đồng thời, một cỗ ngay cả mình cũng không hiểu cảm
giác dần dần lan tràn tới thân.
Chị gái này từ đâu xuất hiện , vì sao
Anh Ngôn Nghiễm muốn giúp các chị ấy chụp ảnh, bọn họ quen biết sao? Vì
sao Anh Ngôn Nghiễm cho tới bây giờ không từng giúp cô chụp ảnh — lại
giúp người khác chụp ảnh, hơn nữa lại lần nữa không để ý tới cô?
Nhớ tới lần trước Anh Ngôn Nghiễm không
để ý tới hậu quả của cô, Khương Hồng Lăng sắc mặt nhất thời như là
trường kỳ ốm đau ở giường bệnh hoạn, tái nhợt dọa người. Cô chạy đi chạy như điên, trong nháy mắt nhằm phía Ngôn Nghiễm mà chạy tới, tự thân sau gắt gao nắm ở hắn.
Thình lình xảy ra va chạm, thiếu chút
nữa đánh rơi bảo bối máy chụp ảnh trong tay , hắn lửa giận đầy mình,
cúi đầu thiếu chút nữa chửi ầm lên, lại bị phía sau đột nhiên truyền
đến thanh âm của đột nhiên chấn động ——
“Không. . . . . . Muốn. . . . . .”
Anh giống xúc điện giống như bay nhanh xoay người, trong mắt tràn đầy kinh hỉ cùng không thể tin.
” Hồng Lăng?” Cô vừa mới thật sự mở miệng nói chuyện sao? Hay là hắn nghe nhầm?
“Không cần.” Khương Hồng Lăng ôm thật chặc anh nói nhỏ.
Ông trời, thật sự! Cuối cùng cô mở miệng!
“Không cần cái gì?” Anh thật cẩn thận cúi đầu hỏi.
“Không cần không để ý tới ta, ta sợ, ô. . . . . . Ta tìm không thấy đường, không ai, ô. . . . . . Đều không có
người, ta sợ. . . . . . Ô. . . . . . Ô. . . . . .”
Cô rốt cục vẫn đem áp lực dưới đáy lòng
nửa tháng này đến sợ hãi cùng sợ hãi khóc lên, Ngôn Nghiễm hai tay vây
quanh cô, cảm giác tảng đá lớn treo ở trong lòng đã được gở xuống, cô
không thể áp chế nước mắt chậm rãi rơi xuống.
“Ách. . . . . . Thực xin lỗi, chúng ta. . . . . .”
Giọng của Ngôn Nghiễm bỗng nhiên nâng
lên ánh mắt Lãnh Mạc chặt đứt đi nhìn cô gái một chút sau đó vội vàng
ngồi xổm người xuống ở trên bờ cát viết xuống một chuỗi con số.
“Đây là số điện thoại của tôi, sau khi
rửa ảnh chụp xong làm phiền báo một tiếng, tôi sẽ trả tất cả chi phí
cùng địa chỉ gửi cho anh.” Nói xong, cô cùng bốn cô gái khác bước nhanh rời đi.
Lười hao tâm tốn sức đi nhớ kia xuyến
con số, Ngôn Nghiễm tùy tay nhấn một cái máy chụp ảnh, nhiếp hạ này con
số sau, liền đem hạng nặng tâm lực đặt ở trước người khóc đến giống tiểu oa nhi thiên hạ trên người. Nhưng nói trở lại, số tuổi của cô thật sự
cũng xác thực chỉ là tiểu nữ oa mười tuổi .
“Tốt lắm, đừng khóc, đừng khóc, Anh Ngôn Nghiễm đáp ứng em, về sau vĩnh viễn, vĩnh viễn cũng sẽ không không để ý tới em được không ﹖”Anh ôn nhu trấn an.
Thấy cô vẫn tiếp tục khóc , dường như
phi khóc đến tận thế không thể giống nhau, Ngôn Nghiễm nghĩ rằng, có lẽ
cô thật sự cần tốt như vậy tốt phát tiết một phen, liền không hề ra
tiếng.
“Em cũng muốn vậy.”
Không biết qua bao lâu, trước ngực hắn đột nhiên toát ra một câu như vậy ngữ mang nghẹn ngào trong lời nói .
“Cái gì? ﹗”Anh trừng mắt nhìn, nhẹ nhàng mà đem cô từ trước ngực mình đẩy ra một khoảng cách, cúi đầu hỏi.
” Em cũng muốn vậy.” Tiếng nói nghẹn ngào lại lần nữa vang lên, Khương Hồng Lăng mút lấy cái mũi hồng đến không được nói.
“Muốn cái gì?”
” Em cũng muốn chụp ảnh.”
Ngôn Nghiễm sửng sốt.”Chụp ảnh?”
Cô nhanh chóng lau trên mặt nước mắt nước mũi, dùng sức gật đầu.
“Đúng, Em cũng muốn chụp ảnh. Vì sao
anh đều chụp người khác, không chụp cho em?” Cô tràn ngập lên án ý tứ
hàm xúc kháng nghị nói.
“Anh không có nói không chụp cho em.” Anh vội vàng thanh minh.
Nghe thấy câu trả lời của hắn, Khương
Hồng Lăng nhất thời tươi cười rạng rỡ. Cô lại thân thủ dùng sức ở trên
mặt lau vài cái, sau đó lại gẩy tóc.
“Như vậy có thể chứ?”
“Cái gì có thể chứ?” Ngôn Nghiễm bị cô hỏi liền sửng sốt.
“Chụp ảnh nha, Anh không phải muốn giúp em chụp ảnh sao?” Bị nước mắt tẩy trôi qua một đôi mắt sáng trát nha
trát , rất thiên chân.
“Em nói là hiện tại?”
Khương Hồng Lăng dùng sức gật đầu.
Anh do dự nhìn hai mắt sưng thành hai
hột đào, mũi hồng giống như mông khỉ, trên gương mặt như trẻ con của
nàng sau một trận lau lung tung, nước mắt, nước mũi, cát dính thành một
khối, quả thực là một mảnh hỗn độn. Anh không nhịn được nhếch miệng cười lắc đầu.
“Ô. . . . . . Ngươi gạt ta, ngươi gạt ta, ô. . . . . .”
Wow a, nói như thế nào khóc sẽ khóc ﹖
“Anh không có lừa em.” Ngôn Nghiễm chạy nhanh che dấu tươi cười nói, nhưng ——
“Ô. . . . . . Anh gạt em, ô. . . . . .”
” Anh không có lừa em, anh. . . . . . OK, anh lập tức giúp em chụp ảnh, lập tức giúp em chụp ảnh, em đừng khóc được không?”
“Thật sự?”
Tính ta phục rồi ngươi có thể đi? Anh
không tiếng động ở trong lòng hô, cầm lấy máy chụp ảnh nhanh chóng điều
chỉnh tiêu điểm, rồi sau đó”Rắc tra” một tiếng, cửa chớp đã thành công
thu lấy hé ra khóc sau đích mặt. Lại đến. . . . . .
Wow a, tốc độ sắc mặt cô thay đổi thật
đúng là không phải bình thường mau, nhưng lại có thể bày ra đủ tư thế để cười đau cái bụng, Ngôn Nghiễm nhịn không được tràn ra một chút cười,
cô quả thực đúng là một thiên tài rồi ﹗
Tràn đầy ý cười, Anh chụp lại tất cả
những tư thế buồn cười của Khương Hồng Lăng, với ý xấu rằng sau này có
thể lấy ra giễu cợt….
Rắc tr