y ngắn, màu đen cô định mặc trong trường hợp Claude Mueller chứng tỏ có quan tâm đến cô. Vì một vài lý do, cuộc gặp Connor ngắn ngủi và đầy tai hại đã làm tiêu tan ý định này. Kể từ khi thầm yêu anh đến nay, bất kể người đàn ông nào gặp gỡ cô đều bị mang ra so sánh.
Dù cô đã rất cố gắng dừng việc đó lại. Chẳng hạn trường hợp Bradley mấy năm trước.
Có thứ gì đó quặn thắt bên trong mỗi khi cô nhớ về Bradley. Ối. Vứt ngay suy nghĩ này đi. Nếu đó là một bữa ăn xã giao, cô sẽ mặc quần đen và áo lụa. Gọn gàng, hợp lý và chẳng ai có thể cho rằng cô đang tìm cách thu hút sự chú ý của vị triệu phú lãng mạn. Cô không còn lòng dạ nào nghĩ đến chuyện đó. Cô cần sắp chỗ cho hộp kim chỉ, thứ cô rất ghét phải bỏ lại. Mỗi khi bạn không mang theo thì thể nào bạn cũng cần đến nó.
Cô đang hết sức rối loạn. Cô cần phải cười, hoặc khóc, nhưng nếu bắt đầu khóc thì có lẽ cô sẽ chẳng dừng lại được. Cô cần ngủ để có thể gây ấn tượng mạnh với họ bằng vẻ bề ngoài chuyên nghiệp. Cô cần thôi nghĩ về cách Connor đã làm cô tan ra thành nước chỉ bằng một cái ôm nhẹ nhàng, tinh tế.
Cô cần phải phân tâm. Thu xếp đồ đạc và dọn dẹp nhà cửa vẫn chưa đủ. Cô đã hứa với mẹ sẽ gọi điện cho Cindy. Lúc này điều ấy thật trở nên hữu ích. Cô cần cứu vãn tương lai của Cindy khỏi bị chệch hướng.
Cô bấm số căn nhà Cindy sống cùng bạn đại học ở Endicott Falls.
“Xin chào”, giọng một người đang còn thở hổn hển trả lời.
“Chào, Victoria phải không? Erin – chị của Cindy đây. Nó có ở đó không em?”
“Không chị ạ, bạn ấy đã vào trung tâm thành phố với Billy rồi”, Victoria đáp.
“Billy à?” Dạ dày Erin run lên với cảm giác bất an. “Billy là ai?”
“À, đó là bạn trai mới của bạn ấy. Chịu chơi lắm, Erin ạ. Đừng lo, chị sẽ thích anh ấy. Anh ấy, như nào nhỉ, quyến rũ vô cùng.”
“Nó định làm gì ở trung tâm? Chẳng phải các em sắp có bài kiểm tra cuối kỳ ư?”
Victoria ngập ngừng “Ừm, em không rõ lắm về lịch thi của Cindy”, cô gái tỏ ra không thoải mái và đánh trống lảng. “Nhưng khi nào bạn ấy về em sẽ bảo bạn ấy gọi lại cho chị. Hay chị thử gọi vào di động của bạn ấy xem sao.”
“Di dộng? Cindy có di động từ bao giờ?”
“Billy mua cho bạn ấy”, Victoria hớn hở. “Anh ấy hào phóng lắm, còn mua cho bạn ấy vô số quần áo thời trang nữa. Anh ấy lái con Jag, Caitlin còn nói với em là Cindy bảo đấy không phải là con xe tuyệt vời nhất của anh ấy đâu. Thêm nữa, anh ấy có một…”
“Victoria, em cho chị số di động của Cindy được không?”
“Được chứ. Nó nằm ngay trên bảng tin mà.”
Erin viết lại con số đó với các ngón tay trắng bệch khủng khiếp. Cô chỉ loáng thoáng nghe thấy mình cảm ơn Victoria và cúp máy. Cô ngồi xuống giường, cố gắng gạt đi nỗi khiếp sợ đang đè nén trong cô như một tảng băng lạnh lẽo. Cô tự nhủ chắc tại mình đang sợ hãi. Tin tức về Novak, tình trạng lạ lùng của mẹ, tình cảm đáng lo ngại với Connor, tất cả xảy ra dồn dập khiến cô mất cân bằng, và cô nhìn đâu cũng thấy điềm gở. Chẳng có lý do gì đáng sợ hãi cả. Có khi anh chàng Billy này lại là một người hoàn toàn tốt đẹp.
Hẳn rồi. Một anh chàng hết sức dễ thương và tình cờ lại lái con Jaguar. Kẻ đã sắm vô số quần áo hàng hiệu cho một cô gái mười chín tuổi, chưa kể đến điện thoại di động và dụ dỗ cô ta đi chơi trong tuần thi cuối kỳ.
Lạ lùng. Đáng sợ. Bất lương.
Lý do chính khiến bố mẹ cô khuyến khích Cindy tới học ở một trường đại học dân lập tại một thị trấn nhỏ như Endicott Falls với hy vọng con bé sẽ được hướng dẫn, giám sát kỹ hơn ở một trường đại học công lập lớn và thiếu kỷ luật. Với tính cách vô tự lự, dễ bị ảnh hưởng, Cindy đã rất háo hức đồng ý. Sẵn sàng chấp nhận đi bất kỳ đâu, miễn là được thoải mái. Hoàn toàn trái ngược với cô chị cẩn trọng và hay xấu hổ. Và quá đẹp nữa. Đẹp hơn Erin nhiều. Dễ dàng bị mồi chài. Ngay từ đầu Erin đã thấy ghét Billy cùng con Jag của anh ta. Và mỗi lần bấm một con số cô lại càng thấy ghét anh ta hơn.
Cô giật mình khi chiếc điện thoại thực sự đổ chuông.
“Xin chào”, giọng Cindy vang lên trong trẻo.
“Chào Cindy, Erin đây.”
“Ồ. Ừm… Chào. Sao chị lại có số này?”
Erin nghiến răng, “Victoria cho chị.”
“Thật đáng ghét. Em sẽ giết cô ấy”
Giọng nói vui vẻ của con bé khiến Erin càng điên tiết. “Sao em lại giấu số của em, Cindy?”
“Chị lại bắt đầu rồi”, Cindy cười khúc khích. “Chị đúng là bà cụ non. Em không muốn chị phải lo lắng, thế thôi.”
“Lo lắng về cái gì?”, giọng Erin dần trở nên sắc nhọn.
“Về chuyện em đang ở cùng Billy trong thành phố một thời gian.”
“Ở chỗ nào, Cin?”
Cindy phớt lờ câu hỏi của cô. “Em sắp phát điên trong cái thị trấn buồn tẻ đó rồi. Chẳng ai làm gì ngoài học hành suốt thời gian thi cử, nên em…”
“Bài thi của em thế nào?”, Erin bất ngờ hỏi. “Tại sao em không ôn thi? Học bổng của em phụ thuộc vào việc em có duy trì được điểm trung bình…”
“Thấy chưa? Em đã bảo chị rồi. Đó là lý do tại sao em không gọi điện. Em biết chị luôn áp đặt những điều chị nghĩ là đúng đắn cho em. Billy đề nghị đưa em…”
“Billy là ai?” Cô gặng hỏi. “Em gặp anh ta ở đâu?”
“Billy rất tuyệt vời”, Cindy chớp lấy cơ hội. “Anh ấy là điều tuyệt vời