Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214000

Bình chọn: 8.00/10/1400 lượt.

bọn họ đi không?"

Lúc trước, khi tâm tình bệ hạ không tốt, sẽ không gặp bất kỳ một đại

thần nào. Lâm Ân biết rõ thói quen của bệ hạ, cho nên lập tức nhìn mặt

nói chuyện hỏi thăm.

An Hoằng Hàn mới vừa phê duyệt xong, gập lại tấu chương, khẽ nâng đầu

lên. Trong đầu suy nghĩ nhanh, ánh mắt sâu thẳm nói: "Để cho tất cả bọn

họ vào đi, chuyện này quả thật không thể kéo dài nữa."

Trong lòng đã quyết định, chờ giải quyết xong chuyện hòa thân của Đoạn

Phi Vũ, lập tức dựa theo đầu mối Phùng chân nhân lưu lại, từ từ đi tìm

tung tích Bạch Hồ và Từ quốc sư. Chuyện này, tuyệt đối không thể kéo dài thêm nữa.

Móng vuốt lông lá che miệng, ngáp hai cái, Tịch Tích Chi từ từ tỉnh lại

từ trong giấc mộng. Nhìn thấy chính là hơn mười lão thần tử, từ từ đi

tới từ bên ngoài. Tư Đồ Phi Du và Lưu Phó Thanh cũng ở trong đó, một tả

một hữu đi song song đến.

"Vi thần tham kiến bệ hạ."

"Đều bình thân đi." An Hoằng Hàn thả bút lông trong tay ra, khẽ nhíu

mày, "Theo mấy vị đại thần, trẫm nên xử lý chuyện này như thế nào?"

Mấy ngày gần đây, Tư Đồ Phi Du dựa vào công lao xử lý lũ lụt Phong Châu, quang cảnh vượt qua Lưu Phó Thanh một bậc.

Lưu Phó Thanh tự nhiên nhìn đối phương không vừa mắt, giành nói trước:

"Bệ hạ, vô luận như thế nào, Đoàn hoàng tử và Tịch cô nương thật sự đã ở chung một phòng, vi thần cảm thấy danh dự của nữ tử là quan trọng nhất. Vi thần suy tư thật lâu, cho là không bằng do Tịch cô nương thay thế vị trí của Thập Tứ công chúa, đi hòa thân với Huy Anh quốc. Vả lại, Đoàn

hoàng tử cũng từng nói qua nguyện ý phụ trách tới cùng, đây chính là

biện pháp vẹn toàn đôi bên."

Theo công và tư, Lưu Phó Thanh đều hi vọng bệ hạ tiếp thu đề nghị này.

Ai cũng biết được bệ hạ sủng ái Tịch cô nương, Lưu Phó Thanh không muốn ở trong cuộc sống sau này, Tịch Tích Chi biến thành tồn tại chi phối suy

nghĩ của bệ hạ.

Ánh mắt An Hoằng Hàn lạnh như sương, khí thế cả người làm cho không

người nào có thể xem nhẹ, "Trẫm không đồng ý, nhưng còn có những biện

pháp khác? Các vị khanh gia."

Tư Đồ Phi Du nhìn Lưu Phó Thanh bị nghẹn, dương dương đắc ý sờ râu, "Bệ

hạ, biện pháp của vi thần hoàn toàn bất đồng với Lưu thừa tướng. Chuyện

hòa thân vốn nên là công chúa đi làm, mặc dù Thập Tứ công chúa phạm tội

cướp ngục, nhưng mà Phong Trạch quốc ta còn có công chúa khác, sao có

thể để một đứa bé tám, chín tuổi gả cho Đoàn hoàng tử làm chánh phi, mất thể diện của Phong Trạch quốc. Về chuyện của Đoàn hoàng tử và Tịch cô

nương, nam nhân nào không phải tam thê tứ thiếp, cùng lắm thì sau khi

Đoàn hoàng tử cưới công chúa, chúng ta lại đưa Tịch cô nương qua làm

thiếp thất. Kể từ đó, vừa có thể giữ uy nghiêm của Phong Trạch quốc ta,

lại có thể để Tịch cô nương có một nơi chốn tốt.”

Sắc mặt của An Hoằng Hàn âm trầm, lạnh lùng nhìn xuống đại thần phía

dưới. Đây chính là thứ mà bọn họ gọi là biện pháp? Mỗi một người đều

muốn đẩy Tịch Tích Chi ra.

Hai móng vuốt nhỏ của Tịch Tích Chi khoác lên trên đùi An Hoằng Hàn,

khẩn trương ôm lấy thân hình thêu trên long bào. Bọn đại thần này thật

là đáng ghét, chủ ý này càng cùi bắp hơn chủ ý khác. Tại sao muốn mình

gả đi, giữa nàng và Đoàn Phi Vũ thật không xảy ra chuyện gì?

“Chẳng lẽ các ngươi chỉ nhớ kỹ Đoàn hoàng tử nói qua phải chịu trách

nhiệm, lại không nhớ được trẫm đã nói…. mỗi ngày trẫm và nàng đều ngủ

cùng giường?” Lời nói nghe giống như không chút để ý, lại mang theo ý

lạnh nồng đậm.

Các vị đại thần rùng mình một cái, “Nhưng bệ hạ, sáng sớm hôm đó, tất cả đại thần đều nhìn thấy trên người Tịch cô nương đều là dấu vết xanh

xanh tím tím.”

Một tận tiếng phụ họa tràn đầy Ngự Thư Phòng.

Tịch Tích Chi nghe phiền lòng, hung hăng muốn nói, dù sao ‘Tịch cô

nương’ đã biến mất, dù các ngươi nghị luận thế nào cũng không thể đưa

người đến Huy Anh quốc.

Nghĩ đến điều này, Tịch Tích Chi lại bắt đầu đau nhức.

“Bệ hạ, đúng như lời người nói, như vậy Tịch cô nương nên tính là người

của bệ hạ. Người hồng hạnh xuất tường, lý nên tội đáng chết vạn lần,

liên lụy cửu tộc! Bệ hạ không xử phạt Tịch cô nương, khó có thể phục

chúng!” Ồn ào nhồn nháo bên trong Ngự Thư Phòng, tiếng nói không biết

đến từ phương hướng nào.

“Thể diện của Phong Trạch quốc ta, sao có thể để mơ hồ, khẩn cầu bệ hạ xử phạt Tịch cô nương.”

“Hi vọng bệ hạ lấy đại cục làm trọng, chuyện hòa thân của Huy Anh quốc

có quan hệ bang giao hai nước, tuyệt đối không thể bởi vì chuyện này mà

khiến bang giao hai nước rạn nứt.”

Một tiếng cao hơn một tiếng.

Tịch Tích Chi ngước đầu nhỏ, nghiến răng, trong lòng không nhịn được tức miệng mắng to, rốt cuộc nàng chọc tới các ngươi khi nào! Cái gì hồng

hạnh xuất từng, cái gì mà tội đáng chết vạn lần? Mới vừa rồi chỉ là muốn gả nàng đến Huy Anh quốc, thời gian mới một chén trà, từng người một

lại muốn tánh mạng của nàng!

Nếu nàng chết rồi, đối với bọn họ có ích lợi gì!

Tịch Tích Chi tức giận ở trên đùi An Hoằng Hàn, nhảy lên mấy cái. Hành

động này ở trong mắt người thường, chỉ là Vân Chồn quá mức hoạt bát hiếu động, không có đưa tới hiểu lầm của bất cứ người nào.

Trong đầu đột n


Old school Easter eggs.