anh!” Nguyên Linh
cự tuyệt tin vào lời Nguyên Hạo, ở trong mắt cô, Tương Quân mềm mại so
với anh hai cô căn bản là không hợp a, không hợp tức là nói anh cô không xứng với bạn tốt nhất của cô! Cá tính Tiểu Quân hiền lành như vậy,
tuyệt đối sẽ bị khi dễ, vì thế cô đứng về phía bạn tốt phản kháng anh
hai nhà mình.
“Anh không
cần em công nhận, Tương Quân, anh với em đổi vị trí.” Nguyên Hạo càng
nghe càng tức, kéo Tương Quân đổi vị trí với em gái, đỡ cho cô bị em anh tẩy não, thực sự tin lời nói của Nguyên Linh.
Trời biết
khéo như vậy, em gái không có duyên với người khác từ nhỏ đến lớn mang
về duy nhất một bạn cùng giới, dĩ nhiên là Hiệp Tương Quân, hơn nữa em
anh từ nhỏ cũng rất bảo vệ cô.
“Tiểu Quân,
mình với bạn đổi vị trí mới đúng, bạn nhất định nhớ rõ đúng hay không?
Anh mình siêu dữ, anh ấy trước kia thường làm chúng ta khóc, lúc ba bạn
đến đón, ánh mắt của bạn đều khóc đỏ cả, ba bạn vô cùng đau lòng!”
Nguyên Linh tiểu nhân nhắc tới lúc còn bé hai người còn qua lại, đưa
manh mối về anh hai.
“Nguyên
Linh, em từ nhỏ cũng rất đáng đánh đòn!” Nguyên Hạo thẹn quá hóa giận,
bởi vì không thể phản bác chuyện chính mình đã từng làm, đành bỏ chiếc
đũa sang một bên, cuồn cuộn xắn tay áo lên, tính giống như mới trước
đây, đem em gái đánh đến khóc mới thôi.
Trên bàn ăn
tối ở Nguyên gia, anh em tránh đấu là chuyện thường, làm ba mẹ sớm vô
lực để mà để ý tới xem là chuyện thường, mặc cho bọn họ đấu võ mồn náo
loạn, ít có người nào chịu mạo hiểm sinh mệnh tham gia tranh chấp của
hai anh em, ngay cả vị hôn phu cường thế của Nguyên Linh cũng chỉ có thể sờ sờ cái mũi, vùi đầu vào ăn.
“Mẹ, món [Phật vượt tường'>* này nấu thật ngon.” Con rể tương lai của Nguyên gia vừa ăn vừa khen kĩ thuật nấu nướng của mẹ vợ.
“Thật không
sai!” Lấy kĩ thuật nấu nướng của vợ làm tự hào, ông Nguyên mỗi ngày đều
về nhà ăn tối, bày ra biểu tình không ai bì nổi.
“Các con ăn
nhiều một chút.” Bà Nguyên mỉm cười khuyến khích mọi người ăn nhanh
chút, không nghĩ để ý tới hai người phụ nữ đang cãi nhau.
Nhưng mà, còn có một người, ngây ngốc nhảy vào nham thạch nóng chảy sôi trào…
“Hai người
bớt tranh cãi đi.” Giọng nói Tương Quân rất nhỏ, nghe trong trẻo, ôn nhu mềm mại, so với âm thanh của hai anh em dường như tiếng nói hòa vào, lẽ ra là không nghe thấy, nhưng thật kỳ tích, thế nhưng làm cho anh em
Nguyên gia đồng thời câm miệng.
“Bác Nguyên
làm đồ ăn ngon nhiều như vậy, không cần vừa cãi nhau vừa ăn cơm trên bàn ăn, như vậy không tốt.” Nói một câu còn chưa đủ, cô còn tiếp tục nói.
Hai anh em
kia bỗng nhiên không có lớn tiếng lêu cô câm miệng, ngược lại không lên
tiếng trừng mắt nhìn đối phương, sau đó quay đầu bắt đầu ăn.
Đối với ông bà Nguyên gia nuôi nấng anh em ba mươi năm, trước cảnh tượng như vậy, trợn mắt há hốc mồm ngay cả cơm cũng quên ăn.
“Tiểu Linh,
tay bạn là để đàn dương cầm, cô Trình nếu biết bạn không bảo vệ bàn tay
của chính mình, cô ấy nhất định sẽ rất tức giận, bạn không phải nói muốn đánh đàn cho mình nghe sao? Về sau không cần như vậy, sẽ bị thương.”
“Ừm.” Kỳ
tích kỳ tích, Nguyên Linh lại không hề bỏ qua lời này, người đại diện
của cô không biết nói với cô bao nhiêu lần, cô đều vào tai này ra tai
kia, nay một cô gái nhỏ không tên tuổi nói hai ba câu, khiến cho cô đáp
ứng về sau sẽ không lấy hai tay bảo bối của cô ra vui đùa.
Nguyên Hạo
thấy lực chú ý của Tương Quân đều ở trên người em gái, không thật sự
thích! Nhưng quang minh chính đại biểu hiện ra bình dấm chua của anh,
thật sự có làm xấu hình tượng của anh.
Vì thế anh buồn bực bắt đầu gắp thịt, điên cuồng ăn thịt chân gà tươi mới trên bàn mẹ anh vì anh mà làm.
“Anh…vì sao
lại chỉ ăn thịt, cũng cần ăn một chút rau xanh a!” Tương Quân không nghĩ tới, cũng không không dám quản anh, nhưng thấy chén Nguyên Hạo chỉ có
thịt, hơn nữa cũng chỉ đem thịt gắp cho cô, cô thật sự nhìn không nổi.
Cô đứng lên, rướn người lướt qua mặt bàn, lấy đũa gắp món ăn thanh đạm cách Nguyên
Hạo xa nhất, rau dưa màu xanh thẫm có ích cho cơ thể.
Mà cô liền
đem chiếc đũa gấp rau dưa màu xanh kia, để vào chén của Nguyên Hạo,
không có gì ngòai đồ ăn thanh đạm còn chưa đủ, một phần rau cần xào với
ba món đồ ăn, Tương Quân cố ý tránh đi đồ ăn, gắp một đống rau cần lại
bỏ vào chén của anh.
Chỉ thấy Nguyên Hạo nhìn món ăn kia nhíu mày, anh ghét nhất ăn rau dưa với rau cần.
“Rau cần có
nhiều chất xơ cùng sắc tố cà rốt, dễ dàng tiêu hóa, đối với dạ dày của
anh rất tốt, ăn nhiều một chút.” Cô nói tới nói lui, liều mạng gắp.
Không ai
nghĩ sẽ đi sửa tật xấu Nguyên Hạo cật lực che khuất, cũng không có người sẽ tin tưởng, Nguyên Hạo sẽ đem rau xanh anh ghét nhấtt ăn vào trong
bụng.
Nhưng mà anh lại ăn!
“Hả?” Không chỉ ông bà Nguyên gia kinh ngạc, ngay cả Nguyên Linh ngồi bên này bàn cũng cảm thấy kinh ngạc không thôi.
Nguyên Hạo thật sự ăn nha, anh ăn đồ ăn thanh đạm, ăn rau cần, trời ạ, làm sao có thể?
Ban đầu
Nguyên linh thề sống chết bảo vệ bạn tốt, lộ ra vẻ mặt nghiền ngẫm,
thỉnh thỏang tia mắt ngắm bạn tốt ngồi bên cạnh, cùng anh hai cô ch
