ng ngay lập tức lại xị ra như cái bị rách, hít một hơi thật sâu,nâng giọng lên quãng 8 nói mà như hét :
“ Thế em nghĩ quan hệ của chúng ta là gì mà người khác phải hiểu lầm. Đừng quên những điều tối qua em hứa với tôi. “ vậy là xong, đồng thời cùng một lúc tất cả người trong căng tin bao gồm cả mấy bà nấu bếp quay mặt ra xem kịch hay.
Tiêu Nguyên nghe xong câu thét rầm trời của Vĩ Dương thì lạnh cóng hết chân tay, giây thần kinh nhạy bén rung lên liên hồi, da mặt như bị gọt đi một nửa, chỉ hận không thể ngay lập tức chui xuống lòng đất độn thổ. Nhưng cô phải trấn an bọn người đang sẵn sàng lên dây cót để hóng chuyện kia trước đã.
“ A ha ha. Các thầy cô cứ ăn đi. Em đang có ý hỏi bài thầy Dương, lại khiến thầy ấy hiểu lầm. Xin lỗi mọi người. Thôi em hỏi bài xong rồi. Em đi đây ạ…”- Rồi cô giơ tay chào mọi người , đến lượt tên sắc lang trước mặt cô gầm khẽ :” Thưa thầy, luật thứ 30 bộ cấp trường có quy định, sinh viên không được có tình cảm hay quan hệ với giáo viên của mình, như thế có nghĩa là tư lợi riêng đấy ạ. "
“Ồ thế sao ? “- Vĩ Dương bày ra vẻ mặt ngạc nhiên”Vậy thì ngay từ giây phút này luật đó sẽ bị hủy bỏ.” Ròi hắn quay mặt vào trong căng tin nói lớn :” Phải không thầy Hiểu “
Ông thầy đang húp canh, nghe có người gọi tên mình suýt sặc, ho khan một hồi. Phải hết một tuần hương ông mới ngẩng mặt lên , nhe ra hàm răng vàng khè của mình : “ Xin cứ tự nhiên , tôi không có ý kiến.”
Tiêu Nguyên toát mồ hôi lạnh nhìn khắp căng tin, lòng căm phẫn hơn cả chị Dậu. Quá áp bức, quá bóc lột, trong căng tin không hẹn mà cùng một lúc cô được gặp 3 anh hùng hào kiệt trong danh sách “không nên đụng tới”. Đầu tiên chính là tên Bật mã Ôn đầu heo (người lai khỉ lai heo- vâng, một tập hợp biến chất vô cùng cặn bã của xã hội).Tiếp đến là ông thầy Hiểu chửa . Cuối cùng chính là cái tên Khả Ái chết tiệt đang ngồi ôm bụng cười thầm như trúng tà ở góc căng tin . Đúng là cái miệng nó hại cái thân, tự bê đá đập vào chân mình. Khuynh hướng bạo lực dâng lên khiến Tiêu Nguyên hận không tìm được cơ hội đào hố chôn chết cái tên trước mặt mình. Kìm nén , kìm nén, cố gắng ngăn cản cục tức vọt lên não, để hành động không đi trước suy nghĩ, Tiêu Nguyên hít thở sâu thật sâu, sâu đến mức quặn hết cả phối.
" Thôi, tùy thầy, bạn em đang đợi dưới kia . Thầy cứ ăn cơm vui vẻ .''- Cô ngay lập tức phủi mông bỏ đi tránh gây hậu họa nghiêm trọng. Nhưng mới đi được hai bước đã có một cánh tay kéo ngược cô trở lại, giọng nói thủ thỉ nhưng lại có đề xi ben "vô cùng đủ nghe :" Lại giận dỗi. Đừng có như trẻ con thế nữa được không ? Anh đã nói rõ ràng rồi cơ mà."
Các phần từ hóng trong căng tin mắt nhìn đĩa cơm nhưng tai lại xoay vòng 180 độ , xử dụng hết tất cả các giác quan còn lại bao gồm xúc giác, thính giác, khứu giác, thị giác, cảm giác để đoán diễn biến câu chuyện. Còn Tiêu Nguyên thì mặt chuyển từ trắng sang đỏ, từ đỏ sang xanh, từ xanh sang tím, cuối cùng thì gần như cháy khét lẹt. Cô thầm nghĩ não tên này chắc chắn đã bị gián gặm nhấm,nếu không cũng là bị ung thối cấp độ báo động. Rồi cô quay ra nhìn hắn với ánh mắt "dịu dàng" như muốn nói :" Anh còn gì để trăn trối nữa không ?"
Hắn ghé vào tai cô thì thầm :" Người ta đang nhìn kìa , diễn cho tốt vào nhé. Anh mà bị mất mặt thì coi như em hết tiền tiêu vặt một tháng. Nên nhớ từ bây giờ anh chính là tài khoản ngân hàng của em."Cô uất nghẹn , rủa bậy trong lòng nhưng nghĩ đến Bác Hồ kính yêu bay phấp phới trong gió là cô lại phải kìm lòng, nặn ra nụ cười toe toét :" Đi ăn cơm thôi. Đi ăn cơm thôi."Thù này chị sẽ trả từ từ.
Cô kéo tay hắn vào trong căng tin gọi 2 đĩa cơm cao cấp rồi ngồi đợi, chân vung vẩy lung tung một hồi rồi hạ cánh an toàn trên chân hắn. Dẫm ,dẫm , cô nghiến răng nghiến lợi dùng hết sức bình sinh dồn ép nộ khi xuống chân hắn. Nét mặt cô vẫn tỏ ra yêu kiều, vô tội nhưng ánh mắt lại phát ra tia lửa điện : Tôi sẽ làm cho anh không còn chút thể diện nào !
Anh vẫn cái điệu khoanh tay lại cười rung vai rồi nhìn cô, sặc mặt vẫn tỏ ra không một chút đau đớn nào : Anh cũng sẽ chơi đến cùng với em.Nhưng thực ra dù anh võ công có cao cường, thì cô cũng là người có nội lực cao, cộng với sự tức giận mặt phừng phừng như thế nên dẫm rất đau. Nụ cười trên mặt anh đúng là cực hình khiến anh chỉ muốn ngay lập tức cắn cô một phát.
Xuất cơm được đưa lên kèm 2 cốc nước cam. Cô Tam đưa cơm cứ đứng đấy mãi không chịu đi sẵn tinh thần hóng chuyện nhưng lại bị một câu nói của Bạch Vĩ Dương làm sợ hãi vội vã bỏ về chỗ
" Chị làm việc ở đây mới 2 năm thôi nhỉ ?"
2 người ăn cơm trong im lặng. Nhưng Tiêu Nguyên lại như con hổ đói, ăn lấy ăn để, mới có 5 phút đống thịt trên khay bị càn quét không còn một miếng. Cô cười hề hề, giả bộ ngu ngơ nhìn thèm thuồng đĩa cơm gọn gàng của Bạch Vĩ Dương hỏi :" Cha cha, thịt kia thầy có ăn nữa không , thôi đưa em ăn cho."
Anh cười khẩy cái trò dọa người này của cô nói khẽ :" Em thích ăn nước bọt của anh thế sao ?"
Cô cứng đờ người, cảm thấy cái giá lạnh của Nam Cực tràn về nhưng miệng lại nhanh nhảu :" Chẳng phải nói thầy mời, em ăn bao nhiêu cũng đư