một bộ y phục bọc trên thân thể của mình, lúc đi ra, lại có chút giật mình nhìn lại người nằm ở đằng kia.
Chỉ thấy Tầm Thiên Hoan không ngừng lay lay thân thể u Dương Tịch lại còn
không thấy hắn tỉnh lại, bối rối, Tầm Thiên Hoan nghiêng người, hôn lên
đôi môi mỏng khêu gợi, hôn mãi, hôn mãi, hôn thật sâu, mãi cho đến khóe
môi dần dần được bật ra chất lỏng màu đỏ......
“Đau......”
Lông mi run rẩy, ngón tay cũng có tri giác......
u Dương Tịch chậm rãi mở mắt, môi Tầm Thiên Hoan còn dừng lại tại đó, khóe mắt cũng bất tri bất giác trợt xuống giọt lệ......
Khi nhìn thấy u Dương Tịch tỉnh lại, cô lập tức rời khỏi môi của hắn, đưa
tay lau máu nơi khóe môi, nức nở nghẹn ngào nói:“Tịch, thật tốt quá. Anh rốt cục tỉnh rồi.”
u Dương Tịch có chút ngạc nhiên.
Ki Ki thấy thế nói:“Đừng tiếp tục lãng phí thời gian, chúng ta chạy mau!”
Tầm Thiên Hoan vội vã từ trên mặt đất bò lên, cũng giúp đỡ u Dương Tịch
đứng lên, u Dương Tịch liếc liền thấy Đường Khải Long nằm trên mặt đất,
cả kinh, nói:“Chuyện gì xảy ra?”
Thanh âm Tầm Thiên Hoan run run nói:“Em giết người.”
u Dương Tịch triệt để kinh ngạc!
Ki Ki cau chặt mày, tiến lên kéo tay hai người, đơn giản chỉ cần đem hai
người kéo đến cửa sổ, ở bên ngoài dò xét, may mắn cửa sổ này đối diện
ngược lại với hướng cửa, đám đàn em kia có lẽ đang tụ tập ở cửa chính,
hoàn toàn không có người nhìn thấy bọn họ từ nơi này đào tẩu.
Cái cửa sổ này cũng có thể nói là cánh cửa thứ hai của bọn họ, bình thường, ba người luôn quên mang theo chìa khóa, vì vậy, bọn họ thưởng leo vào
cửa sổ này nên vô cùng quen thuộc.
Người thứ nhất xuống dưới
chính là Tầm Thiên Hoan, thân thể của cô có chút run rẩy không ngừng,
suýt nữa rớt xuống dưới, bất quá, cuối cùng cũng thuận lợi nhảy tới trên mặt đất, sau đó Ki Ki cùng u Dương Tịch lục tục nhảy xuống mặt đất..... Ba người chật vật chạy đến một khách sạn, Tầm Thiên Hoan cầm chứng minh thư đặt một gian phòng cho hai người.
Nhân viên lễ tân nhìn ba người nghi hoặc nói:“Các vị xác định chỉ đặt một phòng?”
Tầm Thiên Hoan mặt không biểu tình nói:“Tôi vừa mới nói với cô, chỉ một phòng.”
Ki Ki có chút không kiên nhẫn:“Bảo cô lấy phòng thì cứ đưa, nói nhảm làm gì?”
Nhân viên lễ tân quét mắt liếc nhìn ba người, sau đó trấn tĩnh, đem chìa
khóađưa cho Tầm Thiên Hoan, Tầm Thiên Hoan vừa nhận lấy chìa khóa liền
xoay người đi,Ki Ki cùng u Dương Tịch theo ở phía sau.
Vừa đến trong phòng, Tầm Thiên Hoan vội vã leo lên giường, ôm lấy gối vẫn trầm mặc.
Ki Ki biểu lộ phức tạp, không biết nói cái gì cho phải, sao lại đến mức này, tất cả đều tại cô mà ra…..
