ị anh tụt mất, tôi càng
thêm căng thẳng khép chặt hai chân. Trời ơi, tôi không phải là sợ đến
mức tiểu cả ra quần chứ…
Cách một lớp quần lót, ngón tay anh chạm đến nước tiểu của tôi, một chút ấm nóng
nhanh chóng tràn ra, khiến quần lót dính dính. Tôi vừa xấu hổ vừa giận,
thanh âm cười khàn khàn tà ác của Trần Diệu Thiên truyền đến, “Tiểu Trư, em cũng mẫn cảm quá đi….”
“A… A….” Tay anh đột nhiên tăng thêm lực, cả người tôi giống như có một luồng
điện chạy qua. Một cảm giác kỳ lạ như cuốn tôi trôi đi, khiến tôi không
khống chế được mà run rẩy, miệng phát ra những thanh âm không rõ là gì,
giống như đau khổ nhưng lại cũng giống như vui thích.
Thanh âm này không có cách nào không chế, làm tôi khổ sở đến cực điểm.
“Tiểu Trư của anh đúng là một bảo vật gợi cảm…” giọng Trần Diệu Thiên khàn khàn, đột nhiên anh dùng hai tay, dùng sức tách hai chân tôi ra.
“Anh… anh muốn làm gì…. Buông em ra…” Tôi run run nói, tôi thật muốn điên cuồng mắng anh, thế nhưng giờ phút này ngay cả nói tôi cũng không có hơi sức để nói.
Anh không
nhìn tôi, chăm chú nhìn chiếc quần lót ướt đẫm kia, ánh mắt mê muội nóng bỏng làm tôi xấu hổ không chịu được, ai ngờ giữa hai chân tôi lại tràn
lên một loại cảm giác nóng bừng như núi lửa phun trào. Tôi điên rồi,
điên rồi.
Anh đột
nhiên cúi đầu, cách một lớp quần lót, cắn lên nơi ẩm ướt kia, qua một
lớp vài khiển độ ma sát càng lớn hơn, cảm nhận được đầu lưỡi mềm mềm khẽ chuyển động, cảm giác này càng khiến tôi kích thích, lần thứ hai làm
tôi phát ra âm thanh kỳ quái. Giống như chỉ có thể phát tiết mọi thứ qua tiếng kêu ấy mới không bị anh kích thích đến chết. {hana: ta bỏ cuộc, ta không muốn làm nữa, oa oa… }
Cảm giác tê
dại truyền đến toàn thân, giống như đang có vô số sinh vật sống bò rần
rần bên trong, cảm giác vô cùng kích thích khiến tôi không thể chịu đựng được.
Đột nhiên
anh kéo quần lót của tôi ra, lần thứ hai cúi đầu, chiếc lưỡi giảo hoạt
quét qua quét lại, thậm chí giống như đang uống hết nhưng giọt mật. Anh
dùng hai tay banh rộng hai chân tôi, hai tay không ngừng xoa bóp mông
tôi, đầu lưỡi linh hoạt liếm liếm nơi mẫn cảm ấm nóng của tôi. Tôi không ngừng run rẩy, từng đợt sóng điện cuộn trào. “A…A… Đừng mà…” Tôi khẽ rên.. tiếng nói càng lúc càng yếu “Đừng làm thế… em chết mất… em chết mất….” Cảm giác ma quỷ càng lúc càng xâm nhập nhiều hơn, từng đợi triều tình
dâng lên dâng lên bao phủ toàn thân. Thân thể càng lúc càng nóng, thở
gấp, đột nhiên cơ thể như đạt đến một đỉnh điểm của mọi loại khoái cảm,
tất cả như phun trào. Trong nháy mắt đại não trở nên trống rỗng.
Trần Diệu Thiên ngẩng đầu, tiến gần mặt tôi, ánh mắt tà mị, khoé miệng khẽ nhếch, giọng nói khàn khàn “Tiểu Trư, mùi vị thật thơm…” Trần Diệu Thiên ngẩng đầu, tiến gần mặt
tôi, ánh mắt tà mị, khoé miệng khẽ nhếch, giọng nói khàn khàn “Tiểu Trư, mùi vị thật thơm…”
Toàn thân tôi mềm nhũn, thân thể mồ hôi
chảy dài, còn chưa kịp thối lui thì khóe mắt lệ đã rơi xuống. Cảm giác
chịu nhục làm trong lòng đau đớn cùng cực.
Tay còn bị cột vào khung giường, mà thân
thể thì nằm ở dưới thân anh, chung quanh là quần áo vung vãi khắp nơi……
Cơ thể của tôi bị anh khi dễ đang lạnh run….. Tất cả là dơ bẩn cỡ nào
chư? Là hoang đường cỡ nào chứ……… anh có quan hệ gì với tôi? Anh là ông
xã của tôi sao? Anh là bạn trai của tôi sao? Không phải, anh với tôi cái gì cũng không phải……..
Nhưng tôi lại chỉ có thể để anh tùy ý mà đùa giỡn…….. Cái này xem như là cái gì………..
Đây là cách mà tất cả đàn ông có tiền dùng để khi dễ con gái sao……………
Tôi vì sao phải lưu lạc đến mức độ này…….. Tôn nghiêm là cái gì……. Nhân cách lại là cái gì……….
Khi Trần Diệu Thiên lần thứ hai hôn lên
cơ thể của tôi, tôi đã không nhúc nhích, không kháng cự và cũng không
quát to. Tất cả đều phí công mà thôi, chỉ cần anh muốn làm, tôi căn bản
là không kháng cự được. Mà bây giờ tôi căn bản là không dám nói đến hai
chữ “trong sạch” nữa rồi, đây là đáng xấu hổ cỡ nào chứ…….. Tôi cũng chỉ giống như những người phụ nữ lên giường với anh thôi………..Tất cả đều
giống nhau……………
Tim, cảm giác như bị kim đâm!
Làm cho người ta khó chịu đến muốn chết………..
Trần Diệu Thiên đột nhiên dừng lại, anh
nhìn tôi, không ngừng lau đi nước mắt đang rơi xuống trên má tôi, nhíu
mày nói, “Làm gì mà giống muốn chết quá vậy?” Lập tức anh tháo đi khăn
đang buộc tay tôi, nắm tay tôi anh ôn nhu hỏi, “Chẳng lẽ là tay bị buộc
đau? Ngoan, không khóc nữa!”
Tôi cố gắng áp chết đau đớn trong đáy
lòng, dùng ánh mắt bình tĩnh đến dường như là hờ hững nhìn anh, nói,
“Nếu lên giường với tôi có thể là cho anh được thỏa mãn, vậy nhanh lên.
Dù sao tôi cũng không có biện pháp phản kháng, không phải sao? Nếu như
vậy, tôi cởi quần áo lên giường an ổn nằm ở đó, cùng lắm thì coi mình
như là gái, cho anh muốn chơi như thế nào thì chơi như thế đó. Chơi xong rồi nhanh chóng đi tìm mục tiêu kế tiếp đi, mọi người đều được giải
thoát rồi!”
“Em……………”Anh mắt anh tựa như tia lửa điện mà bắn đến, sắc mặt đột nhiên nổi giận, anh giơ tay lên giống như là
muốn hung hăng tát tôi. Nhưng anh