Disneyland 1972 Love the old s
Em Không Cam Chịu Mất Anh

Em Không Cam Chịu Mất Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324722

Bình chọn: 9.5.00/10/472 lượt.

- Tara tươi cười chào Zollet.

- Ngoài việc dàn xếp kết quả ở một số lễ chao giải ra thì cô đóng kịch cũng giỏi đấy chứ?

Zollet vừa nói xong Tara xa xầm nét mặt lại nhưng vãn giả bộ vui vẻ:

- Haha. Không ngờ anh cũng biết đùa và vui tính đến vậy.

Zollet mỉn cười với Tara nhưng nụ cười này khiến Tara thấy ớn lạnh xương sống.

- Cô nghĩ tôi gọi cô đến đây để giỡn với cô hay sao? Những bức ảnh đó đều là do cô sai người chụp đúng không.

Tara vẫn cố tình giả bộ mình không biết gì:

- Tôi thực sự không hiểu anh đang nói gì. Càng không hiểu anh đang nói

tới ảnh nào. nếu ảnh của tôi trên các tạp chí thì tôi có nhiều lắm, nếu

anh thích thì có cả chữ kí.

- Đừng giả nai nữa. Cô không đóng kịch trước mặt cô tôi được đâu. Những

bức ảnh của Yumi đều là do cô sai người chụp và cũng chính do cô sai

người phát tán khắp trường.

- Anh có nhầm người không vậy? Tôi với Yumi không thù không oán việc gì tôi phải chơi xấu cô ta.

- Phải công nhận rằng vở kịch cô đóng cũng rất hay những ê kíp làm việc

thì không được tốt lắm thì phải. Lôi thằng nhóc đó ra đây.

2 người vệ sĩ bước vào cùng với Jimmi.

- Chuyện này là sao vậy?

- Jimmi đã nói hết sự thật với tôi rồi.

Tara vô cùng ngạc nhiên nhưng vẫn dữ dáng vẻ bình tĩnh.

- Em xin lõi chị Tara. Nhưng mẹ em đang bị bệnh nặng và tiền chị cho em đã thua bài hết rồi.

- Tôi thực sự không biết anh đang muốn gì. Nhưng hôm đó Jimmi chỉ nói

chuyện với Yumi thôi, sau đó tôi nhảy ở sàn, lúc về thfi không thấy Yumi đâu cả, chuyện sau đó tôi không hè biết.

- Cô đóng kịch giỏi thật nhưng tiếc là sự nghiệp của cô không được lâu

đâu bởi vì những clip quay cảnh phòng the của cô với bạn trai và hàng

tán ảnh nude của cô sẽ bị phát tán lên mạng thôi.

- Anh lấy bằng chúng ở đâu mà nói vậy chứ?

- Đây này. - Nói xong Zollet dơ lên một tập tài kiệu trong đó có những clip và ảnh của Tara.

Khuôn mặt Tara dần biến sắt, đôi môi quyến dũ lúc nào cũng tô son bóng bây giờ không thể nói được gfi nữa.

- Ngoài ra tôi cũng còn có rất nhiều bằng chúng việc cô mua giải thưởng ở các cuộc thi điện ảnh.

- Đến nước này thì tôi đành nhận những bức ảnh đó đều do tôi sai người làm. Nhưng anh không tò mò tại sao tôi lại làm vậy ư?

- Thực lòng tôi cũng rất muốn biết.

- Câu trả lời chính là anh đấy. Nếu không vì anh thfi Victoria đã không

phải chịu đâu khổ. Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên gặp Victoria là một cô bé

vui vẻ hay cười. Nhưng nhờ ơn của anh mà Victoria trở thành một cô bé

già trước tuổi và không được sống ở độ tuổi của chính mình mà lúc nào

cũng phải làm như một bà quả phụ ngoài 30.

- Cô không thấy rằng mình nói vậy là hơi quá.

- Không. Tôi sẽ làm tất cả mọi chuyên vì Victoria.

- Tùy tâm cô thôi. Tiện đây tôi nói luôn Yumi không bị đuổi học đâu, ngày mai Yumi sẽ lại tới trường học bình thường.

- Tôi sẽ không để Yumi yên đâu. Chào anh.

Nói xong Tara bỏ về trong lòng chào lên một nỗi tức giận và căm hận với

Yumi. Nhưng cũng rất lo lắng bởi những clip và ảnh của mình bị pahst tán thì sẽ sảy ra chuyện gì. Tara lấy máy gọi cho Victoria.

- Victoria, mọi chuyện hỏng rồi.

- Sao cơ?

- Zollet đã biết mọi chuyện và Yumi ngày mai sẽ tới trường bình thường. Mấy clip và ảnh của tớ đều có trong tay Zollet.

- Không thể tin được. Làm thế nào anh ấy lại biết mọi chuyện.

- Tớ chịu thôi. Bye nhé tớ đi spa đây.

- Ưm.

Tút ... tút...

Nó cũng thấy vô cùng lo lắng và hối hận. Chút Zollet về sẽ nói gì với

nó. Cả mấy clip cảnh nóng của Tara nữa, đâu phải vì nó mà Tara bị thế

này. Tất cả là tại cô, tôi sẽ không để cô yên đâu. Trong bữa tối Zollet không nói một câu nào cả. Trước khi

Yumi xuất hiện nếu Zollet không nói nso sẽ cố gắng ngần như độc thoại

một mình nhưng bây giờ thì nó cũng chẳng biết nói gì hết. Yumi đã thôi

làm ở đây 2 tuần rồi và nó cũng chẳn thấy bớt khso chịu tẹo nào. Dù sống ở đây hơn 2 năm nó vẫn không thể nào quen được cái không khí lạnh người khi mà bữa tối là bữa cơm sum họp gai đình, mọi người trong nhà sẽ nói

chuyện rất vui vẻ. Còn ở đây thì im lặng là vàng. Một bữa tối quá tĩnh

lặng như vậy khiến nó cảm thấy ăn không ngon lên nó đã đứng dậy trước

khi người giúp việc đem nốt món tráng miếng ra.

Làm một đống bài tập tiêu tốn hết toàn bộ calo và một đống mỡ dự trữ

trong cơ thể nó. Bây giờ thì nó tháy rất rất đói, một đứa có tính hoàn

hảo và tuân thủ điều kiện ăn uống như nó thì chẳng bao giờ chịu ăn vào

lúc 10h tối cả. Nhưng nó đói quá, đói tới mức phải phá lệ. Nó biết nếu

gọi Kim thì chắc chắn không những không được ăn mà còn bị mắng. Tốt nhất là nó tự xuống bếp tìm đồ ăn vậy.

Sống trong một căn nhà rộng như vậy không đi lạc là may lắm rồi chứ đừng nói biết vị trí cụ thể phòng bếp ở đâu. Nó chỉ nhớ láng máng và đi theo trực giác của mình. Thực ra từ khi tới đây sống nó chì xuống tới chỗ

ngần cửa bếp vài lần vì theo định nghĩa của mấy bà quý tộc thì một người phụ nữ quý phái không được xuống bếp. (Đây là 1 trong những điều có

thật ở các nước châu Âu vào thế kỉ 15 đến thế kỉ 20, chứ không phải do

Rich bịa ra). Đói lên trực giác mách bảo nó hoàn toàn chính xác, nó tìm

đư