XtGem Forum catalog
Độc Sủng Chị Dâu

Độc Sủng Chị Dâu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210023

Bình chọn: 7.5.00/10/1002 lượt.

ua đại sảnh, đi đến lầu trên, đi vài vòng, cuối cùng dừng lại trước cửa một gian phòng ngủ, nhìn cánh

cửa đóng chặt, Bắc Diệc Uy cua mày, sau đó nhẹ nhàng mà đẩy cửa phòng

ra.

Trong phòng ngủ rất yên tĩnh, gian phòng trước đây thơm ngát

khắp nơi,vào lúc này lại tràn ngập vị thuốc nước nhàn nhạt, Tầm Thiên

Hoan lẳng lặng nằm ở trên giường, ngọn đèn chậm rãi chiếu vào trên mặt

của cô, ánh lên vẻ mặt buồn bả của cô……..

Bắc Diệc Uy đứng ở đó

nhìn cô thật lâu, thật lâu…….. Không biết qua bao lâu, lại xoay người

rời đi, nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại………

Khi Tầm Thiên Hoan

tỉnh lại đã là giữa trưa ngày hôm sau, đầu đau như muốn nổ tung, thân

thể cũng vô lực, nhưng trong tích tắc cô vừa mở to mắt, cô đã muốn đứng

lên, trong khoảng thời gian ngắn, cô không biết xảy ra chuyện gì, nơi

này là Bắc gia, làm sao cô lại về tới Bắc gia?

Đúng rồi, Bắc Diệc Uy! Trước khi hôn mê, cô tựa hồ nghe thấy thanh âm của Bắc Diệc

Uy...... Là thế này phải không? Bắc Diệc Uy đem cô té xỉu mang về Bắc

gia.... ....

Vén chăn lên, Tầm Thiên Hoan cau mày, cố hết sức

phóng xuống giường, nhưng khi chân vừa chạm đất, thân thể mới đứng lên

lại té xuống, nhịn đau, Tầm Thiên Hoan lại cố gắng đứng lên, cắn răng,

từng bước một đi tới cửa, thân thể cũng dần dần có chút thích ứng, vì

vậy, cô vịn vách tường từng bước một đi tới, sau đó chậm rãi đi xuống

thang lầu.... ...

Đi ở trên bậc thang, Tầm Thiên Hoan liền phát hiện người hầu tới tới lui lui chạy trong đại sảnh, như là xảy ra chuyện gì.

Tầm Thiên Hoan có chút nghi hoặc, vì vậy đưa tay vịn lan can, từng bước một đi xuống thang lầu.... ....

Rốt cục đến bậc thang cuối cùng, một người hầu đã chạy tới đột nhiên phát hiện cô:“Thiếu phụ nhân, ngài tỉnh rồi!”

Thanh âm kia, tất cả đều là kinh hỉ.

Tầm Thiên Hoan miễn cưỡng cười cười:“A Đan.”

Trên mặt A Đan mừng rỡ không nói nên lời:“Ngài tỉnh là tốt rồi a, ngài có biết ngài đã ngủ hơn mười mấy giờ.”

Tầm Thien Hoan nhẹ nhàng nói:“Phải không?”

“Dạ, Đại thiếu gia rất lo lắng cho ngài!”

Vẻ mặt Tầm Thiên Hoan tối sầm lại, hắn lo lắng cho cô? Gặp quỷ à?

Tầm Thiên Hoan chuyển đổi chủ đề:“Bên ngoài xảy ra chuyện gì sao? Sao lại ồn như vậy?”

A Đan chi tiết nói ra:“Bên ngoài có hai người tự xưng là bạn ngài, nhưng

Bắc gia có quy tắc, người lạ thì không thể tùy tiện vào, chúng tôi không thể xác nhận thân phận của bọn họ, tất nhiên là không thể để cho họ vào được, nhưng bọn họ cố tình làm ầm ĩ còn chuẩn bị muốn leo tường vào,

hiện tại bảo an đang ở bên ngoài ngăn cản bọ.”

