ũng chỉ có điểm tâm của anh là không giống.
Lòng anh bỗng dưng ấm áp.
Cô có chú ý tới sao? Anh ăn không quen
điểm tâm đồ ngọt Nhật bản, cho nên cô mới chạy đi mua riêng cho anh xíu
mại mang đến? Chỉ có anh có.
Chỉ có anh.
“A, Tương Quân, tôi vừa mới đi qua cửa
phòng của cô, có người ở cửa phòng chờ cô nha, hình như là người ở tiệm
kimônô, sao cô còn ở nơi này? Không phải là chuẩn bị đi xem mắt sao?”
Sophia cùng vào công ty một đợt với Tương Quân, cũng là nhân viên đồng
hành lần này, cô cùng Tương Quân quan hệ cá nhân không tệ, vì thế hảo
tâm nhắc nhở.
Khóe miệng Nguyên Hạo mới muốn dương lên, chợt nghe thấy câu nói chói tai đó.
Mẹ nó! Anh đã quên, cô gái này buổi tối hôm nay đi xem mắt!
“Gì? Đến sao? Mới ba giờ nha!” Tương Quân nghe vậy hô một tiếng, tiếp theo vội vàng xoay người rời khỏi: “Ai nha! Xong rồi xong rồi…”
Cô vội vội vàng vàng rời đi, Nguyên Hao hé ra vẻ mặt xanh mét, trừng mắt nhìn xíu mại trên tay.
Lớp da màu xanh óng mỏng manh bao lấy thịt nạc, phía trên có viên tôm, coi như hợp với khẩu vị của anh…
“Giám đốc buổi tối mời đại tiệc…” Đám người kia đã ăn no nê, có khí lực trở lại.
“Ấy, ấy, ấy!” Có người vội vàng quát bảo ngưng lại, muốn đồng sự thấy rõ ràng sắc mặt ông chủ.
Vì thế người này nói tiếp người kia, yêu tĩnh không tiếng động nhẹ nhàng rời đi.
“Giám đốc.” Sophia đi cuối cùng chuẩn bị
rời đi, nhưng trước khi đi, cô quay đầu hỏi thủ trưởng: “Tương Quân cùng cháu trai Hòang đổng gặp mặt, anh sẽ tới sao?”
Anh vì sao muốn đi! Cái cô gái ngốc kia chính mình đáp ứng, còn nói cái gì thích ý, anh mặc kệ cô!
“Tôi sẽ xem xét.” Anh lạnh nhạt trả lời, che dấu sự tức giận bừng bừng trong lòng.
“Phiền toái anh chú ý một chút, Tương
Quân tửu lượng rất kém cỏi, một li bia là gục đỗ, nội trong năm phút
đồng hồ sẽ say, anh làm ơn, tuyệt đối đừng cho cô lúc xem mắt uống rượu, cô ấy luôn luôn sẽ không cự tuyệt người khác, nếu Hòang đổng rót rượu
cho cô ấy, cô ấy nhất định không có biện pháp từ chối.”
Sophia lo lo lắng lắng sau khi nói xong bỏ chạy lấy người, lưu lại Nguyên Hạo một người, có chút đăm chiêu suy tư.
Việc đấu thầu này, Hiệp Tương Quân không
cần sử dụng đến, cho nên chỉ có thể làm hậu cần chuẩn bị công tác, cũng
giúp mọi người chạy việc, tác dụng lớn nhất của cô là mở miệng, khó khăn lắm mới làm Hoàng đổng trở nên hòa ái dễ gần hơn.
“Shit!” Không biết vì sao, trong lòng có một cơn tức buồn bực thiêu đốt, anh không rõ chính mình vì sao lại khó chịu như vậy.
Bất mãn này vẫn liên tục đến khi nghe thấy tiếng chuông cửa, anh mới phát hiện chỉ chớp mắt, hai giờ đã trôi qua.
Mạc danh kì diệu, anh tức giận tới hai
giờ, lại không biết chính mình khó chịu cái gì…Cái tiếng chuông cửa kia
thật sự ầm ỹ chết người!
“Ai a?” Đang định giận chó đánh mèo lên đầu người phía trước, lôi kéo mở cửa anh lại ngây ngốc.
Kimônô màu hồng đào như mùa xuân, trang điểm tươi mát làm cho Tương Quân thoạt nhìn so với tuổi thực tế càng trẻ.
Nguyên Hạo tuyệt tuyệt đối đối rung động, bình thường con gái không trang điểm một khi được hóa trang thích hợp,
hiệu quả không chỉ là kinh diễm hai chữ đủ để hình dung.
“Giám đốc…” Tương Quân trên tay mang theo túi xách giống với màu hoa của kimônô, trên vai khóac áo choàng giữ ấm màu trắng.
Cho dù đối với kimônô không biết, cũng có thể cảm giác được trên người chính mình là một bộ quần áo xa xỉ, cũng
từ đó biết được Hoàng đổng đối với việc xem mắt lần này coi trọng và còn thật sự có chủ ý.
Nhà thiết kế bị mời riêng đến giúp cô mặc kimônô, giúp cô mặc tốt một thân trang phục và đạo cụ xong, Tương Quân
mới cảm thấy chính mình thật sự quá ngây thơ rồi.
Cô đối với việc xem mắt này đột nhiên cảm thấy sợ hãi hẳn lên, muốn tìm một người lấy thêm can đảm, trong đầu
nghĩ đến người để chọn, tự nhiên ngay từ đầu liền nghĩ đến Nguyên Hạo
người duy nhất có thể bảo hộ cô.
Ngày hôm qua lúc Hoàng đổng vì bọn họ đón gió tẩy trần, nhắc tới chuyện xem mắt, Nguyên Hạo không chút nghĩ ngợi
liền cự tuyệt, làm cho cô cảm thấy kinh ngạc, lại cảm thấy cảm động.
Cô là nhân viên không có sức sản xuất
nhất ở ‘Cương’, Nguyên Hạo sớm tính đuổi việc cô, nhưng đối mặt với lúc
khách hàng vô lí yêu cầu, anh vẫn là đứng ở bên này ủng hộ cô.
Nếu cô lại cao giọng nói cô thực “Vui”,
trong mắt anh, cô hẳn là thực không biết tốt xấu đi! Cho nên hiện tại cô đối mặt với trường hợp tiến thóai lưỡng nan này, cho dù bị anh đùa cợt
cũng là xứng đáng.
Nhưng là cô sợ hãi a! Cho nên sau khi đi
ra khỏi cửa phòng, cô vẫn ôm tâm tình thử một lần đi đến trước cửa phòng Nguyên Hạo, tuy rằng khả năng xa vời, nhưng hy vọng có thể phát sinh kì tích giúp cô một phen.
“Có chuyện gì?” Thần sắc Nguyện Hạo kinh ngạc đến choáng váng, ngữ khí không tốt đáp lại.
Trong lòng âm thầm mắng, ai đem cô làm
thành thành đức hạnh thế này? Để cho ai xem? Cháu trưởng của Hoàng đổng
mới từ Anh quốc đến Nhật Bản sao?
“Tôi…Muốn xuống lầu…” Tương Quân đan hai tay lại trước ngực, muốn nói lại thôi, chờ mong lại sợ bị thương tổn nhìn Nguyên Hạo.
Làm chi đến nói với anh? Cô có vấn đề gì
sao? Sợ hãi? Hừ, an
