g chủ một mình chặn lại hắc y nhân, có mấy tến hắc y nhân muốn chạy đuổi theo đều bị Diệp trang chủ cứng rắn ngăn cản.
Diệp Mặc Nghiễn mang theo Vân Thủy Tâm theo đường núi chạy đi, bọn họ cũng không dám quay đầu lại nhìn, không dám nghĩ tới cha sẽ có kết quả
gì, chỉ có thể nhớ rõ lời cha nói… phải sống, phải sống mới có thể báo
thù!!!
Đường núi gập ghềnh khó đi, nhưng cũng là con đường mà hắc y nhân khó đuổi theo nhất, Vân Thủy Tâm đi lảo đảo, mấy lần suýt ngã nhào, nhưng
Diệp Mặc Nghiễn vẫn giữ chặt tay nàng.
“Mặc Nghiễn ca ca.” Vân Thủy Tâm rốt cục cũng ngã nhào, không thể chạy nổi nữa.
“Vân Nhi!” Diệp Mặc Nghiễn quay đầu lại, giơ tay ôm lấy nàng, tiếp tục chạy.
“ Mặc Nghiễn ca ca, buông muội xuống đi. Một mình huynh nhất định sẽ
có thể chạy thoát.” Nàng không muốn trở thành gánh nặng của hắn.
“ Không được nói nhảm!” Diệp Mặc Nghiễn kiên trì không buông nàng ra.
“ Mang theo muội, huynh chạy không thoát được đâu!” một đêm này, thay đổi quá lớn, từ một ngày nàng mong đợi nhất trong đời lại biến thành
như vậy…
“ Đừng nói nữa, ta sẽ không bỏ nàng lại!” Diệp Mặc Nghiễn kiên định
nói “ Nếu như không có nàng, ta tuyệt đối sẽ không sống một mình!”
“ Nhưng mà…” lời nói còn chưa dứt, bọn họ đã đi tới ngõ cụt trên đỉnh núi cao. Cửa sau của Diệp gia chỉ có một con đường, đây chính là tuyệt
lộ, bọn họ cũng nhất định sẽ chạy trốn tới một khắc cuối cùng.
Đi lên phía trước, là đỉnh núi, sau lưng lại có hắc y nhân đuổi theo, bọn họ đã không còn đường nào để chạy nữa.
Khi nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân người tới thì Diệp Mặc
Nghiễn liền bình tĩnh buông thiên hạ trong lòng ra, kéo nàng ra phía sau lưng mình.
Vân Thủy Tâm sợ hãi cầm lấy cánh tay hắn, tay nàng sức trói gà không
chặt, tối nay là đêm đáng sợ nhất cuộc đời nàng, nàng sợ là tất nhiên,
nhưng nàng không có tỏ ra yếu kém, cố gắng hết sức đứng vững, không để
cho mình trở thành gánh nặng của hắn.
“ Các ngươi đến tột cùng là ai?” Diệp Mặc Nghiễn lạnh lùng nhìn chăm chú vào đám người áo đen kia.
Không có ai trả lời hắn, nhưng có một hắc y nhân đi ra, đứng ở trước
mặt mọi người, trực giác cho Diệp Mặc Nghiễn biết người này chính là chủ mưu.
“ Giao Mặc Nghiễn đao ra, ta có thể cho ngươi chết toàn thây!” hắn
vẫn cố ý đè thấp thanh âm, có thể dễ dàng nhận thấy hắn sợ thanh âm sẽ
tiết lộ thân phận của hắn, cho nên hắn mới cố ý biến âm.
Như vậy… hắn là người quen!!!
Sự nhận thức này đánh vào đầu Diệp Mặc Nghiễn một đòn mạnh, ngón tay cầm đao vì tức giận mà trở nên trắng bệch!!!
“ Ngươi là ai?” cha mẹ chưa bao giờ đắc tội với ai, nếu như người áo
đen này… là bạn hữu của cha mẹ, thì thật không thể tha thứ!!!
“ thành thật nói ra Mặc Nghiễn đao ở nơi nào, ta có thể tha cho nữ
nhân ngươi yêu mến một mạng!” hắc y nhân chuyển mục tiêu sang Vân Thủy
Tâm yếu đuối đứng phía sau hắn.
Diệp Mặc Nghiễn lập tức che chở nàng phía sau mình.
“ Vân Nhi, nếu như ta có chuyện, thì phải nghĩ biện pháp tiếp tục sống!” hắn khẽ khàng nói với nàng.
“ Không cần!” nàng bắt lấy tay hắn “ muội không muốn cách xa chàng!”
“ Vân Nhi, nghe lời ta, phải cố gắng sống tiếp!” hắn hạ quyết tâm, đẩy nàng ra sau lưng, giơ đao lên lao về phía trước.
Trước không có đường đi, sau không có đường lui, con đường sống duy nhất chính là giết sạch những hắc y nhân này.
Hắn có thể cùng bọn họ chết chung, có thể trở nên lãnh khốc vô tình
mà giết người, nhưng tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp, không có một người
đàn ông nào lại cam tâm tình nguyện đem thê tử yêu dấu của mình giao cho người khác, trừ phi hắn chết!!!
Diệp Mặc Nghiễn hạ thủ không lưu tình, đem đao pháp Diệp gia phát huy vô cùng tinh tế, nhưng thời gian trôi qua, hắn dần kiệt sức, mà hắc y
nhân vẫn đông đảo vây chung quanh hắn.
Vân Thủy Tâm càng nhìn càng kinh hãi, nhưng cũng không biết phải làm thế nào.
Tên hắc y nhân thủ lĩnh cũng lạnh lùng đứng nhìn.
“ Giết hắn đi!” hắn vô tình hạ lệnh.
Đám hắc y nhân giống như là không sợ chết lao lên, Diệp Mặc Nghiễn
liều mạng vung đao chém, nhưng thế nào cũng không thể tới gần tên thủ
lĩnh, kẻ thù giết cha đứng ngay trước mặt nhưng hắn lại không thể tới
gần!
Theo thể lực tiêu hao, đao pháp của Diệp Mặc Nghiễn cũng dần yếu đi,
thế công của bọn hắc y nhân lại càng thêm mạnh mẽ, Diệp Mặc Nghiễn mệt
mỏi không phân biệt được máu trên người rốt cục là của ai.
“ Mặc Nghiễn ca ca…” Vân Thủy Tâm lo lắng không thôi, lại sợ nếu mình tới gần sẽ biến thành gánh nặng của hắn, tên hắc y nhân thủ lĩnh lại
đột nhiên tới gần bên nàng.
Diệp Mặc Nghiễn la lên: “ Vân Nhi!”
Tên hắc y nhân đánh về phía nàng, Diệp Mặc Nghiễn liều lĩnh chạy về
phía trước, tên hắc y nhân lại đột ngột chuyển hướng, đao trong tay bổ
về phía hắn.
Diệp Mặc Nghiễn kịp thời dùng đao ngăn trở, nhưng thế công của tên
hắc y nhân quá mạnh mẽ, hắn còn chưa kịp hồi thần đã bị kình lực của đối phương đẩy lui, trong miệng phun ra máu tươi.
Tên hắc y nhân lại ra chiêu, Diệp Mặc Nghiễn lui về phía sau, bị buộc đến bên vách núi.
“ Huyết mạch Diệp gia tuyệt ở nơi này!” tên hắc y nhân lãnh khốc cười, bổ đao về phía