“Bạn của tôi?” Trong đầu Tầm Thiên Hoan lóe lên linh quang.

Là Tịch cùng Kiki sao?

Tầm Thiên Hoan hỏi tiếp:“Có phải là một nam một nữ?”

A Đan nghe vậy tranh thủ thời gian gật đầu:“Dạ, Thiếu phu nhân biết bọn họ?”

“Dẫn tôi đi ra ngoài nhìn xem.”

Tầm Thiên Hoan nói xong liền đi ra phía ngoài, nhưng thân thể vẫn còn có

chút run rẩy, A Đan vội vã chạy đến đỡ lấy thân thể của cô:“Thiếu phu

nhân, thân thể của ngài quá yếu, hay là không cần phải ra.”

Tầm Thiên Hoan giật nhẹ khóe miệng:“Không sao, tôi không có chuyện gì.”

Thấy Tầm Thiên Hoan kiên trì, làm người hầu A Đan cũng không thể cưỡng cầu,

đành phải nói:“Thiếu phu nhân, em đỡ phu nhân đi nhé.”

Tầm Thiên Hoan nhìn cô một cái, sau đó gật gật đầu:“Ừm.”

Dưới sự trợ giúp của A Đan, Tầm Thiên Hoan chậm rãi đi ra ngoài.... .....

Thanh âm không kiên nhẫn của Kiki vang lên:“Tôi xin các anh đó, đã nói với

các anh bao nhiêu lần rồi, chúng tôi là bạn của Thiếu phu nhân các anh,

Bắc gia các anh sao lại có nhiều quy củ như vậy? Là nhà tù sao? Ngay cả

muốn gặp người cũng không cho gặp?”

Thanh âm của u Dương

Tịch:“Chẳng lẽ Thiếu phu nhân các người xảy ra chuyện gì? Các người mới

không dám để cho tôi vào gặp cô ấy?”

“Hai vị, nếu các vị tiếp tục cố tình gây sự như vậy, chúng tôi sẽ không khách sáo đâu!” Một bảo an đã nhịn không được.

u Dương Tịch cười lạnh:“ Bảo an giận dữ Không khách sao, là không khách sáo như thế nào?” :“Anh.... ....”

Tầm Thiên Hoan đã chậm rãi đi tới, kinh hỉ nói:“Tịch, Kiki thật là các người!?”

Tầm Thiên Hoan vội vã nói với bảo an kia:“Mau mở cửa ra!”

Nhân viên an ninh kia có chút do dự, không biết có nên mở cửa hay không.

Tầm Thiên Hoan nhíu mày, có chút vội vã, thân thể cũng tựa hồ sắp chống đỡ không nối.

A Đan không đành lòng, vội nói:“Thiếu phu nhân bảo các anh mở cửa anh cứ

mở ra, nếu các anh làm trái lời, đến lúc đó thiếu gia trách tội xuống,

anh đảm đương nổi không?”

Nhân viên an ninh kia vừa nghe, đích thật là nói có lý, dù sao Thiếu phu nhân cũng là nửa chủ nhân.... ......

Cửa chính chậm rãi mở ra, ánh mắt u Dương Tịch sáng ngời, không thể chờ đợi được vọt lên:“Thiên Hoan, em thật sự ở Bắc gia.”

Ki Ki cũng kích động xông lên nói:“Thiên Hoan, cậu không sao chứ? Đột nhiên đi như vậy, hù chết bọn mình.”

Sắc mặt Tầm Thiên Hoan có chút tái nhợt, suy yếu cười cười:“Tớ không sao!”

“Thật sự không sao?” Giọng của u Dương Tịch tràn ngập nghi vấn, hắn

nói:“Nhưng sao Chính là sắc mặt của em thoạt nhìn thật không tốt.”

Kiki trông thấy cô phải nhờ một người hầu vịn mới miễn cưỡng đứ