i
gặp Trần Diệu Thiên nữa, tôi đối với hắn không có hảo cảm gì, ngay cả
làm bạn bè cũng chẳng có cảm giác.
Nếu bây giờ rời khỏi đây là sẽ không gặp mặt hắn nữa chứ gì? Nhưng mà
tôi mới về quê, còn một điều quan trọng nữa là là nếu tôi đi rồi không
phải không có cách nào phát triển với Lí Minh Ngôn! Được rồi, tôi nhịn!
Năm đó tôi đều có thể vì Lí Minh Ngôn mà không chuyển trường, bây giờ
tình huống này có tính là cái quái gì đâu!
Đang suy nghĩ miên man, di động vang , Trần Diệu Thiên gửi tin nhắn đến.
“Tiểu Trư, đột nhiên rất nhớ em.”
Kế tiếp tôi làm một việc não tàn mà mình cũng không lí giải được. Tôi bật
người cầm di động lên tắt máy, tắt xong cảm thấy không đủ, lại tháo pin
ra, sau đó tiện tay đem pin cùng di động tất cả đều bỏ vào ngăn tủ khóa
lại. Làm xong hết thảy tôi mới thở dài một hơi, rốt cục cũng có chút cảm giác an toàn .
Tới ngày
đến trường kiểm tra sức khỏe, sáng sớm tôi đã bị mamy xốc dậy, trời đông lạnh quá trở mình quay qua quay lại cũng không thể đoạt lại chăn, lạnh
quá chỉ có thể chạy đi thay quần áo rồi lấy áo khoác choàng thêm vào.
Chiêu này của mamy thật sự là vừa mau vừa chuẩn! Khi tôi chuẩn bị hoàn
chỉnh có thể ra ngoài rồi thì cảm thấy thực cảm kích một chiêu tàn khốc
của mamy lúc nãy, chuyện kiểm tra sức khoẻ không thể trì hoãn được, đến
trễ phải đợi đến cuối kỳ mới được kiểm.
Tôi nghỉ công tác mới có thể ở thời điểm thi lái xe, vốn tưởng rằng đang mùa ế hàng, học sinh ít, cơ hội lên xe nhiều, cuộc thi an bài mau, sự
tình sẽ tiến hành thực thuận lợi, mà khi tôi tới kiểm tra sức khoẻ, đi
vào đại sảnh tôi hoàn toàn sụp đổ! Hàng nghìn nghịt đầu người thế này là có bao nhiêu người a, ghế dựa trong đại sảnh ngồi đầy không nói, mà nơi có thể đứng ngay cả một tấc vuông cũng có bao nhiêu người nhồi nhét
nhau!
Kiểm tra sức khoẻ kết thúc, người phụ trách đến tuyên bố danh sách học
viên đủ tiêu chuẩn cuộc thi tham gia, đối với những người thân dài quá
cổ cũng không có nghe đến tên mình, người phụ trách buông tư liệu nói,
“Những người khác trở về ôn tập, tiếp tục chờ thông báo.” Tôi ngã ngang, còn chờ nữa! Đợi cho đến ngày tháng năm nào!
Dùng đã
tuyên bố kết thúc nhưng người ở lại nhiều lắm, tôi phát huy ưu thế của
mình một đường chém giết về phía trước, cuối cùng cũng bon chen thành
công tới trước mặt người phụ trách. Tôi vội vàng hỏi, “Cô giáo, tôi là
người đầu tiên báo danh tuần rồi, lúc ấy đã chối từ một kì, nói là này
thi, nhưng sao tôi không có trong danh sách?”
Cô giáo không nói hai lời vung tay lên vội vàng đi trước, mí mắt cũng nâng nhìn tôi một cái, chỉ bỏ lại câu, “Trở về chờ thông báo.”
Mới vừa vừa quay đầu, đầu không biết đụng vào cái gì cứng ngắc, còn chưa ‘ai u’ được tiếng nào đã bị người ta đẩy một cái, tiếp theo lại bị đạp
một cước. . . . . . Trời ơi, hôm nay còn có thể xui không hay vậy! Tôi
đau đến muốn khóc ra, mang giày gì thế hả? Mang đi để làm ám khí sao?!
Ôm một bụng tức giận về nhà, đi vào hẻm nhỏ đột nhiên nghe mamy đang cao
giọng la lên, tôi hoảng sợ, chạy nhanh hơn về phía trước.
Mẹ tôi và một gia đình hàng xóm kế bên đang cùng một đám người kịch liệt
tranh chấp, hai bên nhân thậm chí còn đòi đánh nhau. Nghe xong chốc lát
đại khái tôi cũng rõ ràng tình huống. Chúng tôi trước giờ ở đây là nhiều nhà dùng chung một cái sân, ở phía trước chúng tôi vốn dĩ là một trung
tâm huấn luyện cảnh sát, sau lại di chuyển, trung tâm cũ bị đập bỏ để
xây một khu chung cư. Mà hiện tại chung cư càng xây càng cao, chặn ánh
sáng nhà chúng tôi, vì thế nên xảy ra mâu thuẫn. Bên kia bởi vì chung cư muốn nhiều tiền thì phải xây nhiều lầu, chúng tôi không thể dễ dàng để
mình cả đời sống trong bóng ma không thấy ánh sáng, chết cũng không chịu làm cho bọn họ tiếp tục làm. Nghe nói người của Bộ xây dựng cũng không
xử lí chuyện này, chỉ nói các ngươi tự đàm phán giải quyết đi.
Nếu chính phủ đã không quản lí, bọn họ cũng chẳng thèm lo lắng nữa, trực tiếp đem kháng nghị của chúng tôi trở thành cái rắm. Nhà xóm nhà tôi có một nam thanh niên giận dữ đã kêu đàn em dưới trướng đến đây xử lí, vì
thế, buổi sáng nay tôi không ở nhà đã có một dám xã hội đen lưu manh ẩu
đả đổ máu. Cái này làm khoán đầu bên kia căm tức, cũng dẫn người tính sổ đến đây. Rốt cuộc nam thanh niên kia lại biến đâu mất, hiện tại là chỉ
còn một đám hàng xóm ở đây cố gắng giúp hắn thu thập cục diện rối rắm.
Tôi tự nhiên phát hiện lá gan mẹ tôi thật lớn, đứng trước nam nhân cao
lớn thô kệch kia không chút nào sợ hãi mà ngược lại còn cao giọng chửi
rủa. Tôi đứng xem mà cũng hoảng, nhưng suy nghĩ thế nào mà quên không
kéo mamy về, bên kia một thanh niên đột nhiên xô mamy tôi một cái, chửi
ầm lên, “Con mẹ nó, chửi cái gì mà chửi! Đừng tưởng rằng là bà già lão
tử sẽ không đánh bà! Con mẹ nó, bả thử chửi tiếng nữa xem, lão tử đem
miệng bà đánh văng!” Mẹ tôi liên tiếp lui về sau vài bước, thiếu chút
nữa sẽ ngã xuống, may mắn tôi đỡ được mamy.
Tôi tức giận đứng che trước mặt mamy lớn tiếng trách cứ người nọ, “Đại
nam nhân khi dễ một người phụ nữa, cậu thực sự mất mặt! Cậu đừng n
