sấm sét vang trời:“Tầm Thiên Hoan, cô muốn
chết à!!”
Tầm Thiên Hoan vô ý thức đem điện thoại ngăn ra một
khoảng cách, cau mày, đáy lòng thật là vô cùng hưng phấn, nghe giọng
điệu của hắn, liền đủ để tưởng tượng được hắn giờ phút này đang tức giận đến bực nào! Cô muốn chính là như vậy!
Bắc Diệc Uy cả giận nói:“Nhanh chóng xóa hết mấy thứ đó, nếu không cô sẽ biết tay tôi!”
Tầm Thiên Hoan lập tức bĩu môi không theo:“Thứ hay như thế này, tôi không nỡ xóa đâu
Không có tâm tình cùng cô cợt nhả,, hắn trực tiếp nói:“Chết tiệt, vậy rốt cuộc cô muốn gì?!”
Tầm Thiên Hoan rất không đơn thuần nói:“Tôi không muốn gì hết á!”
“Cô………”
Tầm Thiên Hoan lại đón lấy bỏ thêm một câu:“Chỉ cần anh biết diều, tôi đương nhiên cũng sẽ thế.”
Cô chỉ nói thế, nhưng cô biết hắn tất nhiên sẽ hiểu được, chỉ cần hắn
không động thủ động cước với cô, chỉ cần hắn tha thứ hành vi chụp ảnh
lần này, cô, cũng sẽ nhẹ tay với hắn
“Cô uy hiếp tôi?”
Ặc ~~!
“Ách…… Làm gì nói khó nghe như vậy ? Không phải uy hiếp……..” Tầm Thiên Hoan
nghĩ nghĩ nói:“Bàn chuyện làm ăn, ừ, chúng ta là đang bàn chuyện làm ăn! Rốt cuộc anh có đồng ý hay không?”
“Nếu tôi vừa không đồng ý, lại vừa muốn tiêu hủy vật đó thì sao?”
Ánh mắt Tầm Thiên Hoan tối sầm lại, hung dữ nói:“Không bàn nữa!!”
Thở phì phì Tầm Thiên Hoan bỗng nhiên ngắt điện thoại!
Ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh trong, hít một hơi thật dài, xem ra hôm nay không thể trở lại Bắc gia được………..
Bắc Diệc Uy sẽ bỏ qua cô sao?
Đáp án là: Tuyệt đối sẽ không!
Nhưng, hắc hắc, có bộ phim này làm bùa hộ mệnh, cô sẽ không sợ hắn! Tầm Thiên Hoan tắm rửa, thay quần áo xong, từ trong phòng tắm đi ra, trong này, cô đã có thể thở phào nhẹ nhõm rồi.
Ki Ki ngồi ở trên ghế sa lon xem tv, cắn cắn hạt dưa, nhất phái thản nhiên tự đắc.
Liếc qua Tầm Thiên Hoan mới từ trong phòng tắm đi tới, miễn cưỡng nói:“Tắm xong rồi?”
“Ừ.” Tầm Thiên Hoan giật giật cánh tay, nói:“Tắm rửa xong thoải mái hơn nhiều.”
Ki Ki cười cười:“Vừa rồi bộ dáng kia của cậu, sao tớ lại quên chụp một tấm lưu làm kỷ niệm nhỉ? Rất thú vị!”
Tầm Thiên Hoan liếc cô:“Lại giễu cợt tớ!”
Ki Ki tiếp tục cắn cắn hạt dưa nói:“Nói đi, hôm nay đã xảy ra chuyện gì
vậy? Ha ha, quả thực chính là hình tượng người phát ngôn hủ nữ a, không
có mặc quần lót chạy hết mấy con phố!”
Tầm Thiên Hoan hét lên:“Còn không phải do Tịch làm hại!”
“A?”Ki Ki nổi lên hứng thú, ngồi thẳng người, hết sức chăm chú chờ cô nói.
