XtGem Forum catalog
Độc Sủng Chị Dâu

Độc Sủng Chị Dâu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210004

Bình chọn: 9.5.00/10/1000 lượt.

Hoan nghe vậy con mắt ngốc ngốc chớp chớp, sau đó ánh mắt vừa

dừng, cũng không biết từ chỗ nào truyền ra một cổ khí lực, đẩy mạnh u

Dương Tịch ra, u Dương Tịch trở tay không kịp, sững sờ nhìn Tầm Thiên

Hoan từ trong ngực của mình giãy ra......

Tầm Thiên Hoan liều

lĩnh tránh khỏi u Dương Tịch, chỉ là, chân rẽ ngang, thân thể lung lay,

mắt thấy Tầm Thiên Hoan cũng sắp ngã nhào xuống đất, một bóng dáng màu

đen vọt ra, Bắc Diệc Uy dùng khí thế sét đánh không kịp bưng tai bảo vệ

thân thể Tầm Thiên Hoan sắp ngã xuống, tay ôm chặt thân thể của cô, chăm chú ôm eo của cô, bộ dáng tựa hồ như đang tuyên thệ cái gì, ánh mắt sắc bén đột nhiên bắn về phía u Dương Tịch :“u Dương tiên sinh, xin anh chú ý cử chỉ của anh giùm!”

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của u Dương Tịch, lạnh xuống:“Anh quản được sao?”

Bắc Diệc Uy sắc bén nhìn u Dương Tịch :“Người khác tôi không xen vào, nhưng vợ của tôi, anh phải cách xa cô ấy một chút.”

u Dương Tịch cười lạnh càng sâu:“Vợ anh? Vợ anh thì tôi chẳng thèm ngó tới! Cô ấy anh có tư cách trông nom sao?”

Ý trong lời nói của u Dương Tịch đã rất rõ ràng, trong lòng mỗi người đều biết rõ, Bắc Diệc Uy cũng không phải là Bắc Diệc Hâm, Tầm Thiên Hoan

cũng không phải là vợ của Bắc Diệc Uy!

Bắc Diệc Uy kinh ngạc, nhìn Tầm Thiên Hoan, nhấy định là cô nói!

Tầm Thiên Hoan cả kinh, cô biết rõ u Dương Tịch này sẽ không hề do dự mà sẽ vạch rõ ngọn ngành, nếu công khai việc kết hôn giả này, vậy phiền phức

sẽ càng to!

Tầm Thiên Hoan cắn chặt răng từ trong ngực Bắc Diệc

Uy rút ra thân thể đi ra, càng không ngừng hướng u Dương Tịch ra hiệu, ý bảo hắn tuyệt đối không thể nói thêm gì đi nữa, cô dùng giọng điệu khẩn cầu nói:“Tịch, anh đừng nói nữa, mau trở về được không!”

u Dương Tịch vẻ mặt không vui:“Thiên Hoan, em.......” u Dương Tịch nổi tính

tình bướng bỉnh lên, nói:“Em không đi, anh cũng không đi.”

Tầm Thiên Hoan bất đắc dĩ đến cực điểm:“Tịch, sao anh có thể ích kỷ như vậy.... ...”

u Dương Tịch kinh ngạc đưa mắt nhìn Tầm Thiên Hoan, trong ánh mắt kia, tràn đầy tình cảm, quấn quýt ai cũng có thể thấy rõ.....

Ích kỷ..... Hắn thật sự rất ích kỷ sao?

Kiki hợp thời đi tới, ở bên tai u Dương Tịch nhỏ giọng nói vài câu, sau đó

lại hướng Tầm Thiên Hoan nhẹ gật đầu ý bảo cô không cần phải lo lắng, u

Dương Tịch nhìn Tầm Thiên Hoan một lần cuối cùng, chỉ nói một tiếng:“Em

chăm sóc chính mình thật tốt đó.”

Liền xoay người rời đi ......

