80s toys - Atari. I still have
Em Vẫn Chờ Anh

Em Vẫn Chờ Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324451

Bình chọn: 9.00/10/445 lượt.

ại thần kinh giống lúc trước mất rồi.”

Mỗi lời kể của mọi người là thêm một lần trái tim anh như bị

ai vặn nghiến, bóp nát. Từng gáo nước vừa nóng vừa lạnh giội đến đâu ngấm sâu

tê dại, xót xa đến đó.

Mày thật khốn nạn, thật ích kỷ. Anh ngập trong nỗi căm phẫn

chính mình. Khi mày chỉ biết nghĩ đến bản thân thì cô ấy đang ngày đêm một mình

phải hứng chịu những đau đớn giày vò, khổ sở gấp bội phần.

Vĩnh Uy vùng dậy, định lao ra ngoài.

Nhưng Duy Khang kịp kéo tay bạn lại, anh khuyên: “Cậu bình

tĩnh đã!”<>

Uy giật tay ra. “Cậu bảo tôi ở đây mà bình tĩnh trong khi cô

ấy đang đâu đó ngoài kia với tinh thần không ổn định, không biết có an toàn hay

không à?”

“Nhưng giờ có lao đi tìm trong đêm tối thế này cũng chỉ vô vọng

thôi. Tạm thời chờ tin cảnh sát, chúng ta tính xem cô ấy có thể ở những đâu hay

đã đi theo hướng nào.” Duy Khang quay sang hỏi Mỹ Hà: “Vú Lan chưa điện lại à?”

Vĩnh Uy túm lấy cổ áo bạn, gầm lên: “Không chờ đợi gì hết. Cậu

tìm cách huy động toàn bộ lực lượng cảnh sát, lật tung cái thành phố này lên

cho tôi. Đừng có chậm phút nào cả.”

Từng khắc, từng khắc chậm chạp lê đi trong nỗi phấp phỏng,

âu lo dằng dặc. Sự căng thẳng, bứt ngạt như muốn nổ tung. Mãi cho đến khi một

tin nhắn được gửi đến máy Vĩnh Uy.



Bầu trời hừng lên sắc hồng, từng vệt sáng mong manh xoa nhẹ lên

không trung một lớp trắng óng ả.

Nhưng vẻ thanh khiết, tinh khôi của ngày mới cũng không thể

xua nổi bóng đen u tối đương bao trùm…

“A... ư... um...” Na rên lên tiếng kêu đau đớn khi mũi giày

nhọn và cứng thúc mạnh vào mạng sườn cô.

“Dậy!”

Tia nắng xiên xuống từ các ô kính trần nâng giùm rèm mi, Na

he hé nhìn lên, tự co gập mình lại khi mù mờ nhận thấy một bóng dáng cao lớn với

đôi giày đen ghê gớm đang hằm hằm ánh nhìn tàn độc.

Chưa để Na kịp ú ớ thêm câu nào hắn đã cúi xuống túm lấy cổ

áo cô lôi đi xềnh xệch, thân người yếu ớt bị hắn kéo lê từ góc sàn đến một vũng

tròn xâm xấp nước nằm chính giữa phòng.

Ban ngày sáng rõ có thể trông rõ hơn đây là một căn phòng

hình cầu, mái trần lợp bằng kính xanh phản quang, tường ốp gỗ bóng mịn còn sàn

thì được lát loại đá đẹp sáng nhóng nhánh nhưng lạnh rợn người. Vòng tròn mà hắn

đẩy người Na đến đối mặt là một khoang lõm thấp dưới mặt nền. Ngay dưới làn nước

mỏng tang là phiến đá đen thui, trung tâm bề mặt nổi bật một hình bình hành nhỏ,

trong nó gồm khoảng 20 ô hình bình hành li ti nữa nằm xếp đều cạnh nhau.

Hắn ra lệnh: “Làm việc đi!”

