Navy. Cứ mỗi tháng Ba giá rét, khi Cameron tự hỏi mình tại sao lại sống ở Chicago thì cảnh tượng này chính là câu trả lời.
Cô quay người và nép mình gần Jack hơn khi họ chạy dọc lối đi qua công viên Lincoln và bến tàu. Không khí hơi lạnh, nhưng cô đã có áo khoác và Jack gần như chắn hết gió rồi. Và dù rất ghét phải thừa nhận điều này nhưng đúng là chuyến đi rất … thú vị. Cameron bỗng thấy hứng khởi và mấy phút sau, khi họ đi chậm lại để ra khỏi bờ hồ ở cảng Belmont thì cô đẩy tấm kính chắn mũ bảo hiểm lên.
“Đi đường dài hơn ấy!” Cô hổn hển nói vào tai Jack.
Rất khó để nói át tiếng động cơ xe mô tô, nhưng Cameron gần như chắc chắn đã nghe thấy tiếng Jack cười thầm. Khi họ đi chậm lại, cô thả lỏng người và nới lỏng vòng ôm quanh eo Jack. Không hề suy nghĩ, tay phải cô vô tình lướt dọc bụng Jack, cô cảm nhận được cơ bụng anh căng ra, rắn và chắc như đá.
Đó chính là khoảng khắc Cameron bắt đầu nghĩ về sex.
Cô tự biện hộ cho ý nghĩ đó của mình, trước hết vì anh ta là người đàn ông hấp dẫn nhất mà cô từng để mắt đến và bây giờ là cả tay cô nữa, rõ ràng việc cô đang kẹp anh ta giữa hai chân cũng là một lý do. Khi họ chạy dọc phố, chậm rãi và dễ chịu, cô cố gắng xóa bỏ ý nghĩ đen tối ấy ra khỏi đầu mình. Nhưng rồi, khi họ dừng lại ở ngã tư và cô để ý bàn bay Jack điều khiển tay cầm lúc anh tăng tốc gần giống như sự vuốt ve. Thế là, cô lại bắt đầu tưởng tượng ra những thứ khác mà tay anh có thể chạm tới, bàn tay mạnh mẽ ấy nhấc bổng cô lên, bế cô xuống, vỗ nhẹ vào cô, ghìm chặt cô vào tường… Bất chợt cô nhận ra đầu óc mình đã đi quá xa với những ý nghĩ đen tối đó; cô sẽ cần một cái thang thật dài để có thể bước ra khỏi nó, thế nên, cô đầu hàng trước những hình ảnh tưởng tượng ấy.
Trong đầu Cameron, họ đang tiến tới phần hay ho. Cô đang nhớ lại cảnh ngày hôm trước, khi Jack và Wilkins qua nhà cô để báo về việc giám sát bảo vệ, còn lần này thì chỉ có cô và Jack thôi (không nhắc đến làm sao anh ta có thể vào nhà cô được, chi tiết này không cần thiết). Cô vừa bước ra khỏi nhà tắm (tất nhiên là với mái tóc và cách trang điểm hoàn hảo) còn anh ta thì đang chờ ở phòng ngủ của cô (một hành động có vẻ mang tính chất theo đuổi trong đời thực nhưng lại cần thiết để làm tình tiết câu chuyện tiến triển). Rồi anh ta nói vài điều tinh quái về việc cô sẽ là một nhân chứng và cô cũng đáp lại một cách tinh quái (cô vẫn chưa nghĩ ra chính xác lời hội thoại nhưng đến đoạn này thì cuộc hội thoại có vẻ trở nên thừa thãi), rồi cô thả khăn tắm xuống sàn nhà, bước tới, không nói một lời nào khác, họ nhào lên giường và …
Chiếc xe dừng lại trước cửa nhà Cameron, cô chớp chớp mắt khi trở về với thực tại. Cô ngồi đó, cần một lúc để bình tĩnh lại, cố gắng tập trung vào sự thật rằng người đàn ông đi cùng cô là Jack Pallas, người mà chỉ quen biết trong thời gian rất ngắn, nhưng đã mang lại cho cô rắc rối và rất nhiều việc tồi tệ.
Thấy Cameron không hề dịch chuyển, Jack quay ra và mở tấm kính chắn mũ bảo hiểm giúp cô.
“Cô vẫn ổn đấy chứ?”
Cameron thoát khỏi ý nghĩ đó. “Chắc chắn rồi… tôi không sao.” Cô tháo mũ bảo hiểm ra, đưa cho anh ta và thậm chí cố tỏ ra hờ hững. Hay ít ra là cô nghĩ thế.
Jack nhìn cô thật kĩ. “Cô đang thẹn đấy à?”
Cameron nhún vai. “Tôi không nghĩ vậy. Có thể vì gió nên đã có chút màu trên má tôi.”
“Nhưng cô đội mũ bảo hiểm mà.”
À đúng! Đến lúc phải đi thôi.
Cameron xuống xe một cách nhanh nhất có thể trong chiếc váy xẻ và đôi giày cao gót. Jack đỗ xe cạnh lề đường, vì thế, phần đường nhô lên giúp cô xuống xe dễ hơn. Cô gật đầu nhẹ, tạm biệt anh. “Cảm ơn vì chuyến đi. Chúc ngủ ngon!” Cô quay người và tiến về phía cổng.
“Chờ đã… Tôi cần kiểm tra qua nhà cô.”
Cameron dừng lại, quên mất điều đó. “Ồ, thế thì nhanh lên nhé!” Cô bước đến cổng, vừa với tới tay cầm thì tay anh ta chạm vào tay cô.
“Nóng lòng muốn thoát khỏi tôi phải không?” Jack hỏi.
Cameron quay lại. “Đúng thế.”
Jack dừng lại, như thể thấy điều gì đó ngoài mong đợi, anh tiến một bước về phía cô. “Tại sao cô lại nhìn tôi như thế?”
À… ờ… phiền rồi đây.
Cameron cố gắng lờ đi. “Như thế nào cơ?” Cô mở cổng và đi thụt lùi về phía bậc thềm.
Jack tiếp tục tiến về phía cô. “Như thế.”
Cameron đặt tay lên gờ đá và chậm rãi leo lên bậc thang. “Anh đang tưởng tượng mọi thứ đấy.”
Anh ta lắc đầu một cách chậm rãi. “Không đâu.”
“Hẳn vì tôi đã quá hứng thú với lần đầu tiên đi xe mô tô.” Cô nói dối và cũng có thể với ý nghĩ về việc lái thứ gì đó khác nữa. Thật trơ trẽn!
Jack mím môi. “Chúa ơi, Cameron…”
Khi đi cùng cô tới cửa, nét mặt của anh ta có phần tức giận,… có gì đó hoàn toàn khác. “Thế tôi phải làm gì khi cô nhìn tôi như vậy?”
“Lờ nó đi! Tập trung vào sự thật là anh ghét tôi.”
“Tôi đang cố đây. Tôi đang thực sự cố gắng đây.”
Jack làm cô mắc kẹt giữa anh và cánh cửa. Cameron tự hỏi liệu anh ta có nghe thấy tiếng tim cô đập thình thịch không nhỉ?
Jack đặt tay lên hông cô. Chỉ một sự tiếp xúc đơn giản thế thôi nhưng Cameron như nghẹt thở. Lưng cô dựa vào cửa, chuyển động duy nhất của cơ thể lúc này là ở lồng ngực, nhị