cạnh cô
truyền đến, Tương Quân cảm giác dược giường vừa di động…. Gì? Đó là… Có
người từ giường cô đi xuống sao?
Còn có cái giọng lớn tiếng kia rống đến rống đi, thanh âm sao lại nghe qua rất quen thuộc?
Cô hoảng sợ xoay người, nhưng lại nhìn
thấy người đàn ông lưng trần, hòan hòan toàn toàn không hề che lấp, làn
da ngâm đen tạo thành vân da trên lưng theo những đường cong mang mười
phần đàn ông, chứa đầy sức sống, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, thật sự
rất đẹp mắt.
Tương Quân nhịn không được đỏ mặt, cảm
thấy mộng xuân này thật sự rất kích thích, đàn ông khỏa thân nha, cô tám phần là còn chưa tỉnh ngủ, mới có thể mơ trên giường cô một người đàn
ông khỏa thân, mà người này cầm lấy quần áo trên giường mặc vào, che lấp nice body đẹp mắt.
Làm cho cô giật mình là người đó quay đầu – khuôn mặt kia, anh khí mười phần, mày kiếm đổ dựng thẳng, khuôn mặt
ác liệt che kín không kiên nhẫn, nhưng sau khi thấy vẻ mặt cô chấn
động, mang theo nụ cười xấu xa xốc lên nửa khuôn mặt đang bị che lấp của cô, trong lúc cô hồ nghi khó hiểu, cả đầu đầy dấu chấm hỏi, cho cô một
cái hôn nóng bỏng làm cô hít thở không thông.
“Ngủ tiếp trong chốc lát, ngoan ngõan chờ anh trở lại.” Dùng ngữ khí dụ dỗ anh chưa bao giờ dùng với cô xong, vỗ
vỗ đầu cô rồi rời đi (ĐĐ: haha, đổi xưng hô nhaaaaaaa!!!! @Kat: =.= em hào hứng quá nhỡ!)
Tương Quân choáng váng, nằm cứng đờ trên giường.
Ôi trời, trời, trời ơi, mộng xuân vọng tưởng này sao lại chân thật như vậy!
Nguyên Hạo nha, đối với cô chưa từng có
vẻ mặt hòa nhã, làm sao có thể sẽ cho cô vẻ mặt hòa nhã, còn dùng cái
loại giọng nói cho tình nhân này nói chuyện? Thậm chí hôn cô? Cho dù là
tình nhân thật sự, anh cũng chưa có dịu dàng quá như vậy.
“Có việc gì? Mới sáng sớm đã ầm ỹ!”
“Giám đốc, Tương Quân cả buổi tối không
trở về, cô ấy có thể hay không đã xảy ra chuyện?” Bảy giờ sáng đến ấn
chuông cửa của Nguyên Hạo, là Sophia ở cùng phòng với Tương Quân: “Cô ấy ngốc như vậy, sẽ không bị ăn chứ?”
Cô xác thực thực ngu ngốc, cũng thực sự
bị ăn, nhưng người ăn là anh, mà không phải cháu trưởng mới học từ Anh
quốc về nước của Hoàng lão nhân
Nghĩ đến đây, người Nguyên Hạo nhìn trúng, chết cũng sẽ không cho người khác nhanh chân đến trước.
“Không cần lo lắng, tôi sẽ xử lý.” Nguyên Hạo tiễn Sophia, thần thanh khí sảng chầm chậm trở về phòng, thấy cô ở
trên gường vẻ mặt hỏang sợ, dáng vẻ ngu ngốc không ngừng nhéo lên mặt
kêu đau đớn.
“Sao lại như thế, sao lại thế? Vì sao lại đau? Không phải mơ sao? Ông trời của ta….” Thẳng đến khi nghe thấy
thanh âm của Sophia, Tương Quân mới phát hiện có điểm không đúng.
Một ít hình ảnh đứt quãng xuất hiện trong đầu, vô số những nụ hôn cùng tay chân giao triền, cảm giác da thịt dán
lên da thịt, thấy tầm mắt lửa nóng của anh hạ dần dần rõ ràng hiểu được.
Cô say, cô không có đến cuộc gặp xem mắt
của Hoàng đổng, uống xong một ngụm rượu do Nguyên Hạo rót để cô thêm can đảm, nhưng cô lại say.
Nửa đêm cảm giác say hơi lui thanh tỉnh,
cô cảm thấy phù phiếm không có điểm thật, người cô mê luyến sùng bái hồi còn trẻ ngay tại bên người cô, vì thế cô liền…
“Rất muốn đau sao? Như vậy có đủ đau
không?” Nguyên Hạo trong đầu hiện lên ý niệm trêu cợt khi dễ cô, trở lại trên giường nhéo mặt của cô, làm cho cô đau đến kêu lên.
“Rất đau rất đau rất đau đau đau đau
đau…” Đau đến nước mắt cũng chảy ra, Tương Quân không thể không thừa
nhận, hết thảy chuyện này không phải ảo giác.
Vải lót bên trong, kimônô mặc nửa giờ mới xong, tính cả đai lưng tinh tế đều bị vứt trên thảm.
“Đau chết em, xứng đáng!”
Nhéo mặt cô còn không đã ghiền, Nguyên
Hạo bắt đầu cắn lên bả vai trần của cô, lúc này cô mới nhớ tới, đêm qua
hai người bọn họ ngay trên giường này làm cái chuyện gì, như thế nào cô
lại bị Nguyên Hạo nhanh nhẹn dũng mãnh cường thế chỉnh gần chết vài lần… (Kat: những vài lần, các tình iu tự bỗ nào nhé)
Cho nên nói, cô cùng Nguyên Hạo lên
giường, mà cô không thể chỉ vào mũi anh nói anh lợi dụng lúc người ta
gặp khó khăn, bởi vì anh có hỏi qua cô…
“Anh có thể hôn em chứ?”
“Anh có thể chạm vào em chứ? Anh sẽ nhẹ nhàng mà…”
Mà cô trả lời như thế nào?
Nhìn khuôn mặt anh tuấn nhưng trời sinh lãnh khốc khiến người ta lãnh tránh, cô chỉ có thể ngây ngô cười như một kẻ háo sắc!
Hiện tại, cô nên phản ứng như thế nào?
“A…” Trừ bỏ thét lên chói tai, cô không biết nên như thế nào cho phải.
Tình cảm luyến mộ (mê luyến, hâm mộ) che dấu mấy năm, rốt cuộc không thể giấu kín.
Mùa đông ánh mặt trời ấm áp biến mất làm cho nhiệt độ liên tục
thấp nhiều ngày, nhưng là mùa đông mà, mỗi ngày ánh mặt trời hiện ra giảm dần
nhiệt độ, không khí đột nhiên lạnh, lạnh làm cho người ta phát run, đây là cái
gọi là yên tĩnh trước bão táp.
Mười giờ năm phút sáng, thời gian đi làm bình thường ở công
ty, vị trí văn phòng Tương Quân ở cửa, mắt nhanh thấy Maserati màu đen (ĐĐ:
hình như là hãng xe Ý đó!!!) của Nguyên Hạo vào cửa công ty đến chỗ đậu xe.
Sau khi từ Nhật Bản về Đài Loan đã ba ngày đều như nhau, cô
lập tức đứng lên, hướng phòng hồ sơ phía sau đi đến.
Làm c