pacman, rainbows, and roller s
Độc Sủng Chị Dâu

Độc Sủng Chị Dâu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210414

Bình chọn: 7.5.00/10/1041 lượt.

n Khả cau mày: “u Dương Tịch, cậu làm sao có thể biến thành như hôm nay vậy? Cậu có còn là đàn

ông nữa hay không? Vì một người phụ nữ, rõ ràng ngay cả mạng sống của

mình cũng chẳng quan tâm! Cậu không nhớ bác sĩ nói: hiện tại cậu cần hảo hảo an dưỡng sao?”

u Dương Tịch cười khổ: “Đúng vậy, đây chính

là tôi tự tìm! Hơn nữa, hiện tại cái bộ dạng này của tôi còn giống như

người đàn ông sao?”

n Khả ánh mắt thâm trầm.

Đêm hôm đó, u Dương Tịch rất muốn trốn khỏi bệnh viện. Dưới sự giám thị của n Khả,

hắn không cách nào rời đi nên u Dương Tịch tính toán: trước tiên hắn giả vờ chậm rãi ngủ say, khiến cho n Khả vì hắn ngủ mà buông lỏng cảnh giác và cũng đi ngủ thì hắn sẽ rời đi. n Khả đã ở phòng bệnh trông hắn mười

tiếng đồng hồ, muốn đi buồng vệ sinh; đợi sau khi n Khả ra ngoài phòng

bệnh đi vệ sinh, u Dương Tịch mở to mắt, nhảy xuống khỏi giường bệnh, để giảm bớt thời gian hắn cũng không thay đồ bệnh nhân ra mà lập tức trốn

ra ngoài......

n Khả trở lại phòng bệnh, trong phòng đã không có

một bóng người, chỉ có chăn mền trên giường bệnh mất trật tự không chịu

nổi, hắn không khỏi tức giận bộc phát, nhắm mắt lại, nắm chặt nắm tay,

sau đó hung hăng giáng một quyền trên tường lạnh như băng!

......

Trong đêm khuya, gió lạnh phơ phất, u Dương Tịch ra tới ngoài đường, trên

người chỉ mặc đồ bệnh nhân, căn bản là không có khả năng giữ ấm.

Lạnh…… thật sự rất lạnh, u Dương Tịch đi ở trên đường mà cảm giác thân thể

mình nhanh đông cứng, nhưng bước chân của hắn lại nhanh như cũ, cấp tốc

chạy tới căn nhà trọ của hai người.

Đi tới trước cửa mới phát

hiện trong căn hộ không có ngọn đèn, tối như mực, hắn lại không có mang

chìa khóa, không biết cô có ở nhà hay không nên hắn đem theo hy vọng

mong manh, gõ cửa thật mạnh: “Thiên Hoan, em có ở nhà không? Thiên

Hoan?”

Trong phòng, không có động tĩnh.

Trong nội tâm u Dương Tịch sốt ruột, lại gõ lại gọi: “Thiên Hoan, Thiên Hoan, em ở đâu? Mở cửa dùm được không?!”

“Thiên Hoan......”

Thanh âm của hắn không kiềm chế được, càng lúc càng lớn, dùng sức gõ cửa.

Lúc này, hàng xóm cách vách rốt cục nhịn không được mở cửa thò đầu ra, không vui nói: “Hơn nửa đêm rồi, anh gọi quỷ a?”

u Dương Tịch nhìn hàng xóm, nhỏ giọng nói: “Không có ý tứ, quấy rầy chị.”

Hàng xóm kia: “Không cần gõ nữa, gõ nữa cũng vô dụng, hôm nay người trong

phòng này hoàn toàn không có ai trở về, không phải anh cũng sống ở nhà

này sao? Quên mang chìa khóa ah?”

u Dương Tịch sững sờ không nói.

Hàng xóm nhìn hắn không nói lời nào, gió lạnh thổi qua không khỏi lạnh run

cả người nên không hề để ý tới u Dương Tịch nữa, mà đóng cửa lại quay

vào trong, tiếp tục ngủ.

Không có, cô thật sự không có ở nhà......

Như vậy, cô đi đâu?

Có phải là...... Lại trở lại Bắc gia?

u Dương Tịch nhắm mắt lại...... lưng tựa trên vách tường, dần dần trượt xuống, sau đó vô lực ngồi dưới đất......

Ngồi xuống, chính là ngồi một đêm...... Thân thể của hắn ngoại trừ lạnh cũng chỉ có lạnh, lạnh như tường băng, lạnh như băng, lạnh như gió đông,

lạnh như băng tâm......

Thiên Hoan......

Giữa chúng ta, còn có thể vãn hồi không?

--- ------ ----

Ngày hôm sau.

khi Tầm Thiên Hoan...tỉnh lại, Bắc Diệc Uy đã xuống giường, trên người của cô còn ẩn ẩn đau nhức, một đêm rút cục đã trôi qua.

Tầm Thiên Hoan bò xuống giường, thay quần áo xong lại dường như đột nhiên

nghĩ đến cái gì, tại trong tủ đồ tìm kiếm một phen, rốt cuộc tìm được

một lọ thuốc. Cái lọ thuốc này là cô đã mua từ trước đây rất lâu, sau

khi cô cùng Bắc Diệc Uy hoan ái đều không quên uống thuốc tránh thai, cô gần đây đều nhớ rất kĩ.

Bắc Diệc Uy đi vào, vừa hay nhìn thấy cô uống thuốc.

Hắn giật mình nhưng không có nói thêm cái gì, Tầm Thiên Hoan tự nhiên cũng ngậm miệng không nói chuyện.

Cô cùng hắn trong lúc đó quan hệ, nhưng cũng không thể gần gũi như trước.

Hắn hỏi: “Tối hôm qua ngủ thế nào?”

Cô cười nói: “Rất tốt, tối hôm qua...... cám ơn anh.”

Bắc Diệc Uy mất tự nhiên: “Sao lại cám ơn?”

Cô nói: “Cám ơn anh ở cùng tôi, nếu không một mình tôi...... khẳng định cả đêm đều mất ngủ.”

“Cái này không có gì, qua một thời gian ngắn, em sẽ bắt đầu có thói quen.”

Thời gian không có u Dương Tịch......

“Đúng, tôi sẽ quen dần.”

Đêm đó n Khả không có ra ngoài tìm u Dương Tịch, hắn một mực ngồi ở trong phòng bệnh, chờ đợi......

Ngày hôm sau, u Dương Tịch trở lại, trên khuôn mặt tuấn mỹ, tựa hồ có một

tầng sương mỏng, không lộ vẻ gì, ánh mắt tối tăm, không có thần thái

ngày xưa, thân thể có điểm hơi gầy đi nhưng lại không mất đi dáng vẻ đẹp như cũ…….. như một cái xác không hồn.

Chính là, ngay cả như vậy, n Khả biết rõ rằng u Dương Tịch vẫn chưa từ bỏ hi vọng. Ánh mắt n Khả

thâm trầm theo dõi hắn, không nói. u Dương Tịch dừng bước chân lại,

ngẩng đầu nhìn rồi nói: “Về công ty.”

n Khả hơi kinh ngạc: “Hiện

tại công ty không có chuyện gì lớn, cậu có thể yên tâm giao công ty cho

những người tâm phúc của chúng ta.”

u Dương Tịch theo dõi hắn,

lặp lại: “Về công ty.” Ngữ khí của hắn rất kiên định, không chấp nhận

người khác phủ quyết! n Khả không khuyên nữa,