như không có điểm cuối, cắm đầu đi, đi mãi, bầu trời, mây đen mù
mịt, đem trọn cá thế giới đều vây quanh, giọt mưa, không lưu tình chút
nào thấm ướt tóc, quần áo, thân thể của cô, lòng của cô……..
Mặc
kệ ngày hôm qua xảy ra chuyện gì, tên xã hội đen kia có chết hay chưa,
dù sao kết quả chính là cô không thể thoát khỏi phiền toái này, nhưng
bất kể như thế nào, ai làm thì người ấy nhận, cô sẽ không để chuyện này
liên quan đến đến Ki Ki cùng u Dương Tịch, cô đi một mình, dù cho đến
lúc đó có phiền toái gì, cũng là một mình cô gánh chịu……..
Đêm
qua Tầm Thiên Hoan thức suốt đêm, khi thấy u Dương Tịch cùng Ki Ki lại
một mình lén lút chạy ra ngoài, ai ngờ, vừa ra tới mới biết được, bên
ngoài trời đang mưa to, mưa, trời mưa thật tốt, mưa rơi, có thể cho đầu
óc thanh tỉnh rất nhiều……..
Chỉ là, đi ở trên đường cái, đi ở
trong mưa, cô lại có cảm giác càng mê mang, trong đầu, thỉnh thoảng lại
quanh quẩn hình ảnh máu không ngừng tuôn ra từ người tên đó…….. Tâm đột
nhiên níu chặt!
Nhắm mắt lại, Tầm Thiên Hoan quên bước về phía
trước, ngồi xổm người xuống, che miệng, cố nén cơn buồn nôn trong dạ
dày, từng đợt từng đợt không ngừng cuồn cuộn trào lên……..
Máu,, trước mắt của cô tất cả đều là máu………
Mưa, rơi không ngừng, gió, thổi thật mạnh…..
Cô cố hết sức dựa vào chút sức lực cuối cùng của mình, giơ chân lên bước………..
Trong màn mưa mờ mịt, một chiếc xe
tựa hồ là tánh mạng cuối cùng một tia khí lực chiếm Lincoln chậm rãi lái
tới, sau đó lướt qua bên hình ảnh nghiêng ngửa của Tầm Thiên Hoan……….
nhưng chạy được khoảng mười mét, lại đột nhiên dừng lại, cửa xe mở ra, Bắc
Diệc Uy lạnh lung bước vào trong màn mưa lạnh như băng chạy vụt đến.
Tầm Thiên Hoan vẫn luôn cúi đầu, hoàn toàn không hề phát giác Bắc Diệc Uy
đến, chỉ cảm thấy trong đầu choáng váng mênh mông, còn có thân thể quả
thực giống như muốn biến mất trong mưa……..
Bắc Diệc Uy cao ngạo đứng ở trước người của cô, lạnh lùng nói:“Quả nhiên là người phụ nữ chết tiệt này!”
Xiết chặt nắm tay phảng phất vận sức chờ phát động, ánh mắt sắc bén kia hại
nhìn chằm chằm vào Tầm Thiên Hoan, giống như một thanh hàn kiếm, ve vuốt khắp thân thể của cô……….
Trong mưa gió ù ù bên tai, cô tựa hồ từ trong không khí nghe được thanh âm Bắc Diệc Uy thổi tới, giọng của Bắc
Diệc Uy làm sao có thể xuất hiện ở trong lúc này ? Là ảo giác của cô
sao? Muốn ngẩng đầu đi tra rõ, đầu lại nặng nề, nặng đến mức cố gắng đến mấy vẫn không cất lên nổi……
Người phụ nữ chết tiệt,"Thanh âm tức giận của Bắc Diệc Uy chất vấn:“Điện thoại di động của cô ở đâu? Khôn
hồn thì đem mấy thứ đó xử lý sạch, nếu không tôi giết cô!”
Bắc Diệc Uy dưới sự phẫn nộ, hai tay nắm chặt bên vai cô, gần như muốn cấu mạnh vào da thịt của cô………
Đau quá!
Nhưng cô ngay cả sức nhíu mày cũng không có, bất luận biểu lộ gì đều không
thể cho thấy thanh âm, giống như thân thể không còn là của cô nữa…
Nhìn thấy Tầm Thiên Hoan không thèm để ý đến hắn, Bắc Diệc Uy càng nổi giận
đùng đùng:“Đừng giả vờ với tôi, nhìn tôi, đem điện thoại đưa đây cho
tôi! Nói, cô còn lưu ở đâu nữa? Có truyền lên internet không?! Nói!”
Những câu hỏi liên tiếp truyền đến, Tầm Thiên Hoan vẫn một chữ không nói, mỗi lần ngẩng đầu, cũng là do Bắc Diệc Uy lắc lư mới ngẫu nhiên ngẩng lên
sau đó, lại theo bản năng cúi xuống, giống như không có bất kì chút sức
lực nào. Bắc Diệc Uy không nhận được bất kì câu trả lời nào, gần như nổi trận lôi đình!
“Nói chuyện!!!!!”
Bắc Diệc Uy gầm lên giận dữ, Tầm Thiên Hoan rốt cục rủ mí mắt xuống, trong thế giới của cô, chỉ
có một mảnh hắc ám…….. Thân thể chèo chống lực, toàn bộ biến mất, ngã về phía sau……… Bắc Diệc Uy cả kinh,
vô ý thức nắm chặt cánh tay Tầm Thiên Hoan, tay kia duỗi ra đem thân thể Tầm Thiên Hoan ôm vào trong ngực, sau khi ổn định thân thể của cô, nhíu mày, giọng điệu càng lạnh như băng còn mang vài phần tức giận:“[uy,'>
Tầm Thiên Hoan? Tầm Thiên Hoan! Cô đừng giả vờ ở trước mặt tôi, cô cho
rằng cô giả vờ hôn mê tôi sẽ buông tha cô sao? Cô đừng có nằm mơ!”
Tầm Thiên Hoan nhắm mắt lại, sợi tóc đã ướt đẫm, giọt mưa từng giọt từng
giọt theo gương mặt chảy xuôi dưới xuống, sắc mặt tái nhợt dị thường.
Bắc Diệc Uy trong nội tâm cả kinh, đưa tay vỗ vỗ gương mặt của cô, nói:“Tầm Thiên Hoan? Tầm Thiên Hoan, tỉnh tỉnh!”
Những sợi tóc thật dài như lụa rủ xuống ở giữa không trung, sợi tóc nặng nề
đung đưa, mặc mưa xối xả rột rửa, gương mặt tái nhợt không có một chút
sức sống……
Mưa to, mưa tầm tả tuôn xuống, tiếng sám rền vang, không chỉ có xối người, cũng xối tâm……
Vẻ mặt Bắc Diệc Uy tức khắc hoảng hốt, nghiêng thân một cái, đem Tầm Thiên Hoan bế bỗng lên, chạy vào trong màn mưa, cuống quít chạy về phía cỗ xe Lincoln……
Bắc Diệc Uy đem Tầm Thiên Hoan vào xe, bỗng nhiên đóng cửa xe, lạnh lùng nói:“ n Khả, nhanh lái xe! Về nhà!”
Bắc Diệc Uy đem thân thể ướt đẫm của Tầm Thiên Hoan ôm vào trong ngực, thân thể của cô ẩm ướt và lạnh lẽo, bàn tay xoa thái dương, lại bỏng dọa
người, sắc mặt tái nhợt không có một chút máu, thân thể xụi lơ……
Bắc Diệc Uy dùng tay áo lau khô nước mưa trên
