ghĩ
đến. . . . . .” “Muốn đánh thì đánh vào tôi, con gái tôi không liên
quang!” Câu thứ hai tôi còn chưa nói xong đã bị mamy đẩy xuống sau, mamy giống nhưng con gà mái che chở con gà con ngăn ở trước mặt tôi, hùng hổ nói với người nọ, “Lão nương ăn muốn còn nhiều hơn đường mày đi, con
rùa con như mày làm gì được tao?!” Tư thế hung hãn kia tôi nhìn thấy mà
mồ hôi lạnh ứa ra. Có can đảm đương nhiên là chuyện tốt, nhưng mà lão
Phật gia ngài cũng phải suy nghĩ về việc chênh lệch thể trạng a.
Mắt thấy tình thế không ổn, tôi thật sự là gấp đến độ da đầu run lên.
Những người bên kia ý là hôm nay không thể để yên cho chúng tôi, một đứa cũng đừng hòng chạy. Chúng tôi bên này gào to hô nói phải gọi người và
vân vân, nhưng nửa ngày cũng không thấy được một đứa cứu binh nào đến.
Vừa vặn ba tôi cũng không ở nhà, bất quá một ông già như ba có cũng
không dùng được gì, haizz.
Đột nhiên tôi đã nghĩ đến Lí Minh Ngôn, anh cũng làm về bất động sản,
nói không chừng cùng cũng quen biết những người này? Không chừng anh tới nói có thể giảng hòa? Xem mẹ tôi tính tình nóng nảy, nếu không bình ổn
được chuyện này thực sợ sẽ bị người ta đánh ngã trên đất a.
Nghĩ như vậy tôi nhanh chóng bấm số gọi đến Lí Minh Ngôn, điện thoại vừa thông tôi lập tức nói, “Anh biết nhà em ở đâu mà đúng không?! Nhà em
gặp được phiền toái ! Có người muốn đánh mẹ em. . . . . .” Nói xong
giọng tôi thật đúng là liền run run, đều mang theo âm thanh khóc nức nở. Kỳ thật vốn dĩ tôi chỉ là vì tạo một loại bầu không khí, hy vọng anh có thể mau tới rồi, không nghĩ tới vừa nói đã diễn y như thật.
“Đừng sợ. Anh đến ngay.” Nói xong anh liền gác điện thoại. Trong nháy mắt lòng tôi bỗng nhiên bình tĩnh hơn nhiều.
Tôi lần thứ hai hướng quay về vòng chiến theo mẹ tôi kề vai chiến đấu.
Bất quá tôi chủ yếu là ổn định mẹ tôi, bà mắng người đến cũng không mang dấu chấm câu, tôi chỉ sợ miệng bà chút sẽ hại bà bị người ta đánh mất
thôi. Chưa tới chốc lát, trong đám người xuất hiện xôn xao. Tôi cho là
Lí Minh Ngôn đến đây, vui mừng quay đầu nhìn lại, không ngờ là hai ba
mươi tên côn đồ lưu manh đem chúng tôi vây quanh. Bên kia tên đầu khoán
cho người tới kéo ba của nam thanh niên gây chuyện lúc sáng ra đấm đá
quyền cước, vợ của ông ta chạy tới kéo chồng mình ra, bị đánh té ngã đầu gối chảy máu.
Tôi xem mẹ tôi tức giận cả người phát run, bộ dáng tựa như muốn đi đấu
tranh anh dũng với người ta, tôi bật người chặt chẽ ôm lấy mẹ tôi, thấp
giọng nói, “Mẹ của con ơi! Mẹ cũng đừng động nữa! Cái bộ xương già này
của mẹ bọn họ mà chạm vào sẽ tan ngay!” “. . . . . . Không thể nhìn hàng xóm nhà mình bị khi dễ a!” Mẹ tôi giọng nói nghẹn ngào. Tôi cũng có
chút chịu không nổi , chú kế bên nhà đã lớn tuổi, trên mặt đất quay
cuồng một bên gào to một bên mắng, trên mặt tất cả đều là máu tươi. . . . . . vợ của chú ở một bên kêu khóc , “Trời ơi là trời. . . . . . còn có
có vương pháp không a. . . . . . Giết người a. . . . . . Giữa ban ngày
giết người a. . . . . .”
Một người bên cạnh cầm lấy điện thoại ra đã bị chộp đoạt lấy, vứt một
cái nát trên mắt đất! Một tên lưu manh đánh người kia hai cái tát, nắm
cổ áo người kia liền co gối đá tới ngực người kia! Tôi ôm lấy mẹ tôi hai tay đều phát run. Người nọ rống lớn, “Con mẹ nó, đứa nào dám báo cảnh
sát tao làm thịt nó!”
“Báo đi! Tôi xem ai báo, báo đi! Lão tử có người trong cục! Các ngươi ai dám báo thử đi!” Tên khoán đầu kêu gào, “Chó nuôi có ngày cắn chủ.
Không lên tiếng các ngươi tưởng tao sợ a!”
Mắt thấy mẹ tôi sẽ xúc động, tôi ở thời khắc chỉ mành treo chuông bưng
kín miệng của bà. Nhưng vị lão Phật gia này cư nhiên lúc tôi thầm cảm
giác mình may mắn nhanh tay đột nhiên liền kéo tay tôi xuống, há mồm một câu, “Đừng quá ỷ thế hiếp người! Mày tưởng ai cũng sợ mày a!”
“Thế thì thế nào? Tao khi chúng mày là dân đen đấy!” Hắn phun nước miếng đi tới, tôi chạy nhanh tới trước người mẹ tôi, vẻ mặt như lâm đại địch nhìn hắn. Tốt xấu tôi cũng là người trẻ tuổi, thể lực có chút dẻo dai.
“Lưu Quảng!” Bên trái đột nhiên truyền đến tiếng kêu. Giọng nói quen
thuộc làm tôi bật người quay đầu nhin sang bên đấy, Lí Minh Ngôn đang từ bên kia đi quan, sau lưng anh còn có đại khái ba bốn người. Này, này. . . . . . vẫn là chênh lệch nhiều quá a! Đều do tôi không tốt, không có
đem tình thế nghiêm trọng nói rõ cho anh biết.
Lúc tôi vẫn chảy mồ hôi lạnh thì cái tên khoán đầu đột nhiên liền vòng
vo, vui vẻ đi đến hướng Lí Minh Ngôn.”Ôi chao, ông chủ Lý, ngài như thế
nào tới chỗ này?”
Lí Minh Ngôn sắc mặt vững vàng làm người ta nhìn không ra chút cảm xúc,
“Có một người bạn gặp chút phiền toái, tôi đến xem.” Nói xong ánh mắt
anh nhìn về phía tôi. Ánh mắt mang cảm giác quan tâm này, là vì anh lo
lắng cho tôi, có phải không?
Anh nhìn tôi mỉm cười, đi đến trước mặt tôi, đưa tay đặt trên vai tôi,
ôn nhu nói, “Nói cho anh biết, đã xảy ra chuyện gì?”
Tên khoán đầu kia đột nhiên vọt ba hai bước lại đây, vội vàng cướp nói,
“Ông chủ Lý, tôi nói với anh là như vậy , bọn họ. . . . . .” Lí Minh
Ngôn quay đầu nhìn về phía hắn, hắn chỉ