Du Long Tùy Nguyệt

Du Long Tùy Nguyệt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214463

Bình chọn: 9.5.00/10/1446 lượt.

m chủ động trêu chọc. Nhưng Bạch Ngọc Đường không giống, hắn nếu không mang đao cưỡi ngựa, mà lại cầm trên tay một đống dược liệu, chẳng phải giống như một văn sinh sao, hơn nữa khi đó vừa hơn mười tuổi, cũng chưa cao như hôm nay.

Hà Đức Quảng thoáng thấy, kinh ngạc như bị sét đánh, nghĩ Hà Đức Quảng hắn ta sống đến giờ, đã gặp qua vô số mỹ nhân, nhưng chưa từng thấy được ai đẹp như vậy, bèn mù mắt cẩu mà đi trêu ghẹo.

Bạch Ngọc Đường đương nhiên biết hắn, trước đây đã sớm nghe ngưởi ta nhắc đến, thấy hắn bắt đầu nói lời bẩn thỉu thì nhịn không được mà nhíu chặt đôi mày.

Tính tình của Bạch Ngọc Đường như thế nào? Hắn không giống Triển Chiêu, Triển Chiêu tương đối ôn hòa, làm việc đôi khi biết nhường nhịn không đuổi tận giết tuyệt, Bạch Ngọc Đường một khi đã nổi giận thì không thèm tính đến hậu quả, Hà Đức Quảng này dám cả gan tán tỉnh hắn, Bạch Ngọc Đường nhíu mày, suýt chút nữa lấy mạng của hắn.

Ngày đó, xương cốt toàn thân Hà Đức Quảng gần như bị Bạch Ngọc Đường đánh nhừ, nếu không may thì từ liệt sẽ biến thành tàn phế.

Cho nên, Hà Trạch Văn đương nhiên rất phẫn hận, nhưng ngũ thử của Hãm Không đảo có thế lực rất lớn, hắn thực sự không dám đắc tội, loại người giang hồ có võ nghệ cao cường có những mối quan hệ rộng rãi làm sao trêu chọc nổi, hơn nữa cũng do Hà Đức Quảng sai trước, cũng chỉ có thể nhịn.

Hà Đức Quảng thật không may, nằm trên giường hơn một năm, lành bệnh, thân thể cũng dày thêm vài tầng mỡ, biến thành gã mập bây giờ, nhưng Hà Đức Quảng từ rày về sau cũng không dám có ý xấu với nam nhân nữa.

Thế nên, Hà Đức Quảng sợ Bạch Ngọc Đường nhất, Bạch Ngọc Đường hầu như thấy hắn một lần thì đánh một lần, vì vậy mỗi lần thấy bạch y nhân hắn đều đi đường vòng, rất sợ bị phát hiện sẽ bị đánh. Nhưng đây đã là chuyện của nhiều năm trước, sau đó Bạch Ngọc Đường lại xuất môn xông pha giang hồ, lúc thì nghe nói là ở đại mạc lúc thì nghe nói ở cực bắc, nói chung, bọn họ đã nhiều năm không gặp… Có điều, đây gọi là bị rắn cắn thì mười năm cũng sợ cỏ, Hà Đức Quảng vừa thấy Bạch Ngọc Đường thì kinh hãi đến nỗi bắp chân dường như bị chuột rút nhẹ.

Bạch Ngọc Đường nghe thuộc hạ hồi bẩm, gật đầu ý bảo đã biết, bèn hỏi Hà Đức Quảng, “Hà tướng quân muốn lục soát?”

“Ách, đúng vậy.”

Bạch Ngọc Đường gật đầu, “Lên đảo đi, như

ng không thể đem theo vũ khí.”

