm lại có thể hiểu được: “Có phòng chiếu riêng.” Nói xong liền dẫn Giản Lộ đến xem.
Nói đến phòng chiếu này