Hạo.
Người đàn ông nắm chặt hai vai của cô, kéo cô đến, vội vã đặt cô
trước mặt mình, "Tại sao, chúng ta vốn là có thể thật tốt , cô tại sao
muốn làm như vậy? Trần Cần!"
Hắn lay bả vai của cô, cô chỉ cảm thấy bên trong đôi mắt thế giới tan thành những mảnh nhỏ, càng lúc càng mơ hồ, " Tôi không gọi là Trần Cần, tên của tôi là Tư Cần."
Người đàn ông đối với cái tên này cũng chưa quen thuộc, "Tại sao cô muốn gạt tôi?"
Thân thể mảnh khảnh của cô trong lòng bàn tay anh càng lộ ra vẻ gầy
yếu, tóc quăn che ở tay người đàn ông, Tư Cần ở rất gần hắn, có thể nhìn thấy con người màu đỏ tươi, "Tử Hạo, anh biết tại sao không?"
"Nói cho tôi biết." Giọng nói người đàn ông tràn đầy thống khổ, khàn vô cùng.
"Được." Tư Cần mặt không thấy đổi chống lại ánh mắt của hắn, " Anh sẽ không quên, trước đây không lâu, em của anh đã đụng một lão bà chứ?"
Hạ Tử Hạo con ngươi như kiếm sắc thâm thúy, lắc đầu, " Cô..."
"Đúng, đó là bà nội tôi." Nước mắt quá mức nặng nề, cuối cùng vẫn
chảy ra, chảy xuống đến khóe miệng, mặn sáp làm người ta nôn mửa, " Bà
là người thân duy nhất của tôi, em của anh đã tông chết bà, còn có, tôi
sở dĩ đối xử với cô ta như vậy, là bởi vì tôi cũng đã bị như vậy, Hạ Tử
Hạo, tôi bị người ta cưỡng dâm, anh có biết không?"
Tóc ngắn của người đàn ông dường như dựng thẳng lên, mười ngón tay
anh dùng sức, trên mặt hiện ra vẻ khó tin, "Không thể nào, là ai, là ai? !"
"Anh đi vê hỏi Hạ Phi Vũ sẽ biết thôi," Tư Cần biết mình tàn nhẫn, cô lúc này, trong tay như nắm lấy một con dao hai lưỡi, đâm Tư Cần một
nhát đồng thời cũng hung hăng khoét vào chính mình, " Tôi ở bên cạnh
anh, cũng là vì trả thù, chuyện anh nhận hối lộ, cũng là tôi an bài, bây giờ, anh cuối cùng cũng hiểu hết rồi chứ?"
Hạ Tử Hạo vung cánh tay, Tư Cần ngã xuống ghế salon, đầu choáng váng
hoa mắt, hắn chỉ cảm thấy cả bộ ngực giống như là muốn nổ tung lừa gạt,
phản bội, hắn yêu người phụ nữ này sâu đậm như vậy, cũng vì cô mà không
tiếc trở mặt với mọi người trong nhà, muốn cho cô một gia đình, hắn quý
trọng như thế, nhưng đổi lại là cái gì?
Phanh thây xé xác, cũng không có đau như vậy. Hạ Tử Hạo đứng ở trong
phòng khách, nhớ tới gương mặt em gái bị hủy hoại, nhớ tới cô ta nửa đêm thấy ác mộng thức giấc, hắn chỉ cảm thấy càng ngày càng áy náy, dường
như, chính mình là hung thủ giản tiếp phá hủy cô.
"Là mắt tôi bị mù, tôi nghĩ cô thật tâm, mọi người trong nhà đều phản đối, tôi như kẻ điên vẫn kiên trì, Phi Vũ lúc ấy đã nhắc nhở tôi, nói
cô cùng Nam Dạ Tước quan hệ không phải nông cạn, nó còn xem qua hình các người lên giường, nhưng là tôi kêu nó câm miệng. Bởi vì, những chuyện
đó cũng là chuyện trước khi tôi biết cô, tôi không quan tâm, tôi cứ
tưởng rằng, tôi có thể cho cô một cuộc sống mới, bắt đầu lại từ đầu..."
Hạ Tử Hạo nói xong lời cuối cùng, như một đứa bé ngồi chồm hổm trên mặt
đất khóc, hai tay anh dùng sức nắm lấy tóc mình, cầm lên quả đấm hung
hăng nện trên đầu.
Tư Cần không chịu nổi chảy nước mắt, khí lực đứng lên cô cũng không
có, hai đầu gối quỳ bò đến bên người đàn ông, " Tử Hạo, thật xin lỗi,
thật xin lỗi..."
Cô không nghĩ đến chính mình lại đau như vậy, tim đã bị xé nát, cô cố gắng kéo tay người đàn ông, muốn ôm anh, nhưng Hạ Tử Hạo không muốn cô
đụng chạm, anh dùng lực hất ra, không còn kịp thu lại quả đấm rơi vào
mặt Tư Cần. Người đàn ông đứng lên, đốt ngón tay nắm chặc, trên mặt đầy
nước mắt, sau khi ngẩn ngơ đến đáy mắt trở thành một mảnh lạnh như băng , anh cũng không quay đầu lại đi ra ngoài.
Dung Ân nhận được điện thoại, lúc chạy đến, đã là buổi tối.
Cửa nhà Tư Cần mở rộng, hàng xóm ở ngoài cửa thỉnh thoảng ngó vào.
Bên trong phòng khách, bừa bộn, lon bia cùng gạc tàn thuốc, gối, tất
cả những đồ vật có thể ném được đầu nằm dưới đất. Dung Ân đóng cửa lại, ở sau rèm cửa sổ tìm được Tư Cần.
CÔ chật vật đem mặt chôn ở hai đầu gối, trên cổ tay trái, máu tươi
chảy ra, Dung Ân nhẹ kéo đầu của cô, chỉ thấy trên mặt cô sưng lên một
mảng lớn, khóe miệng rách toạc, "Tư Cần, chuyện gì xảy ra, có phải ai
đánh cậu không?"
Bên chân, là một con dao cắt tỉa. Cô khắc tại chính cổ tay mình ba
chữ ' Hạ Tử Hạo', hơn nữa, khắc rất sâu, mỗi một vết dao làm rách toạc
da thịt.
" Dung Ân, mình thật sự yêu anh ấy, yêu đến tận xương tủy... Khắc
sâu, nhưng, mình bây giờ đã mất anh ấy rồi..." Tóc Tư Cần rối bù, cô bắt được cánh tay Dung Ân, " Làm sao bây giờ, có phải mình sẽ không bao giờ có thể tìm anh ấy trở về nữa đúng không?"
Dung Ân chỉ cảm thấy cổ họng khô ráp khó chịu, cô biết, Tư Cần cuối
cùng cũng sẽ có ngày hối hận, cô ôm hai bai cô gái, " Tư Cần, đứng lên
đi, chúng ta vào phòng trước."
"Ban đầu lúc cậu khuyên mình, mình không nghe, nhưng bây giờ, tim của mình rất đau rất đau... " hai tay Tư Cần dán chặt trước ngực, ba chữ Hạ Tử Hạo trên tay, vì cô dùng sức mà máu tươi chảy ra, chất lỏng rỉ ra đỏ sẫm, chói mắt không thôi.
" Anh ấy nói, anh ấy không quan tâm đến quá khứ của mình, anh ấy muốn cưới mình, Dung Ân, anh ấy nói muốn kết hôn với mình..." Tư Cần ngồi
dưới đất, vừa khóc vừa cười, trên mặt n
