hỉ còn lại có bà nội và mẹ, ba con…Khi con bắt đầu học trung học đã qua đời rồi.” Tuy rằng tưởng nhẹ nhàng mà nói đến đề tài này, nhưng mà cô
không có cách nào, ngữ khí khẽ run tiết lộ sự khổ sở của cô, nhưng mà cô cũng không có khóc, không có rơi nước mắt.
“Làm sao có
thể?” Tin tức thình lình xảy ra làm cho người ta khó có thể tin, nhất là mọi người ở Nguyên gia: “Anh Hiệp thân thể luôn luôn khỏe mạnh, bác
cùng anh ấy tham gia chạy Marathon, bác còn chạy thua anh ấy!”
“Thận thể
khỏa mạnh, cũng không phải làm bằng sắt, ba con không muốn đem nợ nần
lưu lại cho con, vì thế làm rất nhiều công việc.” Lúc ba cô còn sống,
thường khổ sở nói với cô, thực xin lỗi không thể cho cô đi học đàn dương cầm mà cô thích, thực xin lỗi cái gì cũng không thể lại cho cô, điều
duy nhất ông ấy có thể làm, chính là không đem nợ nần lưu cho con gái
bảo bối duy nhất: “Thật vất vả thanh toán hết nợ nần, cuộc sống trở lại, ba con cũng tìm được bạn bè tốt, nguyện ý giúp đỡ ông Đông Sơn tái khởi (làm lại từ đầu), hết thảy đều bàn tốt lắm, giữa trưa ngày đó, ba con
đã lâu không ngủ trưa, sau đó ngủ mãi mà không tỉnh lại.”
Tương Quân
sau kho nói xong, cô xấu hổ không biết làm sao, chỉ có thể kiếm cớ nói
sang chuyện khác: “Hiện tại lúc này có khả năng mẹ con đã đi công tác,
mẹ ở bệnh viện quản lý, bà nội cùng đòan du lịch đi chơi chưa về nhà,
gọi điện thoại về không có người bắt máy, cho nên không cần gọi cũng
được.”
Tương Quân ngòai miệng nói xong, lại nhịn không đựơc nghĩ ngợi, ba cô sẽ không bao giờ lại lái xe thật xa tới đón cô về nhà….
“Cho nên em mấy ngày nay đều ở nhà một mình?” Nguyên Hạo đau lòng, không có cách nào chịu được hình ảnh kia.
Cô một mình, cô cô đơn trở về ngôi nhà không có ai, hơn nữa nhà cô không có một người đàn ông!
Anh hiện tại lý giải được vì sao cô lại có tính gà mẹ như vậy, bên người chuẩn bị
một đống vitamin để tiếp tế, cho dù bị chán ghét vẫn là nhìn chằm chằm
sức khỏe mọi người, bởi vì cô không hi vọng người bên cạnh cô bởi vì cậy mạnh làm việc mà ngã xuống.
“Tương Quân, đừng về nhà, để em một mình anh sẽ lo lắng, dêm nạy ở lại đây đi.”
Nguyên Hạo xúc động mở miệng, muốn cô lưu lại qua đêm.
“Nhưng
mà…Không tốt đâu!” Tương Quân nghe vậy đỏ mặt, anh ở trước mặt ba mẹ
mình muốn cô lưu lại qua đêm, như vậy sẽ làm trưởng bối ấn tượng không
tốt đâu!
Bị cái loại khẩu khí ôn nhu nhất định muốn làm bằng được của Nguyên Hạo, không khí từ sầu não biến thành màu hồng.
Không dám
nói nhiều, Nguyên Hạo cùng với màu hồng phấn, kiểu nói chuyện dịu dàng
này, là của Nguyên Hạo – người trong từ điển không có hai chữ dịu dàng
sao?
“Có cái gì
quan hệ, Tiểu Quân, bạn liền ở lại thôi, chúng ta có thể giống mới trước đây cùng nhau ngủ, nói chuyện phiếm tới trời sáng.” Nguyên Linh ý tứ
lấy lòng hàm xúc thật rõ ràng, đau lòng viết hết ở trên mặt: “Quần áo
của mình cho bạn mặc, mỹ phẩm dưỡng da cho bạn dùng, còn có…” Dường như
cái gì cũng đều muốn cho cô.
“Em nghĩ
Tương Quân giống em rảnh lắm sao, ngày mai không cần đi làm à?” Ngữ khí
Nguyên Hạo đối với em gái chính là không kiên nhẫn mà nóng nảy.
“Vậy… vậy
chúng ta mở lại tiệc đi ngủ giống trước kia.” Ngẫm lại cũng đúng, Nguyên Linh không phản bác anh hai, nở nụ cười xinh đẹp với bạn tốt nói: “Tiểu Quân, dù sao cũng còn nhiều thời gian, bạn nói có đúng không?” Ánh mắt
bướng bỉnh nhìn Tương Quân cùng anh hai nhà mình trong lúc qua lại,
trong ánh mắt có điểm ái muội.
Nếu là ở hai mươi tư giờ trước, Tương Quân sẽ nóng lòng phủ nhận, hơn nữa đào tẩu,
nhưng thái độ Nguyên Hạo thật rõ ràng chắc chắn, vẫn thực rõ ràng-anh
chính là mang bạn gái về gặp ba mẹ.
Hơn nữa hiện tại, anh vẫn nắm tay cô, đối với cô thực dịu dàng, cho nên cô không có
lảng tránh, nhưng là thẹn thùng không dám thừa nhận, đỏ mặt cúi đầu, cam chịu quan hệ của hai người.
Mà ba mẹ của Nguyên Hạo được khai sáng mười phần, đối với tiến triển tự nhiên mà
thành này của hai người, hơn nữa cô gái nhỏ này còn có thể thay đổi con
trai trưởng khó bảo của bọn họ.
Sau buổi
tối, Tương Quân xung phong nhận việc rửa chén, Nguyên Hạo dưới ánh mắt
kinh ngạc của mọi người, cuồn cuộn xắn tay áo lên giúp việc.
“Có việc gì
sao? Con không thể giúp bạn gái mình sao? Nước lạnh như vậy, nếu lạnh
quá đông cứng tay cô ấy thì làm sao bây giờ?” Anh nói hợp tình hợp lý.
“Anh…” Nguyên Linh nghe thấy chỉ còn biết cười đáp nhanh một câu sốc hông: “Nhà chúng ta có máy rửa bát.”
Không để ý đến người nhà, hai người đi đến phòng bếp, lấy vải bông sạch sẽ chà lau cái bàn xinh đẹp.
Nguyên Hạo
nhìn thân ảnh mảnh khảnh của cô, trầm tĩnh đứng ở nơi đó, tựa như một
bức tranh, rõ ràng nét mặt cô vốn không làm cho người ta kinh diễm,
nhưng anh lại cảm thấy uyển chuyển. (Kat: haiz, tình nhân trong mắt tựa Tây Thi.)
Nhưng trong lòng vẫn có điểm không quá thích, anh vốn gọn gàng, dứt khóat như vậy,là do cô a? Hay tại tâm ý của anh không đủ a?
Nếu vậy anh
hẳn cũng không phải loại cứng đầu nhỉ? Không phải viên B, vitamin C, còn có chết tiệt đồ ăn thanh đạm cùng rau cần không phải , anh đều nuốt hết sao?