Nhưng u Dương Tịch lại không thể giữ im lăng, rất nghi ngờ nói:“ Rốt cuộc đã
xảy ra chuyện gì?! Thiên Hoan, em xác định tên xã hội đen kia đã chết
rồi sao?
Tầm Thiên Hoan cắn môi:“Chảy nhiều máu như vậy……” Làm sao có thể sẽ không chết?
Ki Ki thở dài, nói:“Mặc kệ có chết hay không, dù sao trong lúc này chúng ta không thể về được, tránh đầu gió.”
u Dương Tịch thầm mắng:“Chết tiệt!”
Như thế nào cũng không nghĩ đến, u Dương Tịch hắn cũng sẽ rơi vào loại tình trạng này……. Nhưng chuyện cũng đã xảy ra,, đến bây giờ hắn vẫn nửa hiểu nửa không, sai lầm, đây tuyệt đối là sai lầm, dù thế nào hắn tuyệt đối
không cho phép chuyện như vậy xảy ra thêm lần nữa!
Tầm Thiên Hoan chậm rãi ngẩng đầu nhìn Ki Ki hỏi:“Ki Ki, vừa rồi cậu không sao chứ?”
Vừa rồi, gã xã hội đen kia đáng giận như vậy…….. Bởi vì quá mức chán ghét,
cho nên trong xúc động nhất thời, cô liều lĩnh vọt tới, giơ lên bình
hoa, đập vào đầu hắn, nhưng khi vết máu từ trên đầu hắn chảy xuống, cô
ngây ngẩn cả người, tâm, run rẩy, không ngừng run rẩy sợ hãi, cực độ sợ
hãi………
Nhưng vì bạn, dù có quay ngược thời gian cô vẫn làm như vậy……..
Ki Ki nghe tiếng cười cười:“Ngốc, tớ không sao, tớ cũng không phải xử nữ
hay ngọc nữ trong sáng gì, cứ xem như mình vừa ân ái thì có sao đâu,
không có gì hết, chỉ là, tớ vẫn muốn cám ơn cậu, Thiên Hoan…….”
Vẻ mặt Tầm Thiên Hoan có chút kích động:“Lúc ấy tớ thật sự rất khó chịu …… Nên tớ mới…..‘
Ki Ki an ủi:“Được rồi, được rồi, cậu đừng nghĩ nữa, không sao, không sao đâu, ngoan, nằm xuống ngủ một giấc.”
u Dương Tịch cũng ôm lấy mặt của cô, ôn nhu nói:“Thiên Hoan, đừng nghĩ
nhiều như vậy, không có việc gì đâu, qua hết rồi, em ngủ đi.”
Tầm Thiên Hoan nằm xuống trên giường, nói:“Ừ, các người cũng mau ngủ đi, ai cũng mệt mỏi.”
Ki Ki nhìn nhìn u Dương Tịch nói:“Khuya hôm nay anh ôm cô ấy ngủ đi.”
Bình thường khi gặp chuyện sợ hãi hoặc đua lòng, Tầm Thiên Hoan luôn có thói quen để cho u Dương Tịch ôm, sau đó lẳng lặng thiếp đi…….
Không đợi u Dương Tịch trả lời, Tầm Thiên Hoan đã nói:“Không cần, mình không sao đâu.”
Tầm Thiên Hoan nói xong, đã nằm nghiêng người, nhắm mắt lại………
Hôm sau lúc Kiki và u Dương Tịch tỉnh lại, trên giường, không có một bóng người, hai người sửng sốt.
Ngoài cửa sổ, thời tiết tối tăm, mưa giăng mù mịt, mưa đánh vào cửa sổ thủy
tinh ào ạt, từng cơn gió thốc qua, như lạnh thấu đến tâm can. …….
Trên con đường thật dài, Tầm Thiên Hoan đi một mình trên con đường sâu hun
hút