“Ách… chuyện này…” Hà Đức Quảng tâm nói, ngươi ở trên đảo, ta không đem vũ khí, lỡ như ngươi tống ta tới nơi nào đó hủy thi diệt tích thì ta đi đâu khóc bây giờ? Nghĩ vậy, vẫn là rút lui thì hơn, vội nói, “Chuyện này… nếu người đã đi vậy cũng không tiện quấy rầy.” Nói xong ho khan một tiếng, phất tay bảo các tướng sĩ phía sau, “Quay về đại doanh…”

“Thiếu soái?” Một tướng lĩnh dẫn binh nghe được, tựa hồ hơi sốt ruột, nhưng Hà Đức Quảng lại trừng mắt, với người một nhà thì hắn rất lợi hại, bởi vì những người này hầu hết đều là bộ hạ của cha hắn, từ khi còn là binh tướng thông thường cho tới bây giờ thành tài, đều là cha hắn một tay đề bạt, cho nên nói gì nghe nấy.

Cuối cùng, mặc dù có vài người không muốn, nhưng kết cuộc vẫn bị Hà Đức Quảng kéo về, trên mặt bọn họ đều mang vẻ oán giận, cực kỳ thất vọng về Hà Đức Quảng.

Chờ người đi, Bạch Ngọc Đường đi tới tàng cây nhìn nhìn, hỏi Triển Chiêu, “Nghe đủ rồi thì đi xuống đây.”

Nhưng lúc này, Triển Chiêu đang ngồi trên cây, giơ tay che nắng nhìn xung quanh, nói, “Bạch huynh, có viễn kính không a, ngoài khơi xa hình như có rất nhiều đoàn thuyền đang tới.”



Lại nói lúc này, nhóm Công Tôn đã về tới hiệu thuốc.

Công Tôn từ chỗ Lô đại tẩu lấy đến rất nhiều dược liệu mới, bày ra trên quầy hàng mà sắp xếp, như vậy tựa hồ như vừa nhập hàng về, đang sắp xếp dược liệu.

Triệu Phổ ngồi bên cạnh y, ở cùng Công Tôn lâu như vậy hắn cũng đã có thể nhận được một ít dược liệu, không biết thì cầm tới hỏi Công Tôn, hai người một vấn một đáp, lải nhải cằn nhằn mà cãi nhau, hoàn toàn cho rằng mọi người trong hiệu thuốc không tồn tại, các ảnh vệ đều bất đắc dĩ, Trâu Lương thì lại thích thú mà nhìn.

Tiểu Tứ Tử ngồi trên quầy hàng, nhìn chằm chằm Trâu Lương, ngực hơi khó hiểu, người này có tên thật kỳ quái nha, gọi thạch đầu thì trùng tên với Thạch Đầu, gọi Tiểu Lương Tử thì trùng tên với Tiểu Lương Tử!

Trâu Lương thấy Tiểu Tứ Tử vẻ mặt hiếu kỳ nhìn mình, bèn cười hỏi, “Tiểu Tứ Tử?”

Tiểu Tứ Tử chớp chớp mắt, gật đầu.

Công Tôn nhìn bé, “Sao lại không lễ phép như vậy? Gọi người nha.”

Tiểu Tứ Tử xoa xoa bụng Thạch Đầu, nhỏ giọng gọi, “Chúc chúc (cháo[zhōu'>).”

“Trâu [zōu'>.” Trâu Lương sửa đúng, “Không phải chúc.”

Tiểu Tứ Tử gãi đầu, “Chúc.”

“Trâu.”

“Thu [jiū'>.”

“Chúc!” Trâu Lương nhất thời sốt ruột nói nhầm theo.

Tiểu Tứ Tử híp mắt nhìn hắn, “Trâu.”



“A~” Trâu Lương ngầm hiểu cười, “Không hổ là tiểu vương gia.”

Tiểu Tứ Tử cười tủm tỉm, “Chúc chúc.”

Hai người lại nhìn nhau hồi lâu, Trâu Lương tiến đến bế lên xoay mấy vòng, gật đầu, “Khả ái! Khả ái! Khả ái! Khả ái!”

Triệu Phổ sờ sờ cằm, nói, “Hai người bọn họ rất hợp duyên a.”

Công Tôn thắc mắc, “Sao mà thấy được?”

Triệu Phổ nhún nhún vai, “Không cảm thấy cách nói chuy


Teya Salat