Đôi Điều Về Anh

Đôi Điều Về Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325303

Bình chọn: 10.00/10/530 lượt.

ững ý kiến của mình. “Nếu đây là một kĩ thuật thẩm vấn thì nó không có hiệu quả đâu.”

“Tôi cực kì giỏi việc này khi cần, cô biết đấy!”

“Thế thì thật may mắn vì tôi không định nói chuyện nhiều với anh.”

“Có thể cô sẽ nhiệt tình với việc này hơn trên đường về nhà.”

Mất mấy giây, Cameron mới hiểu được câu ấy. “Tôi sẽ không về nhà cùng anh.”

Jack gật đầu. “Tôi đã gọi điện cho Kamin và Phelps bảo họ chờ chúng ta ở nhà cô rồi.”

“Tại sao?”

“Tôi nói với cô rồi, chúng ta vẫn chưa nói chuyện xong.” Anh mỉm cười. “Có chuyện gì à? Cô không tin tưởng giao phó bản thân cho tôi à?”

Cameron nhướng mày. “Tốt thôi! Hãy kết thúc chuyện này. Ô tô của anh đâu?”

“Đỗ trên đường trước căn hộ của tôi.” Anh chỉ tay về phía sau cô. “Chúng ta sẽ đi cái kia.”

Cameron quay người và thấy chiếc xe mô tô đỗ trước tòa nhà. Cô không phải là chuyên gia về xe mô tô, vì thế khi kể lại chi tiết sự việc tối đó cho Collin nghe, lúc anh ngắt lời cô ở điểm này để hỏi hàng ngàn câu hỏi chết tiệt về loại mô tô Jack lái thì điều tốt nhất cô có thể trả lời cậu ấy là không, đó không phải một chiếc Harley và nó cũng không phải xe thể thao.

Nó có màu bạc và đen, nhưng nó nhất định là một chiếc xe dành cho những anh chàng xấu tính, cô khẳng định như vậy khi nhìn nó một lượt. Nói “anh chàng xấu tính” là theo cách nói giảm và lịch sự, nhưng lại cực kỳ hợp với Jack.

“Tôi không ngồi nó đâu.” Cameron bảo với anh ta.

“Chưa bao giờ ngồi xe mô tô à?” Anh đoán.

“À, không. Không phải thứ tôi thích.”

“Làm sao cô biết chúng không phải là thứ mình thích nếu chưa bao giờ thử?”

“Thứ nhất, vì chúng nguy hiểm.”

“Nếu ở trong tay người biết sử dụng thì không hề nguy hiểm.” Jack bước về phía chiếc mô tô và leo lên.

Cameron đã có sẵn lời đối đáp nhưng lại không thể thốt ra được. Khỉ thật, anh ta trông hấp dẫn một cách lố bịch khi ngồi trên chiếc xe.

Jack gật đầu. “Nào, đi thôi!”

Cameron bước tới. “Làm sao tôi có thể leo lên thứ đó trong chiếc váy này được?”

Anh ta không hề chớp mắt. “Đường xẻ nơi đùi cô có thể giải quyết được vấn đề này đấy.”

Nghĩa là… Anh ta đã để ý đường xẻ trên váy cô.

Cameron vén váy rồi trèo lên, để lộ chân mình nhiều hơn. Ối! Cô chỉnh áo khoác để che lại, tự hỏi không biết Jack đã thấy đến đâu. Trông nét mặt anh ta khi cô nhìn lên thì có vẻ đã nhìn thấy nhiều rồi.

“À, phải rồi, chiếc váy tốt đấy chứ!” Anh ta nói với đôi mắt ánh lên vẻ ấm áp hơn bình thường cô vẫn thấy.

Cameron vòng chiếc ví qua thắt lưng rồi đặt nó trên đùi. Cô tìm tay vịn quanh chỗ ngồi. “Tôi sẽ bám vào đâu?”

“Tôi.”

Thật là tiện làm sao! “Có lẽ tôi nên đi cùng Phelps và Kamin.” Cô nói với vẻ lo lắng.

“Bây giờ thì quá muộn để rút lại rồi!” Jack vòng tay qua người cô và kéo chiếc mũ bảo hiểm từ phía sau của ghế ngồi. “Cô không bao giờ biết được đâu, có thể cô sẽ khiến chính mình ngạc nhiên và thích nó đấy!” Anh đưa cho cô chiếc mũ bảo hiểm. “Đội cái này lên.”

“Còn anh thì sao?” Cô hỏi.

“Tôi không cần.”

Điều đó sẽ khiến anh ta lái cẩn thận hơn. Hay ít ra là cô hy vọng thế. Cô đội mũ vào trong khi Jack khởi động máy với tiếng động cơ ầm ầm. Không suy nghĩ gì, cô túm lấy eo anh ta và trượt lại gần để ôm chặt hơn.

Trước khi họ khởi hành – vì đó rất có thể là những lời cuối cùng của cô – cô nhấc tấm kính chắn mũ bảo hiểm lên và rướn người ra phía trước để nói át tiếng động cơ xe mô tô. “Đừng làm gì điên rồ. Tôi là phù dâu trong đám cưới bạn tôi, Amy. Cô ấy sẽ giết tôi nếu tôi phải ngồi xe lăn dọc lối vào và cơ thể bị bó bột. Thêm nữa, tôi mua đôi giày mười phân này chỉ dành cho dịp ấy và chúng sẽ không hợp với nạng đâu!”

Nói xong, cô kéo kính chắn xuống.

Jack quay người lại và đẩy tấm kính chắn lên. “Đừng lo, vì đây là lần đầu tiên của cô, tôi sẽ cực kỳ nhẹ nhàng.” Với một cái nháy mắt, anh ta hạ tấm chắn xuống.

Cô lại mở nó ra. “Lời ám chỉ hay đấy! Có phải tôi sẽ bị dụ bởi…”

Jack quay lại và ngắt lời của cô bằng cách kéo tấm kính chắn xuống. “Xin lỗi nhé, không nói gì nữa, nó phân tán sự chú ý của tài xế.”

Trong chiếc mũ bảo hiểm, Cameron ngậm chặt miệng trong sự bực tức. Nếu anh ta giết chết cả hai trên chiếc xe ngu ngốc này thì việc cô không thể nói ra những lời cuối sẽ thực sự khiến cô phẫn nộ trên thiên đàng.

Nhưng khi họ lái xe qua tòa nhà thì nỗi sợ xe mô tô nhanh chóng vượt lên sự bực dọc của cô với Jack. Cô vòng tay ôm eo anh ta thật chặt. Họ đi qua đại lộ Michigan được gần nữa đường thì dừng lại ở đèn giao thông dẫn tới lối đi dọc bờ sông. Qua lớp kính chắn, cô nhìn đèn giao thông chuyển sang màu vàng, rồi đỏ, sau đó cô nhắm mắt lại khi đèn báo hiệu chuyển sang xanh và họ phóng đi với tốc độ chóng mặt.

Khi cô mở mắt ra thì họ đang chạy qua đường hầm phố Oak, đột ngột phóng lên và vút vào không gian thoáng đãng với sự trải rộng của hồ Michigan ở bên tay phải. Những làn sóng dữ dội của hồ xô vào nhau và không thể kìm nổi mình, Cameron ngắm nhìn khung cảnh thành phố mà cô yêu thích: tòa nhà Hancock cùng những tòa nhà chọc trời khác vươn cao hùng vĩ bên cạnh hồ cùng với ánh sáng rực rỡ từ bánh quay Ferris ở bến


Polly po-cket