XtGem Forum catalog
Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323911

Bình chọn: 8.00/10/391 lượt.

. . . . .” Tôi vừa muốn nói nhưng mới mở miệng nước mắt đã lã chã

tuôn rơi. Vội vàng cúi đầu lau nước mắt, nhưng càng lau thì càng muốn

khóc. Trần Diệu Thiên ngồi ở đối diện thật lâu cũng không lên tiếng, mãi đến khi bồi bàn đột nhiên đi tới nói, “Tiên sinh, nơi này cấm hút

thuốc.” Tôi ngẩng đầu, phát hiện Trần Diệu Thiên ngồi ở đối diện sắc mặt tối tăm, không nói tiếng nào cứ mãi ngồi đấy hút thuốc, không khí lặng

im mang theo áp lực trầm trọng. Bồi bàn cứng ngắc đứng tại chỗ, lúc sau

thật có tinh thần trách nhiệm nói tiếp, “Thật có lỗi, tiên sinh, nhà

hàng chúng tôi cấm hút thuốc.”

Bồi bàn cứng ngắc đứng tại chỗ, lúc sau thật có tinh thần trách nhiệm nói tiếp,

“Thật có lỗi, tiên sinh, nhà hàng chúng tôi cấm hút thuốc.”

Vẫn như cũ sương khói lượn lờ, Trần Diệu Thiên ngoảnh mặt làm ngơ với

lời nói của bồi bàn, ánh mắt dừng ở điểm hư không, sắc mặt lạnh lùng

dọa người.

Cậu ta giống như đại ca xã hội đen đến đòi nợ cho vay nặng lãi, sát khí

mười phần, mà cậu bồi bàn nơm nớp lo sợ cũng vừa vặn phối hợp cảnh tượng đấy. Nếu cậu ta mang thêm chiếc kính râm mặc áo vét đen cầm thêm một

cây gậy nữa là giống y chang đại ca xã hội đen trong TV, nghĩ đến hình

ảnh đấy, tôi đột nhiên phì cười một tiếng.

Trần Diệu Thiên đảo mắt liếc qua tôi, tôi nhanh tay che miệng lại, lưu

loát lau nước mắt sạch sẽ. Ổn định cảm xúc rồi, tôi thấp giọng nói, “Tôi ăn no rồi, chúng ta đi thôi.” Nói xong đứng dậy đi ngay.

Đi đến cửa, đang chuẩn bị xem Trần Diệu Thiên có đi ra không, tự dưng lại

thấy Lí Minh Ngôn đang sánh bước cùng Lưu Tuệ bước ra!

Tôi lẳng lặng nhìn bọn họ lại chẳng biết nên chào hỏi như thế nào. Lúc

nào Lí Minh Ngôn lại cười hỏi tôi trước, “Một người?”

“Tôi mang đến.” Trần Diệu Thiên đi đến trả lời câu hỏi của Lí Minh Ngôn.

“Ô, thật là trùng hợp!” Lưu Tuệ ngạc nhiên vừa Trần Diệu Thiên đến.

Trần Diệu Thiên cũng hơi hơi gật đầu với Lưu Tuệ một cái, xem như đáp

lại. Cậu ta đi tới choàng tay lên vai tôi, nói, “Nha đầu này sao lại

chạy loạn thế, không sợ người ta lo sao.” Tư thế thân mật này làm tôi

rất không thoải mái, tôi giật giật, ý bảo cậu ta tay buông đi. Nhưng cậu ta lại thêm ôm càng chặt càng nhanh. Tôi vừa tức vừa vội thật hận không thể đạp cho cậu ta một cước.

Lưu Tuệ cười nói với cậu ta, “Tháng sau Mỹ Dung của em sẽ khai trương, Trần tổng nên đến cổ động nha.”

“Nhanh như vậy đã kinh doanh rồi ?”

