nhưng không khí
lại vô cùng nặng nề. Nói không nên lời là nghiêm túc hay là đạm mạc,
hoặc là...... Tầm Thiên Hoan ngồi ở trong phòng khách, trong tay cầm một ly cà phê nóng hổi, hương vị nồng
đậm lượn lờ vào chóp mũi, Tầm Thiên Hoan chậm rãi nhấp một ngụm, một
hương vị khổ sáp chảy vào miệng, đột nhiên cô rất không yêu mến loại cà
phê không đường này. Giương mắt tập trung nhìn lên bức tường, như có như không gật đầu, lại nhìn xem thời gian, bọn họ cũng có thể nhanh đến,
người kia......
Quả nhiên, sau năm phút đồng hồ, trong phòng
khách có động tĩnh, ba người đàn ông lục tục xuất hiện ở trong tầm mắt
của cô, mà ở trong khoảnh khắc đó cô vội vã che đậy tất cả…, đứng dậy,
mỉm cười hướng Bắc Diệc Uy nói: “Anh đã trở lại, mới quay lại làm việc
anh có quen không?” [ở đây chị ấy đang giả vờ nên thay đổi cách xưng hô
cho hợp lý nha!!!!'>
Nét mặt của cô, giọng điệu của cô, nét mặt
tươi cười, nhìn thế nào cũng rất giống một người phụ nữ ở nhà làm hiền
thê lương mẫu, ân cần thăm hỏi việc đổi công tác của chồng, mà ở trong
tầm mắt của cô cũng chỉ chứa Bắc Diệc Uy, đối với những người bên cạnh
kia cô tất nhiên là nhìn như không thấy. Tâm dần dần thấm vào một tia
cảm giác mất mát, bên trong tâm khảm giống như xuất hiện một cây gai
nhọn tua tủa đâm vào trái tim hắn...... Bị cô lờ đi như không khí, tựa
như u Dương Tịch hắn vốn là người tàng hình, cục diện như vậy hắn sớm đã dự đoán được, nhưng mà chính thức gặp phải không tránh khỏi khó chịu.
Bắc Diệc Uy tiến lên một bước, cũng mỉm cười, ánh mắt ôn nhu nhìn chằm chằm vào Tầm Thiên Hoan, nói: “Một mình ở nhà rất buồn bực a, vì sao không
đi ra ngoài một chút?”
Tầm Thiên Hoan cười yếu ớt, ánh mắt trong
vắt sáng ngời, cô nói: “Anh yên tâm đi, em không sao, ở nhà quét dọn,
sau đó đi mua một ít đồ ăn, vừa uống cà phê vừa chơi chờ anh trở về,
thời gian và công việc như vậy em cảm thấy cực kỳ thư thả và yêu thích,
cầu còn không được.”
Bắc Diệc Uy mỉm cười, trong niềm vui lại cảm thấy vị cay đắng, hắn biết rất rõ ràng cô là đang diễn trò, nhưng mà từ tận đáy lòng, hắn đã mong chờ điều này, chỉ mong trong lời của cô có
một chút điểm thực. Cho nên, có hi vọng thì sẽ có thất vọng, chính là,
đồng thời hắn cũng hận chính bản thân mình quá ảo tưởng, có chút thống
khổ, thật là hết thuốc chữa......
u Dương Tịch sững sờ, dường như cảm thấy có vật gì sắc nhọn đang đâm thật sâu vào trái tim của mình,
trong đầu nghĩ lại cô cũng đã từng nói với hắn những lời nói này: ‘Tịch, anh biết không? Em ở nhà, mua thức ăn, nấu cơm cho anh, giặt quần áo
cho anh...... làm tất cả tất cả mọi việc cho anh là việc em cảm thấy
hạnh phúc nhất......’
Bắc Diệc Uy nhẹ nhàng nói: “Thiên Hoan, có khách đến.”
Cô đang diễn trò. Hắn lại không thể. Tầm Thiên Hoan vừa nghe, vẻ mặt quái
lạ, ánh mắt dời hướng sau lưng Bắc Diệc Uy, nói: “Úc, thì ra có khách
đến, tôi thật sự là thất lễ, mời ngồi a.” Tầm Thiên Hoan lôi kéo tay Bắc Diệc Uy lui qua một bên, ý bảo u Dương Tịch ngồi tại sô pha.
Nhìn tay cô níu trên tay người đàn ông kia, trong mắt u Dương Tịch như là có hạt cát bay vào, rất là khó chịu, thân thể như bị đóng đinh tại chỗ,
cũng không nhúc nhích, chỉ có trong đôi mắt lộ ra hàn quang, càng phát
ra sâu u, ngực đau đớn, hắn cũng không thèm quan tâm.
Thấy hắn
không ngồi, Tầm Thiên Hoan lạnh nhạt trừng mắt nhìn, sau đó lạnh nhạt
nói: “Diệc Uy, anh tiếp khách đi, em đi châm trà.” Cô biết rõ, hắn không thích uống trà.
u Dương Tịch cuối cùng nhịn không được, nhìn chằm chằm bóng lưng Tầm Thiên Hoan, nói: “Em có cần phải làm như vậy không?”
Ánh mắt Tầm Thiên Hoan khẽ giật, thân thể cứng ngắc, không nhúc nhích, qua
một hồi lâu, mới quay đầu nói: “Hoắc đại tổng giám đốc, có gì chỉ giáo?”
u Dương Tịch lo lắng cơn đau đang trỗi dậy trong ngực, sắc mặt tái nhợt, hắn chịu đựng, tiếp tục nói: “Chúng ta nói chuyện đi.”
Tầm Thiên Hoan đạm mạc nhìn khuôn mặt tuấn mỹ trước mắt lúc này tái nhợt,
lúc này hư ảo, nghĩ đến ôn nhu trước kia của hắn, còn có ngày đó nói ra
những lời tàn nhẫn, cô cảm thấy hắn thật là giả tạo, giả tạo của hắn làm cho trong nội tâm cô không ngừng bốc hỏa, mà mặt ngoài cô lại bình tĩnh vô cùng, trong ánh mắt kia không có bất cứ tia cảm tình nào, cô nói:
“Có gì cần để nói sao? Tôi là một tiểu nữ tử, có xứng được nói chuyện
với Hoắc đại tổng giám đốc?”
Ngực u Dương Tịch phập phồng càng
mạnh, hắn liều lĩnh xông lên, hai tay bắt lấy hai cánh tay của cô, nói:
“Vì cái gì đối với anh như vậy? Vì cái gì?”
Tầm Thiên Hoan lạnh
lùng nhìn hắn: “Lời này hẳn là tôi nói a?” u Dương Tịch sững sờ. Tầm
Thiên Hoan chợt cười lạnh: “Bất quá những lời này đều không còn quan
trọng, bởi vì hiện tại tôi cùng Hoắc đại tổng giám đốc đã không có bất
luận quan hệ gì!”
Tay u Dương Tịch đang đặt trên hai vai của cô
không khỏi dùng sức, tay của hắn có chút run run, ngực vô cùng đau đớn,
trong ánh mắt hiện lên vẻ đau khổ, hắn nói: “Quan hệ giữa chúng ta nói
đoạn liền có thể đoạn sao?”
Tầm Thiên Hoan nhíu mày, bả vai gầy bị hắn cầm chặt lấy, cô thấp giọng hô: “Đau......”
Quả nhiên h