hắn cũng không rời khỏi nàng, là phòng ngừa nàng lén đi ra ngoài gặp gỡ Đoàn Vũ
Phi. Không ngờ kẻ thông minh nghĩ đến nghìn điều, lại có một điều sơ
sót, hôm nay lại chạy tới cầu kiến hắn.
Cho dù trong lòng bất mãn, nhưng An Hoằng Hàn cũng không biểu lộ ra
ngoài mặt. Bàn tay đặt phía dưới bàn đọc sách, tránh đi ánh mắt của mọi
người, nhéo mạnh lên chân của Tịch Tích Chi một cái.
Tích Tịch Chi bị đau, trong nháy mắt lập tức lấy lại tinh thần, tràn đầy bất mãn trừng mắt nhìn An Hoằng Hàn một cái. Thích đẹp chính là bản
tính của mỗi con người, nhìn soái ca lâu một chút thì có làm sao?
Nàng lại không có phạm tội, đối với hành động của An Hoằng Hàn, Tịch
Tích Chi không thể nào lý giải được. Trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ An
Hoằng Hàn ghen tị với dáng vẻ bề ngoài của Đoàn hoàng tử, cho nên mới
không chấp nhận được người khác ngắm lâu hơn một tý?
Ai nói bụng dạ con gái mới hẹp hòi? Tên đại nam nhân trước mắt này chính là một loại người như vậy!
Nhỏ giọng thì thầm hai câu, Tích Tịch Chi cuối cùng cũng không dám cãi lộn trực tiếp với An Hoằng Hàn.
Nàng nói mấy câu đó, làm sao có thể tránh được lỗ tai của An Hoằng Hàn.
Sắc mặt của An Hoằng Hàn trầm xuống, rất muốn dạy dỗ cô nhóc này một
phen, nhưng lại vướng phải Đoàn Vũ Phi ở đây, An Hoằng Hàn cũng không
thể nghiêm mặt, chỉ có thể nhéo đùi tiểu nữ tử một lần nữa.
Lại nói, thịt trên người cô nhóc này mềm nhũn, ấm áp, cảm giác cũng không tệ.
Lúc ầm ĩ với Tịch Tích Chi, An Hoằng Hàn cũng không quên sự tồn tại của
Đoàn Vũ Phi, ánh mắt nhìn về phía Đoàn Vũ Phi, nhẹ giọng hỏi: “Không
biết Đoàn hoàng tử tới Ngự Thư Phòng tìm trẫm là có việc gì? Có phải nô
tài trong cung hầu hạ hoàng tử không tốt hay không? Chỉ cần Đoàn hoàng
tử nói một câu, trẫm sẽ lập tức lấy đầu của bọn họ.”
Ngón tay nhẹ nhàng vén cọng tóc rơi ngay mắt của Tịch Tích Chi, khiến con ngươi trong suốt của Tịch Tích Chi lộ ra.
Động tác của An Hoằng Hàn rất tự nhiên, giống như rất quen thuộc, dường
như đã làm trăm ngàn lần. Mà Tịch Tích Chi cũng không cảm thấy bàn tay
to lớn trên trán cho gì không ổn, tất cả đều là vì thói quen.
Động tác thân mật giữa hai người cùng với bầu không khí hài hòa khiến
Đoàn Vũ Phi cả kinh, nhưng vẻ mặt lại rất bình tĩnh, cười ha ha nói:
“Sao lại có việc này? Nô tài trong cung đều đã hết lòng hết dạ làm hết
phận sự hầu hạ bản điện hạ, cũng không có cử chỉ nào đi quá giới hạn, bệ hạ quá lo lắng rồi.”
Ánh mắt của hắn vẫn rơi vào bàn tay đang vuốt ve trán Tịch Tích Chi của
An Hoằng Hàn, dường như hắn ta có chút hiểu rõ lời đồn bên ngoài rồi.
Tai nghe không bằng mắt thấy, nếu như chính hắn không thấy An Hoằng Hàn
sủng ái như vậy, Đoàn Vũ Phi tuyệt đối sẽ không tin rằng một An Hoằng
Hàn tuyệt tình lạnh lung lại có một mặt khác tình cảm dịu dàng như vậy.
Vì sao hắn lại có một loại cảm giác An Hoằng Hàn yêu thích bé gái trước mặt này hơn muội muội của hắn?
Cẩn thận đánh giá Tịch Tích Chi, một tiểu hài tử, gương mặt trắng noãn khiến người ta cực kỳ yêu thích.
Nhưng mà thiên hạ rộng lớn, có rất nhiều bé gái đáng yêu hơn Tịch Tích
Chi, An Hoằng Hàn nhìn trúng điểm nào của Tịch Tích Chi? Hoặc là Tịch
Tích Chi có sở trường gì đó, đáng để An Hoằng Hàn coi trọng nàng như
vậy.
Ở góc độ của Đoàn Vũ Phi, giá trị của một người được quyết định bởi cách người khác đối đãi với ngươi như thế nào. Cho nên hắn mới cảm thấy,
Tịch Tích Chi chắc chắn có sở trường ở một phương diện nào đó, mới có
thể khiến cho An Hoằng Hàn nâng niu nàng trong lòng bàn tay. Nhưng mà
hắn lại không biết rằng, có vài tình huống một người sủng ái một người
khác mà không cần có lý do nào cả.
Thậm chí chính An Hoằng Hàn cũng không biết tại sao hắn lại coi trọng cô nhóc Tịch Tích Chi này. Nếu nói là vì vẻ ngoài, Tịch Tích Chi tuyệt đối không được tính là đẹp như tiên, khuynh quốc khuynh thành, cao lắm chỉ
được xem là đáng yêu. Tính tình… lại càng hồ đồ, có đôi khi gặp những
rắc rối ngớ ngẩn, An Hoằng Hàn đã thu dọc cục diện rối rắm cho nàng
không biết bao nhiêu lần.
Nhưng mà… hắn cứ muốn cưng chiều nàng, yêu nàng, không hề có lý do hay mục đích gì cả.
Cực kỳ không thích ánh mắt đánh giá của Đoàn Vũ Phi, An Hoằng Hàn làm bộ gõ bàn hỏi: “Vậy Đoàn hoàng tử tìm trẫm có việc gì?”
Trong lời nói có sự không kiên nhẫn, người thông minh nhất định sẽ nghe thấy được.
Đoàn Vũ Phi cực kỳ thức thời mà thu hồi ánh mắt, im lặng vài giây, khuôn mặt tuyệt mỹ hiện lên một chút sắc đỏ, “Thật ra… Bản điện hạ tìm bệ hạ
là vì muốn nói chuyện hôn sự của bản điện hạ và Thập Tứ công chúa.”
Ánh mắt lạnh lung của An Hoằng Hàn hiện lên một chút châm chọc, nhanh
tới nỗi làm cho người khác bắt không được, khóe miệng treo một nụ cười.
Chẳng qua chỉ là nụ cười thoáng qua, nhìn thế nào cũng đều không có độ
ấm.
“A…? Xem ra sức hấp dẫn của Đoàn hoàng tử rất lớn, mới có mấy ngày ngắn
ngủn, có lẽ hoàng muội của trẫm đã bị người bắt làm tù binh rồi.”
Khóe miệng Đoàn Vũ Phi cứng đờ, hình như nghĩ tới chuyện không vui. Mấy
ngày nay hắn cũng nghe theo An Hoằng Hàn an bài, nói chuyện đùa vui cùng với Thập Tứ công