án
ghét.
Ngay cả
Nguyên Hạo chính mình cũng không biết, tại sao anh lại nghe lời như vậy? Ăn xong mớ rau kia, anh đang muốn lấy chai rượi vang nhất định có trên
bàn ăn tối đưa lên miệng, mới cầm lấy chén rượu, đã bị cướp đi thay vào
đó là một ly trà vô vị.
Trà…
“Trà giúp không đầy bụng, đừng chỉ uống rượu.” Tương Quân mạo hiểm chuẩn bị tâm lý bị mắng, vì tính gà mẹ.
Cô chỉ đơn thuần muốn cho anh khỏe mạnh một chút.
“Hừ!” Nguyên Hạo ghen tỵ rống một tiếng, tiếp nhận trà cô đưa đến, vô ý nhìn thấy ba mẹ và cô em gái đều lộ ra cái loại tươi cười đáng ghét, anh nhất thời
bừng tỉnh, không được, anh phải rít gào hai ba tiếng bày ra khí khái nam tử hán của anh, đang lúc anh định đem cái chén để lại trên bàn, cúi đầu xuống, liền thấy mặt Tương Quân.
Cô ngay tại bên người anh, cùng người nhà anh ăn bữa tối, cô không có trốn tránh, ngoan ngõan ở bên người anh.
Anh nén
không rống lên, bởi vì không muốn nhìn thấy biểu tình thất vọng khổ sở
của cô, chỉ có thể cúi đầu đem nước trà không có vị uống hết. Sau đó lập tức nghe thấy âm thanh cuối đầu cười trộm, anh căm tức ngẩng đầu, mọi
người lập tức hỏa tốc câm miệng, bày ra nét mặt không có việc gì.
“Tiểu Quân,
thật lâu không nghe được tin tức về nhà con.” Mọi người ở Nguyên gia đều ho nhẹ hai tiếng giấu ý cười, nhưng hé ra gương mặt nén nhịn cười, ngay cả che giấu đều rất khó: “Mọi người nhà con dạo này tốt không?” ông
Nguyên càng nhìn càng cảm thấy thú vị, cảm giác vừa lòng muốn giấu cũng
không được.
Vừa lòng cái gì? Đương nhiên là con đột nhiên mang bạn gái về, đáng quý là có thể
khống chế được tính xấu của Nguyên Hạo, người lại nhu thuận, cô bé mới
trước đây khiến mọi người thương, sau khi lớn lên càng làm cho người ta
thích.
Tương Quân thụ sủng nhược kinh, buông bát đũa, tư thế ngồi thẳng, kính cẩn mà đối diện với mọi người ở Nguyên gia.
“Bị thúc
giục chuyển nhà bất đắc dĩ, cả nhà chuyển đến nhà mẹ đẻ của mẹ con ở
phía nam…” Tương Quân đơn giản thuyết minh cuộc sống mấy năm qua.
Năm ấy cô
mười tuổi, bởi vì ba giúp bạn bè làm người bảo đảm, bạn bè lại quay lưng bỏ trốn, ba là nguời đàn ông tốt chịu trách nhiệm, vì thế nên bán gia
sản để trả nợ, nhưng vẫn không trả hết được nợ bạn mượn, lòng tự trọng
của ba không muốn đi vay tiền người khác, chính mình cắn răng làm nhiều
công việc cố gắng trả nợ.
Người nhà
Nguyên gia không có xem nhẹ gia đình của cô sa sút, chẳng những không
trách gia đình cô khách khí, không chịu để họ giúp đỡ còn hỏi cô những
năm gần đây sống tốt không, điều này làm cho Tương Quân thực cảm động.
“Cho nên bạn không có tiếp tục học đàn dương cầm sao?” Được nuông chiều từ bé, từ
nhỏ được sủng hết mức, Nguyên Linh nghe vậy, không khỏi lộ ra biểu tình
khổ sở: “Tiểu Quân, bạn đàn giỏi hơn mình, bạn so với mình có thiên phú
hơn…”
Tương Quân
nghe vậy sửng sốt, miễn cưỡng mỉm cười với bạn tốt: “Hiện tại mình cũng
đã quên đàn dương cầm như thế nào rồi, nhưng mà mình có thể nghe bạn đàn a!”
Nghe ra trong ngữ điệu có khổ sở cùng phiền muộn, Nguyên Hạo không đành lòng, ở dưới bàn ăn vụng trộm cầm tay cô.
Quả nhiên, cô đang run, bên trong rõ ràng ấm như vậy, tay nhỏ bé lại lạnh như băng.
Ánh mắt
khiển trách của Nguyên Hạo lướt qua đỉnh đầu Tương Quân, trừng mắt liếc
gương mặt trắng bệt của em gái một cái, lầy đó làm cảnh cáo.
Phát hiện ra mình nói sai, Nguyên Linh lập tức áy náy ngậm miệng lại.
Lòng bàn tay truyền đến ấm áp làm cho Tương Quân kinh ngạc, quay đầu nhìn thấy vẻ
mặt đứng đắn của Nguyên Hạo, nhìn xuống dưới bàn, mười ngón tay hai
người họ nắm lấy nhau.
Lo lắng cùng ngọt ngào xuyên thấu qua bàn tay truyền đến nội tâm, xóa dần sự nghi hoặc và không tự tin của cô.
Ba mẹ anh
ngay trước mặt bọn họ, hai người bọn họ lại ái muội dưới bàn, nếu như bị bắt gặp, anh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng xóa không được. Cô có thể hay coi những hành động liên tiếp vừa qua của anh là lời giải thích tấm lòng của anh là thật sao?
Không phải một đêm tình, bọn họ trong lúc đó, không chỉ là lên giường mà thôi.
“Ba con đâu? Tiểu Quân, ba con gần đây khỏe không? Thật lâu không thấy anh ấy, lần
khác người hai nhà cùng nhau ăn một bữa cơm đi.” Ông Nguyên nhiệt tình
đề nghị, con gái hai nhà cảm tình tốt, mà hai người ba ba ngu ngốc đều
sủng con gái bởi vậy có giao tình.
“Đúng vậy,
ba con rất thương con, con gái bảo bối duy nhất, trước kia qua đêm ở nhà chúng ta, anh ấy buổi tối đều gọi điện thoại vài lần.” Bà Nguyên nghĩ
đến cũng nhịn không được cười: “A, Nguyên Hạo, con mang Tiểu Quân về ăn cơm, có nói với ba người ta một tiếng không? Không được nói dối, con
phải nhớ kỹ giải thích với Hiệp tiên sinh.”
Đáng chết!
Sao anh lại quên chuyện quan trọng như vậy! Anh theo đuổi vất vả như
vậy, nếu không chiếm được lòng ba của cô thì làm sao bây giờ?
“Bây giờ con gọi.” Anh lập tức lấy điện thoại cầm tay ra.
“Không…” Tương Quân ngăn cản anh bấm số điện thoại, đổi lấy ánh mắt kinh ngạc của anh.
Cô hít sâu, nói với chính mình đừng khóc, đều đã qua, chỉ là cô sắp kể lại một ít chuyện cũ, cô có thể kiềm chế được.
“Trong nhà
c