Tầm Thiên Hoan nhắm mắt lại, rốt cục thở phào một hơi ....

Bắc Diệc Uy thật sâu liếc qua bóng lưng của cô, sau đó xoay người hướng A Đan nói:“Đỡ Thiếu phu nhân trở về phòng.... ....”

Tầm Thiên Hoan nửa ngồi ở trên giường, vẻ mặt nhàn nhạt, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, nhưng lại không có bất luận tiêu cự gì.

Bắc Diệc Uy chậm rãi đi đến, đóng cửa phòng, đi đến bên giường, ánh mắt

thật sâu nhìn qua cô, nửa ngày, hắn dung trầm thấp thanh âm nói:“Chẳng

lẽ em không có cái gì muốn nói với tôi sao?”

Thanh âm của cô yếu ớt;“Tôi không có gì để nói.”

Bắc Diệc Uy ngơ ngác, trầm mặc, lại là nhìn qua cô một lát, chỉ nói một

tiếng:“Cho dù hắn là bạn của em, nhưng em đừng quên, hiện tại, em chính

là Thiếu phu nhân Bắc gia, em cùng Bắc gia đang đi chung một con

thuyền!”

Ý của hắn, cô có thể hiểu không?

Tầm Thiên Hoan cười nhạt, không nói thêm gì nữa, nằm lại trên giường, nhắm mắt lại, cũng nhắm lại hết thảy phiền nhiễu.... ...

Thân thể Tầm Thiên Hoan ngày từng ngày chuyển biến tốt hơn, thái độ Bắc Diệc Uy thì lúc lạnh lúc nóng, Tầm Thiên Hoan chịu không nổi hắn, nhưng hiện tại cô trên cơ bản không có tâm tình để bận tâm đến hắn, tại tâm lý của cô một mực có một bóng tối đang giày vò lấy cô, hàng đêm cô đều nhìn

thấy vết máu loang lổ làm cho bừng tỉnh dậy, ông trời ơi, có thể nói cho cô biết, thời gian như vậy cô còn phải chịu đựng bao lâu!

Thời gian, có thể xóa hết tất cả sao?

Nắm tay Bắc Diệc Uy không khỏi nắm chặt, căng có chút phát run, như muốn

xiết đến xuất huyết! Khuôn mặt lạnh lùng cứng ngắc, hàng mày tăng thêm

vài phần sắc bén, hang mi dày cong vút, một đôi mắt sáng quắc giống như

một thanh kiếm sắc bén bất cứ lúc nào cũng có thể vút ra, trong tròng

mắt đen kịt, ấn vào đoạn phim ngắn mười phút trên màn hình máy tính.....

Tuy thời gian chỉ mười phút, tuy chỉ là bóng lưng, mặc dù đã xử lý qua, nhưng hắn vừa nhìn đã lập tức nhận ra!

Chết tiệt! Người phụ nữ kia rõ ràng không xóa đoạn phim ngắn đó!

Càng có thể chọc giận hắn chính là phía dưới những hình ảnh đó có một ít

hàng chữ: Bắc tiên sinh, nếu như không muốn những hình ảnh này lan

truyền rộng rãi khắp internet, liền đem nửa giang san Bắc thị các người

chuyển dời đến danh nghĩa Tầm Thiên Hoan! Anh có thời gian mười ngày,

nếu không làm theo điều tôi nói, đoạn phim này nhất định sẽ truyền lưu

khắp nơi hơn nữa còn là nguyên bản không hề được xử lý qua!

Chết tiệt, Tầm Thiên Hoan!!!!!

Tầm Thiên Hoan lẳng

lặng đứng ở phía trước cửa sổ, gian phòng này vị trí rất tốt, liếc nhìn

lại, có thể đem hơn phân nửa Bắc gia thu hết vào đáy mắt, Bắc gia, đích

xác không hổ là danh môn thế gia, đừng nói cả k