“Tiếp nhận cửa hàng của thân thích trong nhà, đồ đạc đều có sẵn thì còn

chờ gì nữa. Nhưng thật ra là chúng em muốn ông chủ Trần trong ngày khai

trương đến cắt băng khánh thành, không biết có thể mời anh không nhỉ.”

“Đấy là tâm tư của em mà, anh làm sao mà không đến.” Trần Diệu Thiên một mặt chuyện trò vui vẻ cùng Lưu Tuệ, một mặt gắt gao nắm bả vai của tôi. Tôi giãy không ra nhưng bây giờ trở mặt cũng không tốt, chỉ phải âm

thầm ngắm thần sắc của Lí Minh Ngôn, vẻ mặt anh vẫn như cũ lạnh nhạt

mỉm cười, nhìn không ra chút gì thay đổi. Tôi đột nhiên cảm thấy mình lo xa thật rồi, để ý nhiều như vậy để làm gì? Tôi sợ bị người ta chú ý tới nhưng kỳ thật căn bản là không có chú ý tôi.

Lí Minh Ngôn cũng nói chuyện với bọn họ hai người, ba người ngươi một lời

ta một câu trò chuyện, nhưng anh hiển nhiên là vì giúp đỡ Lưu Tuệ. Tôi

làm bộ như không chút để ý nhìn người ta đi tới đi lui trên đường cùng

những công trình kiến trúc xa xa, hoàn toàn tùy ý để Trần Diệu Thiên nắm bả vai mình. Nói thì cũng buồn cười, hình như cũng có động tác thân cận này của cậu ta là làm tôi còn là tồn tại bên trong bọn họ.

Mãi đến khi Lí Minh Ngôn cùng Lưu Tuệ phất tay tạm biệt, tôi vẫn như cũ

tùy ý Trần Diệu Thiên nắm bả vai tôi, tùy ý để cậu ta mang tôi đi đến

phía trước. Trong lòng lạnh đến phát run làm cho tôi cảm thấy ngay cả

cất bước đi cũng cực kì gian nan.

Hai người ấy cùng nhau sánh bước nhìn xứng đôi đến cỡ nào . . . . . .

Mỗi cái ánh mắt mỗi cái nhíu này, mỗi tiếng nói mỗi cử động, thậm chí

bọn họ nhìn nhau cười, đều hoàn mỹ như là từ trong tranh đi ra . . . . . .

Quách Chân Tâm, mày rốt cuộc là đang ảo tưởng cái gì đây?

Nếu ban đầu anh không hẹn với em, không cần tươi cười với em, không cần

đối tốt với em, không cần ôn nhu với em, không cần cho em hy vọng lớn

như vậy. . . . . . có lẽ bây giờ em sẽ không đau khổ đến nhường này. . . . . .

Trần Diệu Thiên ôm bả vai tôi đi đến chiếc xe trước mặt, tôi đang đờ đẫn chuẩn bị lên xe, cậu ta đột nhiên xoay người tôi lại, ôm tôi vào trong

lòng ngực.

“Anh. . . . . . Làm gì?” Tôi chần chờ hỏi, cơ thể đã không còn khí lực cãi lộn với cậu ta nữa rồi .

Cậu ta ôm tôi càng chặt dường như là muốn đem tôi nhập vào trong lòng cậu ta, một câu cũng chưa nói.

. . . . . . Đây rốt cuộc là gì ? An ủi với người bị thất tình?

Tôi tùy ý để cậu ta ôm, nhẹ giọng nói, “Bị anh chê cười. . . . . . Kỳ

thật cũng không có gì, tôi từ nhỏ đến lớn cứ bị cười mãi. . . . . .”

Chiếc mũi thật là cay, tôi hít một cái, khống chế nỗi lòng lại sắp mênh

mông của mình, tự giễu cười cười, “Nếu trước kia bạn học biết tôi thích

Lí Minh Ngôn có lẽ ai cũng cười chết mất. Tôi ai chứ? Còn Lí