Pair of Vintage Old School Fru
Độc Sủng Chị Dâu

Độc Sủng Chị Dâu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211500

Bình chọn: 9.5.00/10/1150 lượt.

trí khiến hắn hít thở thật sâu: “Thiên Hoan, tại sao phải như vậy?”

“Đây là trừng phạt anh vì khiến em phải khổ sở” Khiêu khích hắn không biết

bao lâu cũng không được, Tầm Thiên Hoan đình chỉ hết thảy động tác, ngồi thẳng người lên nhìn hắn: “Hôm nay anh cho dù không muốn cũng phải hứa

với em, nếu không từ này về sau em sẽ không quan tâm đến anh nữa!”

Đột nhiên u Dương Tịch xoay người một cái, đem cô đặt xuống giường: “Em thật đúng là Tiểu yêu tinh. Được rồi, anh đồng ý......”

“Ha ha, thật sự!”

Tầm Thiên Hoan lập tức đẩy u Dương Tịch ra, vui mừng hò hét!

u Dương Tịch bị đẩy qua một bên có chút buồn rầu nhìn Tầm Thiên Hoan.

Thiệt là, dục vọng bị cô khơi mào đang giày vò cơ thể hắn mà người phụ

nữ trước mắt này lại không chút nào phát giác.

“Thiên Hoan......”

u Dương Tịch từ phía sau ôm lấy thân thể của cô, hôn vai thơm của cô......

Tầm Thiên Hoan giãy dụa vùng thoát khỏi hắn, hơn nữa nói: “Hôm nay không làm.”

Hắn không cam lòng: “Là em khơi mào trước.”

Tầm Thiên Hoan cười: “Đã nói là trừng phạt anh nha.”

Sau đó cô nhấc chăn đắp lên người, nhìn u Dương Tịch nói: “Nhanh ngủ a, ngày mai còn phải làm thủ tục chuyển nhượng.”

u Dương Tịch bất đắc dĩ thở dài, từ từ nằm xuống: “Tuân mệnh.” Tầm Thiên Hoan đối

với việc gì cũng đều suy nghĩ sâu xa lo lắng trước khi thực hiện, cũng

như cô xử lý việc chuyển nhượng cổ phần công ty này cũng trải qua một

khoảng thời gian đắn đo suy nghĩ. Cuối cùng quyết định đem cổ phần công

ty chuyển cho u Dương Tịch, có lẽ tình yêu là ma túy đối với một người

lý trí, nhưng là cô lại cam nguyện bị nghiện loại ma tuý này, cô quá yêu Tịch, yêu đến muốn đem tất cả của chính mình giao cho hắn, coi như

là..... Tánh mạng! Huống chi đây chỉ là tiền tài ngoài thân mà thôi?

Ký xong xuôi mọi giấy tờ.

Tầm Thiên Hoan rốt cục thở ra một hơi, đáy lòng cảm thấy nhẹ hẫng như vừa

mới gỡ bỏ một tảng đá nặng nề, rất nhẹ nhàng rất nhẹ nhàng, nét mặt của

cô như trút được gánh nặng, cười đến mí mắt đều cong cong, sắc mặt hồng

nhuận, trên môi tràn ngập vui vẻ, thanh thúy thanh âm, nhìn u Dương

Tịch, nói: “Oa, cuối cùng đem cái phiền toái này đẩy hết cho anh rồi!”

u Dương Tịch bất đắc dĩ xoa xoa đầu cô: “Thật là một nha đầu ngốc.”

Tầm Thiên Hoan giả bộ không vui: “Từ nay về sau không cho phép gọi em là nha đầu ngốc!”

u Dương Tịch nói: “Rõ ràng rất ngốc sao còn không thừa nhận.”

“Xấu Tịch! Đại phôi đản!”

“Anh nào có xấu?”

Tầm Thiên Hoan dùng giọng điệu của u Dương Tịch trả lời: “Rõ ràng rất xấu sao còn không thừa nhận.”

“Vậy phải làm sao bây giờ?” u Dương Tịch than thở: “Anh rất xấu sao lại giao cổ phần công ty vào tay anh, có hối hận không?”

“Tịch, đừng nói nhảm,” Tầm Thiên Hoan nói: “Hiện tại cổ phần công ty đã là của anh, mặc cho anh muốn xử lý thế nào đều được, bất quá......”

“Cái gì?”

Tầm Thiên Hoan lời nói xoay chuyển: “Nếu anh dám đem số tiền này nuôi người phụ nữ khác ở bên ngoài, như vậy...... anh nhất định phải chết!”

“Không dám, không dám, tuyệt đối không dám!”

Nhìn vẻ mặt thành thật của hắn, Tầm Thiên Hoan không khỏi cười ra tiếng:

“Không được khẩu thị tâm phi a, nếu không em sẽ không bỏ qua cho anh!”

u Dương Tịch nhích thân thể lại gần, nói: “Đương nhiên không cần phải thả, hai chúng ta, ai cũng đừng buông tha ai......”

Tầm Thiên Hoan vươn tới sát mặt u Dương Tịch, nhẹ nhàng hôn, nói: “Một lời đã định.”

Ánh mặt trời rất sáng lạn, không khí tươi mát thư sướng, gió nhẹ lướt qua, nét mặt tươi cười lên.

Giống như tất cả, cũng như này mỹ hảo.

... ...... ...... ...... ...... ........

Bao nhiêu ngọt ngào, bao nhiêu hạnh phút giờ phút này, nếu như có thể kéo

dài mãi, Tầm Thiên Hoan thề, cho dù giảm bớt tuổi thọ của cô, cô cũng

cam nguyện, chỉ cần có thể mỗi ngày cùng Tịch sống chung......

Nhưng mà khoảng thời gian hạnh phúc của đời người thường trôi qua rất nhanh,

đối với cô cũng vậy, những ngày tháng hạnh phúc của hai người cứ như vậy từng ngày từng giờ trôi đi......

Mỗi ngày, khi đến buổi trưa u Dương Tịch có thói quen rời khỏi nhà, còn Tầm Thiên Hoan đi ra ngoài mua thức ăn.

u Dương Tịch đi ra ngoài làm cái gì, u Dương Tịch cũng không nói, Tầm

Thiên Hoan cũng không hỏi đến, hai người sống ăn ý rất tốt.

Nhưng hôm nay, trước khi u Dương Tịch rời đi, Tầm Thiên Hoan lại vô tình hỏi: “Hôm nay anh đi đâu?”

u Dương Tịch không chút nào giấu diếm: “Đi nhà hàng Kha Tinh, cùng một vị khách bàn việc làm ăn.”

Tầm Thiên Hoan không mảy may nghi ngờ: “Vậy anh đi sớm về sớm.”

u Dương Tịch nhìn cô mỉm cười: “Anh biết.”

u Dương Tịch đi rồi Tầm Thiên Hoan quét dọn vệ sinh nhà cửa xong cũng đi ra ngoài mua món ăn.

Đi lang thang trong siêu thị, có quá nhiều món ăn đến hoa mắt khiến Tầm

Thiên Hoan thật lâu cũng không biết mua cái gì mới tốt, cuối cùng sau

một giờ đồng hồ cô mới chọn được vài món và tính tiền, Tầm Thiên Hoan

xách một gói to đi ra khỏi siêu thị, quay trở về nhà.

Trên đường

đi theo thói quen cô nhìn ngắm mọi thứ xung quanh, ánh mắt cô vô tình

nhìn thấy một người đàn ông, Tầm Thiên Hoan không cách nào rời mắt khỏi

người đó!

Người này đúng là n Kh