xuống hành lễ.
An Hoằng Hàn ôm đầu vai của một tiểu nữ tử, bước từng bước từ cửa điện tới bậc thềm thứ chín trên đài cao.
"Bình thân." Một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang vọng khắp đại điện.
Các vị thần tử đồng thanh hô to ‘Tạ chủ long ân’, rồi chậm rãi đứng lên.
Chỗ ngồi của Đoàn Vũ Phi và Đông Phương Vưu Dục chia ra ở hai góc trái
phải phía dưới, đều tương đối gần bậc thềm thứ chín trên đài cao.
Đông Phương Vưu Dục dựa trên tinh thần đến xem náo nhiệt, vừa phe phẩy
chiết phiến, vừa quan sát tình hình bên trong điện Lưu Vân. Còn về mục
đích tới Phong Trạch quốc của Đoàn Vũ Phi, hắn ít nhiều gì cũng biết
được vài phần. Quốc gia của bọn họ và Huy Anh quốc không thể nói là có
quan hệ hữu nghị, nhưng cũng không thể coi là đối địch, cho nên hắn
không có ý định vướng vào chuyện này.
Tịch Tích Chi ngồi ở bên cạnh An Hoằng Hàn không hề có chút khách khí,
liên tục thò tay vào trong mâm đựng trái cây lấy hoa quả ăn. Một đôi mắt thỉnh thoảng liếc nhìn Đoàn Vũ Phi, rồi lại nhìn Thập Tứ công chúa đang ngồi ở phía dưới.
Thập Tứ công chúa cùng ngồi chung một chỗ với những vị công chúa khác,
nàng ta là người nổi bật nhất ở trong nhóm các vị thiếu nữ, một bộ váy
xòe màu hồng nhạt lại càng khiến nàng ta thêm nổi bật, cực kỳ mê người.
Trên khuôn mặt treo một nụ cười nhàn nhạt, hai má lúm đồng tiền bên khóe miệng càng làm cho người ta không thể dời mắt.
Quả nhiên là một mỹ nhân tương lai mà! Tịch Tích Chi không nhịn được
thầm cảm thán trong lòng, sau đó khẽ nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của mình!
Người so với người, tức chết người. Tại sao mình lớn lên chỉ có một
khuôn mặt có thể tạm gọi là ‘đáng yêu’ như vậy chứ? Mỗi lần nghiêm mặt
muốn dọa bọn nô tài một chút, cuối cùng đều nhận lại thất bại. Chẳng
những không khiến bọn nô tài sợ hãi, mà ngược lại còn chọc cho bọn họ
cười to rất vui vẻ.
Trong lòng bốc lên một cảm giác hờn dỗi, nhìn nhìn ly rượu đặt trên bàn, Tịch Tích Chi cũng không thèm khách khí, bưng lên uống một hơi cạn
sạch.
An Hoằng Hàn vẫn ung dung ngồi nhìn, trong đầu hiện lên tình cảnh lúc
hai người mới vừa quen biết không lâu, nhớ tới dáng vẻ say rượu của Tịch Tích Chi khi vẫn còn ở nguyên hình thú, khóe miệng hắn dần dần cong lên tạo thành một độ cong cực kỳ nhỏ.
Đưa mắt liếc nhìn Lâm Ân một cái, An Hoằng Hàn chỉ vào ly rượu trong tay Tịch Tích Chi, ý bảo ông thêm rượu.
Lâm Ân lập tức làm theo.
Vừa nhìn thấy động tác của An Hoằng Hàn, Tịch Tích Chi lập tức đoán ra ý định của đối phương. Hàm răng nghiến chặt vang lên tiếng ken két, liếc
xéo hắn một cái, không tiếng động nhủ thầm, muốn nàng uống say sao,
không có cửa đâu! Lần này Tịch Tích Chi bưng ly rượu trong tay nhưng
không uống, kiên quyết không để cho vị đế vương phúc hắc nào đó được như ý nguyện.
An Hoằng Hàn cũng không ép Tịch Tích Chi uống tiếp. Nhưng mà nhìn thấy
dáng vẻ tức giận của nàng, biên độ cong trên khóe miệng lại càng rộng
hơn.
Lâm Ân giỏi nhất là đoán ý qua lời nói và sắc mặt, thấy tâm tình của bệ
hạ không tệ, trái tim đang thấp thỏm không yên cũng dần dần bình ổn.
Bình thường chỉ cần tâm tình của bệ hạ không tệ, cũng đại biểu cho việc
ngài sẽ không dễ dàng tức giận, như vậy bọn nô tài như họ làm việc cũng
an toàn hơn nhiều.
Tịch cô nương thật đúng là phúc tinh của bọn họ, ít nhất kể từ sau khi
Tịch cô nương tới Bàn Long điện, thời gian bệ hạ có tâm tình tốt nhiều
hơn là thời gian có tâm tình tệ. Nếu như thường ngày bệ hạ cũng vui vẻ
như vậy thì bọn họ không cần phải trải qua trạng thái suốt ngày lo lắng
đề phòng rồi.
Trên dạ yến, trong lòng mỗi người đều suy tính những chuyện khác nhau.
Tâm trạng của An Vân Y không yên, ánh mắt vô định nhìn chằm chằm một
ngọn đèn đến ngẩn người, cũng không biết là đang suy nghĩ chuyện gì. Vào giờ phút này, một đôi mắt sáng ngời xinh đẹp trở nên có chút vô hồn.
Chiếc khăn lụa trong tay bị nàng siết chặt đến nỗi không còn hình dáng
ban đầu, giống như đang sợ chuyện gì đó.
Dạ yến vừa mới bắt đầu, Đoàn Vũ Phi đã không nhịn được đứng dậy dò hỏi:
“Bệ hạ, không biết ngài nghĩ như thế nào về sự kiện xảy ra vào buổi
chiều hôm nay?”
Đoàn Vũ Phi mặc một bộ y phục màu trắng, tác phong nhanh nhẹn. Rất nhiều vị công chúa và nữ quyến có mặt ở đây vừa thấy hắn thì đều không đè nén được cảm giác nhộn nhạo trong lòng.
Chúng thần sững sờ, tất cả đều mang vẻ mặt khó hiểu nhìn về phía bậc thềm thứ chín trên đài cao.
An Hoằng Hàn thờ ơ đáp lại: “Đoàn hoàng tử cần gì phải nóng lòng, trẫm
đã nói rồi, chuyện này cần phải thương nghị với các vị đại thần. Dù
sao…… đây cũng là chuyện chung thân đại sự của Thập Tứ công chúa.”
Cố ý nhấn mạnh bốn chữ ‘chung thân đại sự’, tất cả mọi người đều bừng tỉnh hiểu ra, thì ra là chuyện này.
An Vân Y bị dọa sợ đến nỗi móng tay quẹt một đường trên khăn lụa, sắc
mặt tái nhợt vô lực, nên đến vẫn sẽ đến! Cắn răng, nàng kiên quyết không thể buông tha hạnh phúc của bản thân như vậy được, nàng không muốn làm
Lục hoàng tỷ thứ hai! Giương mắt nhìn về phía Ngô Kiến Phong đang đứng
bên cạnh hoàng huynh ở trên đài cao, thành hay bại là ở lần hà