Đoán nửa
ngày cũng không ra, tuy rằng cũng có học cổ động, tốt xấu gì mẹ gì cũng
có công sức trình diễn, tôi cuối cùng cũng cẩn thận nâng cái hộp lên,
sau đó chậm rãi mở ra, mẹ già đột nhiên liền chộp lấy món đồ, một bên
xem xét một bên ném cho ta ánh mắt khinh bỉ a.
Sau khi hộp quà được mở ra, một chiếc đồng hình đôi nam nữ bằng thạch anh xuất hiện trước mắt.
Mẹ Tôi và tôi đồng thời im lặng, năm giây sau, cả hai trăm miệng một lời phun ra mấy chữ “Trả lại cho anh.” Mà tôi suy nghĩ cũng không phải là kém, mới tiếp xúc chưa bao lâu đã nhận quà giá trị lớn của người ta là không tốt a.
Chiếc đồng
hồ này chính là sản phẩm nổi bật của cửa hàng 68 Âu Thước.. chỉ cần nhìn qua cũng biết được giá trị cũng phải hơn tám vạn. Nhớ lúc ấy tôi cùng
chị gái đi xem, ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào cửa hàng, đương nhiên, nhân
viên cửa hàng rất ân cần giới thiệu cho chúng tôi sản phẩm đắt giá này,
còn lấy khoá mở ra mang đến trước mặt cho chúng tôi nhìn kỹ hơn, tôi
đúng là đại khai nhãn giới, nhất thời cảm thấy bay bổng. Tôi cũng chưa
từng nghĩ mình sẽ mua một cái đồng hồ với giá hơn tám vạn a? Được rồi,
sao cũng được, thế này đã là viên mãn.
Tôi thở dài nói “Nếu là món quà khác có phải tốt không, con thật sự muốn nhận được quà của anh ấy, nhưng cái này thật sự là quá giá trị a.” Tôi hạ quyết tâm, cuối tuần gặp Lí Minh Ngôn sẽ trả lại cho anh.
Nửa đêm, Trần Diệu Thêin đột nhiên nhắn tin cho tôi, tính ra cũng phải đến mấy ngày nay chúng tôi không liên lạc a.
“Tiểu Trư đang làm gì thế?”
“Không làm gì.”
“Không làm gì là đang làm gì?”
“Không làm gì chính là không làm gì!”
“…Anh ở Macao, thật nhàm chán!”
“Tôi thèm vào! Ở Macao còn nhàm chán! Tôi ở đây nằm ngốc ở trong phòng mới chính là nhàm chán điên rồi!”
“Tiểu Trư a, lần sau đi công tác dẫn em đi cùng được không?”
“Đi công tác? Anh là đi ra ngoài ăn chơi trác táng đi?”
“Đoán mò, anh không có mang theo phụ nữ, càng không đến chỗ này làm chuyện xằng bậy!”
“Chuyện yêu loạn của anh liên quan gì tôi.”
“….Anh đi lần này là đang khảo sát sòng bạc.”
“Thật là không có khiếu thẩm mĩ.”
“….Tiểu Trư, cuối tuần đến đây đi, anh cho người đi đón em, em đã đến rồi muốn đi đâu chơi anh đưa em đi.”
“Hắc hắc, không khiến ngài nhọc lòng, cuối tuần tôi đã có kế hoạch.”
“Kế hoạch gì?”
“Nói với anh? Anh ngáng đường tôi à!”
“Em
cũng chưa chắc chắn đúng không, anh mang em đi chơi, Tiểu Trư, nghe lời, đến với anh được không? Anh nhớ em sắp phát điên rồi….” {hana: ách, đoạn này mình chém hơi quá tay, mùi mẫn quá không trời… }
“Phốc… ha ha ha ha… anh uống nhầm thuốc à! Ha ha ha ha.. được rồi, tôi không có thời gian rảnh nói chuyện với anh đâu, thế nhé!”
Mấy này này
tôi giống như một chú bướm nhỏ đáng yêu luôn luôn bay lượn khắp nơi,
đương nhiên tôi biết trọng lượng của tôi không thể dùng con bướm để hình dung, nhưng tâm trạng của tôi thì đúng là thật nhẹ nhàng nhảy nhót và
bay bổng. Tôi ở trong nhà lục tung tủ quần áo, thử hết bộ này tới bộ
kia, trước gương xoay qua xoay lại khiến mẹ tôi hoa mắt chóng mặt, sau
đó tôi bắt đầu thử trang điểm, lần lượt từng kiểu từng phong cách, tôi
còn lén mẹ đi mua hai bộ nội y và mấy đôi tất chân a.
Tôi dám thề với Mao chủ tịch, tôi tuyệt đối không hề có ý tưởng gì không thuần khiết, tôi chỉ sợ có cái gọi là “vạn nhất”, dù sao hiện tại cũng là thế kỷ mới rồi, đột nhiên người đàn ông của tôi
biến thành sói hoang hung hăng xé quần áo của tôi, lại nhìn thấy nội y
xấu xí của tôi bỗng biến thành liệt dương, kia chắc chắn khiến tôi vô
cùng thê thảm, so với thất thân còn thê thảm hơn a. Vì thế tôi đi mua
một bộ nội y gợi cảm màu đen cùng một bộ nội y màu da báo cuồng nhiệt
hoang dã. {hana: bà cô à, bà còn nói bà không đen tối??}
Vài ngày
sau, mọi chuyện đã được chuẩn bị kỹ càng, chỉ thiếu gió đông, mà ngày
mai, chính là ngày gió đông thổi a. Buổi tối ngày hôm trước tôi đem hành lý sắp xếp thật cẩn thận, sau đó nhìn đống hành lý cười hề hề. {hana: chờ gió đông thổi được lấy trong điển cố “Khổng Minh cầu gió đông giúp
Chu Du”, dài quá hana không muốn dẫn á ai muốn tìm hỉu thì viết cái câu
trong “..” là được}
Có nhiều khi tôi thật tự hào về bản thân là người khác người, nhưng cũng có nhiều
khi tôi lại nhận ra quả thật tôi cũng không khác người đời là mấy. Giống như lúc này, khi tôi giống một con khổng tước chuẩn bị lên sàn biểu
diễn, gọi điện cho Lí Minh Ngôn, sau một phút trầm mặc anh mới nhẹ nói,
vì có một chút chuyện phát sinh ngoài ý muốn nên anh hiện giờ đang ở
tỉnh khác, anh hẹn tôi mười giờ ba mươi gặp nhau ở sân bay, tôi giả bộ
không có việc gì, nhưng sau khi cúp điện thoại lại giống con gà trống
mới đi đá gà bị bại trận, ủ rũ kéo hành lí đi đến nhà ga.
Dọc đường đi cũng có người ngoái đầu nhìn tôi, ngoài việc tôi ăn mặc rực rỡ thì công cuộc giảm béo hiệu quả cũng không thể không nhắc đến. Mấy này nay tôi
giống như là bị bỏ đói vậy, mỗi ngày ăn ba quả táo, một miếng thức ăn
khác cũng không ăn a. Mỗi ngày đến giờ ăn cơm, chỉ vì sợ mình không thể
kìm chế nên tôi quyết định ra đường chạy loạn, cho đến khi qua giờ cơm
m