Na run sợ quơ vốc hạt kim cương của chiếc lắc tay đã thu gọn

thành đống đêm trước lại và tiếp tục công đoạn dang dở trong tâm trí lơ ngơ, đờ

đẫn.

Cô lẩy bẩy thả từng viên kim cương hình thoi bé tí hin vào

các lỗ nhỏ, chúng vừa khít. Lỗ nhỏ có thể dịch chuyển, xoay vòng chính là một ổ

khóa để mở cả phiến đá. Các ô vẫn nối đều quanh nhau nhưng mạch cần khớp và

trùng theo dãy mã định sẵn. Có thể nói mỗi ô lỗ đều là một mắt xích thuộc vòng

xích hoàn chỉnh và những hạt kim cương li ti chính là để kích hoạt nó. Điều

quan trọng là từng hạt không đánh số cũng như không ai rõ quy luật, thứ tự để

ghép chính xác… chỉ trừ người tạo ra tất cả những thứ này. Nên Lệ Na dù có đang

tỉnh táo cũng khó tránh khỏi làm bừa, và luôn đẩy các lỗ thoi khít lại một cách

vô giá trị.

Thêm lần nữa không thấy động thái suy chuyển gì, tên trai gầm

lên, vung chân định đạp ngã thân hình quắt queo của cô. Hoảng loạn, Na rúm ró

ôm đầu né tránh. Đau lắm, thực sự những cú đạp của hắn rất mạnh. Sợ quá, nước mắt

lại ầng ậc tuôn.

Tiếng chân trầm vang trên nền đá dội lại, lão Thiêm đến đứng

cạnh, nhướng mày: “Sao hả? Chưa tiến triển gì sao?”

Tên trẻ gắt: “Ông có lẫn không thế? Đến chúng ta vắt óc ra

mà còn chưa làm nổi huống chi cô ta.”

Lão Thiêm trầm ngâm vẻ bí hiểm: “Nó mang theo dòng máu của

Minh Thùy.”

“Thế thì làm sao hả?”

“Ta đã nghĩ về vấn đề này rất lâu rồi. Rất có thể cô ta thiết

kế ổ khóa này trong khi đang mang bầu con nhỏ kia.” Vừa trả lời lão vừa chỉ chỉ

lên não, “Hành động, cảm thức, tư duy... nhất định một phần nào đó,” rồi di

ngón trỏ chỉ xuống bụng, “sẽ tác động lên bào thai.”p>

“Khoa học đã chứng minh vô số thuyết rung dẫn, cảm truyền từ

người mẹ đến trí não thai nhi... nói theo cách khác thì con nhỏ này là một phần

nào đó còn lại của Minh Thùy. Nếu nó không làm được thì khó có ai có thể làm được.”

“Nhưng cô ta đang dở dở điên điên thế kia…”

“Tâm trí càng vô thức sẽ càng dễ gợi dậy bản năng sâu kín nhất.”

Nói rồi lão ta hất đầu, tên trai liền xòe rộng bàn tay… Hắn

căng gân đẩy sức tuôn ra theo năm đầu ngón tay, rồi… bấu mạnh lên đốt sống Na,

xoáy mạnh trượt từ đốt xương cổ thẳng dọc sống lưng.

Lệ Na bật thét chói lói, tiếng kêu đau đớn vọng vang áp đảo

lại bởi khuôn phòng hình cầu kín mít không để lọt bất cứ thứ gì nó giam hãm.

Ngã vật bất tỉnh.

Nhưng bọn chúng không cho người ta cơ hội dù là để chết.

Thác nước ào ào đổ xuống, thân hình nhép nhẹp khẽ động. Hơi thở tưởng chừng đứt

lìa được kéo lại để tiếp tục hổn hển, quặn xiết…

“Mau lên! Chúng tao không còn đủ kiên nhẫn nữa đâu. Lần này

mà không xong t