Vì vậy, Tầm Thiên Hoan vẻ mặt ảo não đem sự tình trải qua nói hết ra, lúc
này,Ki Ki nhịn không được cười lên ha hả, ôm bụng cười, cười mãi cho đến khi u Dương Tịch về nhà.
u Dương Tịch vừa bước vào cửa, đã nghe
được từng trận cười ha hả, rất khó hiểu, khi thấy Tầm Thiên Hoan ngồi ở
đó, không khỏi nở nụ cười, nói:“Thiên Hoan, sao em lại tới đây?”
Tầm Thiên Hoan chu môi:“Không thể tới sao!”
u Dương Tịch tươi cười rạng rỡ:“Có thể, đương nhiên có thể, anh phi
thường phi thường hoan nghênh, tốt nhất đến đây luôn đi, đừng về nữa.”
Tầm Thiên Hoan nhíu nhíu mày, nói:“Đừng ở trước mặt em nói những lời dỗ
ngon dỗ ngọt này, em thấy lạ là, anh nói mãi không biết ngượng sao? Hai
người phụ nữ hôm nay sao rồi, có nói chuyện đến trên giường không?”
Trong ánh mắt u Dương Tịch lập tức thoáng hiện vô tội, vẻ mặt cầu xin
nói:“Nào có, lúc ấy không phải anh vì muốn cứu mình sao, dùng chút thủ
đoạn có là gì?”
Tầm Thiên Hoan tức giận nói:“Thật là một kẻ gây tai hoạ mà!”
Ki Ki hợp thời đến:“Tịch cục cưng, hôm nay anh thiếu chút nữa gián tiếp hại Thiên Hoan bị em chồng cô ta ăn mất xác rồi đó!”
u Dương Tịch lập tức giật mình, nóng vội:“Đã xảy ra chuyện gì?!”
“Ai bảo anh gấp gáp như vậy, trong lúc ân ái ném mất quần lót của Thiên
Hoan, vậy thôi đi, đã để chú em kia nhìn thấy, lập tức sắc tâm nổi lên!
May mà kỹ thuật mút liếm đàn ông của Thiên Hoan chúng ta là số một. Mà
em trai Bắc Diệc Uy đó lại nhu thuận dễ bảo, sau đó Thiên Hoan nhân cơ
hội đào thoát mất, làm hại Bắc Diệc Uy nhất thời không thể thỏa mãn tức
tới mức nhảy dựng……”
Tầm Thiên Hoan không khỏi ngại ngùng nói:“Ki Ki, Đâu có khoa trương như cậu nói vậy chứ.”
“Khoa trương sao? chỉ cần ngẫm lại loại tình huống lúc ấy có thể tưởng tượng ra thú vị đến cỡ nào a!”
u Dương Tịch vừa nghe vui vẻ ra mặt, lại cười càng ngày càng mập mờ, nói:“Thiên Hoan, khi nào thì em cũng làm thế với anh?”
“Cái gì?” Tầm Thiên Hoan nhất thời không hiểu. Nhưng trong chớp mắt, đã hiểu được, nhìn u Dương Tịch cười ngọt ngào, sau đó nói:“Không có khả năng.”
Mút liếm hắn? Hừ hừ, tuyệt đối không có khả năng, mỗi lần hắn đều đem cô
khiêu khích đến quên hết tất cả, sau đó là vô cùng giữ lấy, hiện tại tốt lắm, rõ rang muốn cho cô lấy lòng hắn, hừ, không có cửa đâu, cửa sổ
cũng đóng!
u Dương Tịch thảm hại tiếc nuối nói:“Ôi, chẳng lẽ cả đời của nhất định bi thảm như thế sao?”
Ki Ki cùng Tầm Thiên Hoan đồng thời trừng mắt nhìn hắn đồng thời nói:“Anh còn bi thảm sao?”
Thấy hai người phụ nữ dùng ánh mắt nghi vấn nhìn mình như thế, u Dương Tịch
không thể không mím mím môi, nịnh nọt cười cười:“Hai vị mỹ nữ, tuy anh
có chút phon