Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324252

Bình chọn: 8.00/10/425 lượt.

dừng động tác vài giây, tiếp theo nắm

chặt tay thành nắm đấm, gầm một tiếng đậm mạnh vào vách tường ở đầu

giường. Cú đấm kia làm cho người tôi sợ hãi, trái tim đột nhiên cũng đập một nhịp.

Tôi sợ hãi nhìn anh đột nhiên cúi đầu,

chăm chú nhìn chằm chằm vào tôi, đáy mắt anh là gân máu nổi giận, anh

nghiến răng miễn cười nói ra vài từ, “Quách Chân Tâm…….. Con mẹ nó, em

ác lắm………. Ác lắm!” Đột nhiên khóe mắt anh lại rơi xuống vài giọt nước

mắt, nước mắt anh khẽ rơi trên mặt tôi……….. nó lạnh như băng, từng giọt

từng giọt rơi xuống trên mặt tôi………….

Anh rất nhanh xoay người xuống giường, đi ra phòng ngoài.

Lại một lát sau, dưới lầu vang lên một tiếng đóng cửa rất mạnh.

Tôi ngơ ngác nằm ở trên giường, trong

lòng là mâu thuẫn kịch liệt, trong chốc lát là kích động khó ức chế,

trong chốc lát là tê liệt vô lực, ngay cả hô hấp cũng đều khó khăn. Trái tim trong lồng ngực đặc biệt khó chịu……………

“Vô luận anh có nói bao nhiêu lần thì em vẫn mãi không chịu tin là anh yêu em!”

Dưới lầu đột nhiên vang lên một tiếng rống giận nổi trận lôi đình.

“Chỉ có em mới biết được cái gì kêu là yêu sao?”

“Mẹ nó, dựa vào cái gì mà nói là anh chơi em!!!”

“Em có biết không, em khổ sở một anh so

với em khổ sở hơn vạn lần!!! Mẹ nó, em cười với anh một cái là anh đã

thấy cao hứng giống như cái gì rồi! Chúng ta rốt cuộc là anh chơi ai

chứ?”

“Em dựa vào cái gì mà vũ nhục cảm tình của anh! Mẹ nó, anh cũng là con người đó!”

“…………… Đời này chuyện làm anh hối hận nhất chính là thích em!”

Thật lâu sau, thật lâu sau, tiếng mắng phẫn nộ mang theo nghẹn ngào đã hoàn hoàn tĩnh lặng………..

Tôi khoác áo ngủ đi đến bên cửa sổ, chần chờ chần chờ rốt cuộc cũng kéo bức màn ra.

Trần Diệu Thiên vẫn ngồi ở dưới lầu như

cũ…….. Anh ngồi xổm trên mặt đất, cúi đầu, thân thể giống như phát ra

một sự đau khổ cực độ……………

Không biết khi nào thì trời lại nổi cơn

mưa. Cơn mưa gột rửa đất trời, trong tầm mắt tất cả đều trở nên thật mờ

ảo, nhưng, thân ảnh màu trắng của anh vẫn còn ngồi xổm ở nơi đó.

Trong lòng tôi, anh là ác liệt như vậy,

là mạnh mẽ như vậy, là bá đạo như vậy, mạnh đến tôi không thể chống đỡ,

chỉ có thể lần lượt bị anh khi dễ……………

Nhưng mà từ nơi này nhìn xuống dưới,

trong cơn mưa mờ mịt nhưng vậy, thân ảnh của anh cuộn lại tựa hồ rất nhỏ bé và hư ảo…….. Giống như bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất…………

……………. Mẹ nó, anh cũng là con người đó!!!

Câu nói tức giận của anh mới rồi vẫn còn quanh quẩn bên tai………

Đúng vậy, kì thật anh cũng chỉ là một người thường…… Một con người khi bị bất lực cũng sẽ thương tâm và phẫn nộ…………

Trong lòng không hiểu sao lại cảm thẩy đau đớn.

Đẩy cửa sổ ra, gió lạnh mang theo hạt mưa ào ạo lùa vào mặt. Trong nháy mắt đầu óc trở nên thanh tỉnh.

Tôi biết, người con trai này không phải là người tôi có thể với tới.

Tôi không thể chịu đựng được đàn ông

phong lưu. Tôi không thể tượng tượng được người ta thề non hẹn biển với

tôi lại có thể sau lưng tôi anh anh em em với người con gái khác. Tôi

càng không thể tưởng tượng được khi tôi hoàn toàn trao thể xác và tinh

thần mình cho một người lại bị anh ta phản bội………….

Đàn ông loại này là cây thuốc phiện, là độc dược. Tôi không thể động vào.

Tôi chưa bao giờ tin cái gì là lãng tử

quay đầu. Tôi cũng không quen nhìn đàn ông phong lưu thành tánh. Đi theo Lí Minh Ngôn có lẽ tôi sẽ có cảm giác an toàn. Khi đối mặt với Trần

Diệu Thiên, tôi hoàn toàn không dám nắm chắc điều gì cả. Người đàn ông

như vậy không phải là người tôi có thể khống chế. Tôi sợ hãi.

Anh càng bá đạo càng mạnh mẽ thì càng làm cho người ta muốn rời xa.

Đến càng mãnh liệt thì rời đi càng nhanh.

Tình cảm cho dù có mãnh liệt đến đâu, một khi tắt thì nó cũng sẽ là tro tàn.

Tôi quyết định đi đóng cửa sổ, kéo màn

lại, bước thong thả trở lại trong phòng. Toàn thân đều mệt chết đi, đầu

cũng rất đau, tôi muốn trở lại nằm trên giường nghỉ ngơi. Nhưng mà vừa

tới gần giường là giống như vẫn còn hương vị của anh. Tôi ngồi vào máy

tính định chơi game online nhưng trong đầu vẫn luôn là hình ảnh của anh, không thể nào biến mất được.

Tôi đứng dậy vọt xuống phòng toilet dưới

lầu, dùng sức tắm rửa mình một cái, ý chính là muốn tẩy đi tất cả hương

vị của anh trên người tôi. Khi tôi tắm rửa, gội đầu thật lâu, đi ra. Ma

xui quỉ khiến tôi đi đến bên cạnh cửa, mở cửa ra.

Mưa bụi gió lạnh đánh úp lại, lạnh lẻo

lạnh lẻo. Mưa vẫn mờ mịt như cũ, nhưng bất quá trong mưa đã không còn

thân ảnh màu trắng kia.

Tôi ngẩn người đứng yên thật lâu, sau đó lại một nữa đóng cửa lại, trở về phòng.

Mỗi người đi một ngả, đây là kết cục tốt nhất của chúng ta.

[Sun:

edit đoạn này mà buồn muốn khóc, thương anh Trần Diệu Thiên quá, yêu

Chân Tâm như thế mà bị Chân Tâm cho là chơi đùa, đau lòng quá!!!'>

Vào ban đêm đột nhiên nhận được điện

thoại của chị. Vốn là nghĩ chị ấy gọi tới nói chuyện phiếm với tôi, ai

ngờ vừa bắt điện thoại lên……..

“Em gái….. về sau ngàn vạn lần đừng bao giờ tin tưởng đàn ông……” Chị ấy buồn bã nói.

“Làm sao vậy?” Chị ấy đột nhiên không đầu không đuôi nó ra câu đó làm tôi chẳng hiểu g


Duck hunt