Từng đợt sóng lớn không ngừng vọt tới.
Nước lũ đã bao phủ tất cả, nơi này trừ nước. Chỉ nhìn nhìn
thấy một cây cầu lớn. Cầu lớn đã bị bao phủ một nửa, chỉ lộ ra nửa cây cầu ở bên ngoài.
Tịch Tích Chi vừa nhìn liền biết rõ cây cần kia chính là do Tư Đồ Phi Du – lão gia hoả kia làm ra.
Khoảng cách quá xa, sóng nước đánh tới một đợt lại một đợt,
làm hại tầm nhìn Tịch Tích Chi cũng không được quá rõ ràng.
Nhưng nàng lại rõ ràng xác thực nhìn thấy trên một nửa cây
cầu kia có một lão đầu mặc một bộ y phục màu xám trắng,
chính là sư phụ của nàng.
“Sư phụ.....” Tịch Tích Chi cất giọng hô một câu.
Hình như lão đầu ngồi đó nghe thấy, ngẩng đầu nhìn tới phương hướng của bọn hắn.
Ở xung quanh Tích Chân là một tầng ánh sáng nhạt màu trắng
lấp lánh lấy ông làm trung tâm tản ra xung quanh, bọc lại cả cây cầu. Nếu không phải Tịch Chân hết sức che chở cây cầu kia, có
lẽ thân cầu sớm bị sóng lớn mãnh liệt xông huỷ.
“Sao các ngươi lại tới đây? Đừng gào to lung tung, ngàn vạn lần
không thể để Tịch tiền bối phân tâm”. Một giọng nói vô cùng
quen thuộc từ từ vang lên ở bên tai Tịch Tích Chi và An Hoằng
Hàn.
Hai người theo tiếng nói nhìn sang, lập tức nhìn thấy Phùng chân nhân.
“Tham kiến bệ hạ”. Ánh mắt Phùng chân nhân rơi vào trên người An Hoằng Hàn, ngược lại quan sát hồi lâu, ông nói: “Bệ hạ, quả
nhiên không có làm lão phu thất vọng, Long Châu đã ở trên tay
người rồi đúng không?”
“Nhân loại đáng hận, ta vì các ngươi làm tất cả, bỏ ra giá
quá cao”. Một tiếng giận nặng nề tràn đầy mặt nước, đinh tai
nhức óc.
“Ta sẽ huỷ diệt tất cả nơi này”.
.........................
Từng đạo gầm rú căm thù đến tận xương tuỷ, liên tục không ngừng.
“Đây chính là Giao Long kia?” Vừa nghe tiếng nói của nó, đã biết rõ không phải đồ tốt.
Chỉ là tại sao nó sẽ thống hận loài người như vậy?
“Không sai, chính là nó. Các ngươi cũng nhìn thấy nó tràn đầy
thù hận với nhân loại, vẫn không ngừng va chạm cây cầu, muốn
xông phá cây cầu ra ngoài báo thù”. Ngón tay Phùng chân nhân chỉ hướng cây cầu kia.
An Hoằng Hàn nhíu mày một cái, “Biết tại sao nó thống hận loài người như thế không?”
Từ cổ chí kim, không phải chỉ xuất hiện một con Giao Long này,
nhưng chưa từng phát động công kích loài người. Hận ý của nó
với loài người, phải có có nguyên nhân chứ? Trên thế giới không có hận ý vô duyên vô cớ, hắn dám khẳng định, nơi này nhất
định có chân tướng không muốn người biết.
Tịch Tích Chi cũng nghĩ như vậy, một đôi mắt nhìn chằm chằm Phùng chân nhân, chờ đợi ông cho ra đáp án.
“Thời gian trước lão phu theo dõi Bạch Hồ, cuối cùng tìm tới
Phong Châu này. Sau đó trong một đêm, đột nhiên nước lũ đại
phát, bất chấp tất cả đánh thẳng vào đê đập. Vào thời điểm
kia, lão phu cảm thấy chuyện có chút kỳ quái. Sau lại theo
hướng nước chảy, tìm được cây cầu kia. Mới đầu, lão phu cũng
không còn nhìn ra nguyên cớ, cho đến khi nghe thấy tiếng rống
giận kia..........”
“Bạch Hồ? Như vậy Phùng chân nhân bắt được nó chưa? Đúng rồi,
ông có tung tích của Từ lão đầu không?” Tuy nói bọn họ tới
Phong Châu là bởi vì chuyện hồng tai, nhưng.......... cũng phải
tìm tung tích của Từ lão đầu. Từ lão đầu đã mất tích lâu như vậy, nếu còn không tìm ra, Tịch Tích Chi thật sợ nửa yêu đó sẽ giết con tin.
"Việc này. . . . . ." Hình như vô cùng xấu hổ, Phùng chân nhân lắc đầu
nói: "Lúc ấy sau khi lão phu phát hiện là Giao Long này làm loạn, vẫn ở
lại chỗ này đối phó nó. Đáng tiếc đạo hạnh của lão phu không phải là đối thủ của nó, chỉ có thể không ngừng tăng sức mạnh lên cây cầu, tạm thời
dựa vào cây cầu kia trấn áp Giao Long, không cho nó cơ hội ra ngoài. Sau đó không lâu lắm, liền gặp vị Tịch tiền bối kia, đạo hạnh của ông cao
hơn lão phu nhiều, mấy ngày nay nhờ có ông giúp một tay, nếu không. . . . . ."
Ánh mắt Phùng chân nhân dừng lại ở trên mặt Tịch Tích Chi, không có nhớ
lầm, mới vừa rồi nữ tử này gọi Tịch tiền bối là ‘ sư phụ ’.
"Ngươi là. . . . . . ?" Người thiếu nữ này cho Phùng chân nhân một loại cảm giác quen thuộc, giống như là từng quen biết.
Nhưng trong khoảng thời gian ngắn, ông lại không nhớ nổi, mình đã từng gặp qua nàng chưa?
"Phùng chân nhân không nhớ ta sao? Trước kia chúng ta còn cùng nhau bắt Bạch Hồ đó”. Không có ý định gạt Phùng chân nhân, sớm
muộn gì cũng sẽ bại lộ, khoé miệng Tịch Tích Chi treo lên một nụ cười nhạt nhoà.
Phùng chân nhân nhìn khoé miệng thiếu nữ hiện lên má lúm đồng
tiền, lại nhớ tới một người họ Tịch lúc trước, trong đầu lập tức hiện ra một con Vân Chồn mũm mĩm.
“Thì ra là ngươi, k