m lần bảy lượt nhấn
mạnh mà nói với Mạch Nhiên, làm một diễn viên, cho dù là lâm đến bước
đường cùng cũng ngàn vạn lần không được trước màn ảnh mà thoát y, không
thì đời này rất khó rửa sạch thanh danh!
Trong tình huống như vậy, Mạch Nhiên cứ nghĩ đến cảnh quay ngày mai là lại cảm thấy căng thẳng không ngủ được.
Kết quả sau một đêm mất ngủ là ngày hôm sau Mạch Nhiên tâm tình vô cùng
không tốt, hai mắt như gấu trúc, nhân viên hóa trang nhìn Mạch Nhiên lắc đầu!
“Mạch Nhiên, cô gần đây rất mệt mỏi sao?”
Mạch Nhiên rất
muốn nói cho cô ta, cô là không phải vì mệt, mà là quá căng thẳng trước
cảnh quay kia! Thế nhưng lại sợ cô ta cười cô nhiều tuổi rồi còn giả
ngây ngô, cho nên Mạch Nhiên đành yên lặng gật đầu.
“Vậy đợi quay xong phim, bảo bạn trai cô tẩm bổ!” Cô ta vẻ mặt cười ác ý mà nói.
Bạn trai? Ai? Thẩm Lâm Kỳ sao?
Mạch Nhiên không khỏi rùng mình, cười khổ hai tiếng, trong lòng nghĩ chỉ cần không thấy mặt Thẩm Lâm Kỳ đối với cô đã tốt lắm rồi, cô sẽ không cảm
thấy mệt
Nhưng mà người ta nói mã lặc cách vách quả đúng là không
sai, sợ cái gì lập tức gặp cái đó, ngay lúc Mạch Nhiên vẫn còn đang hồi
hộp trước cảnh diễn thì Thẩm Lâm Kỳ tới.
Mạch Nhiên điều chỉnh tâm
tình rồi đứng dậy, đạo diễn Tôn còn ở bên kia nói giỡn: “Mạch Nhiên à,
bạn trai cô xem ra rất lo lắng cho cô, lát nữa cũng đừng quá nhập tâm,
nếu không khiến người ta ghen cũng không tốt!”
Mọi người chung quanh đều ha ha mà cười Mạch Nhiên, cô phẫn uất hận không thể tìm cái lỗ mà chui xuống
Mạch Nhiên đi đến chỗ Thẩm Lâm Kỳ,kéo anh sang một bên nói:”Anh tới làm gì?”
Thẩm Lâm Kỳ đang đeo kính râm, khóe mắt bị thương vẫn còn chưa lành hẳn,
nhưng biểu cảm rất bình tĩnh, anh nói: “Đương nhiên đến là để xem em
diễn!”
Mạch Nhiên nói: “Có gì hay đâu mà xem, anh mau về đi, nếu không em sẽ căng thẳng!”
Cách một lớp kính râm, Mạch Nhiên nhìn không rõ ánh mắt anh lúc này, chỉ nghe anh hỏi: “Em cũng biết căng thẳng?”
Đây không phải nói nhảm sao? Cảnh quay trên giường đó! Bằng không anh thử
diễn mà xem, cô hồi hộp đến độ không thể khống chế được đại tiểu tiện
đây này. Mạch Nhiên căm giận chừng mắt anh, sau đó liền nghe thấy đạo
diễn gọi cô và Khải Kỳ đến, bắt đầu diễn rồi!
“Em đi đây!” Mạch Nhiên vội vã rời đi. Lúc cô chạy đến bên chiếc giường, mắt liếc tới phía Kiều Minh Dương đang đứng gần đó, hắn đang nhìn cô, trừng trừng mắt mà nhìn.
Chẳng hiểu sao, Mạch Nhiên có cảm giác mình đang bị theo dõi.
Mạch Nhiên cùng Khải Kỳ cũng không thân, lúc trước lại còn nghe hai cô trợ
lý thảo luận về hắn như vậy, chính là tính tình hắn còn cáu kỉnh khó ưa
hơn cả như người ta đồn đại, đến trường quay thường xuyên muộn, đối với
trợ lý hô to gọi nhỏ, cũng không chú tâm đến phản ứng của đồng nghiệp,
nói chung hắn ta là một kẻ không thể nào mà ở chung được.
Đương nhiên Mạch Nhiên đã đóng phim được vài năm rồi, diễn viên kiểu gì cũng đã
từng gặp qua cho nên cũng không cảm thấy ngạc nhiên, chỉ một lòng nghĩ
muốn nhanh chóng quay cho xong, càng ít NG càng tốt, khỏi khiến cho tất
cả mọi người phải xấu hổ.
Có lẽ ông trời cũng cảm nhận được nguyện vọng lớn lao của Mạch Nhiên, lúc quay chính thức tiến hành rất thuận lợi.
Dựa theo nội dung kịch bản, Tiêu Nam bởi vì bị người nhà phản đối cho nên
buộc lòng phải từ bỏ tình yêu với âm nhạc. Thế nhưng trong lòng cô rất
tiếc nuối. Một lần giữa đêm khuya mưa gió cô một mình lén chạy tới tầng
hầm bí mật nơi bọn họ cùng nhau tập luyện, muốn nhớ tới khoảng thời gian cả nhóm đã từng ở đây vì khát vọng của mình.
Thế nhưng cô không ngờ
Phương Húc cũng đang ở đó. Hai người gặp nhau tại nơi mà bọn họ đã cùng
nhau phấn đấu, rõ ràng là mới chỉ xa nhau có mấy tháng nhưng lại có cảm
giác như mấy đời rồi không gặp nhau.
Một cảnh qua đi, hình ảnh trong đầu lại hiện lên, Tiêu Nam cố nén nội tâm đang kích động, bình tĩnh mà nói: “Là anh sao?”
“Là anh!” Phương Húc bước từng bước đi vào, ánh mắt nhìn thẳng Tiêu Nam.
“Đã lâu không gặp!”
“Ừm”
“Bên ngoài trời mưa, em vừa vặn đi ngang qua nên ghé lại một chút!”
“Anh cũng vậy!”
“Vậy em…em về đây.”
“Được”
Cuộc đối thoại không mặn không nhạt của bọn họ kết thúc, Tiêu Nam xoay người theo quán tính mà cắn cắn môi, hướng cửa trước đi đến.
“Tiêu Nam!”Phương Húc bỗng nhiên gọi cô lại, giống như vô số lần hắn đã gọi cô.
Trong nháy mắt, Tiêu Nam nước mắt như mưa rơi xuống, cảm xúc nhất thời trút
hết ra, cô quay người chạy về phía hắn, hai người gắt gao ôm chặt nhau,
như phát điên mà ôm hôn nhau…
Mạch Nhiên một mực tự cho bản thân thả
lỏng, đây là đóng phim, đây là đóng phim, phải bình tĩnh, ngàn vạn lần
phải bình tĩnh! Nhưng mà, đến lúc Khải Kỳ bắt đầu đưa tay lên ngực cô,
cô rốt cuộc bình tĩnh không nổi.
Mạch Nhiên gần như xác định, hắn ta
là nhân cơ hội mà được lợi món hời từ cô. Mạch Nhiên đã từng nghe qua
không ít nữ minh tinh bởi vì diễn cảnh thân thiết mà bị người ta khiếm
nhã, nghe những tin đồn đó, cô vẫn cảm thấy rất xa xôi với mình, hôm nay tự mình kiểm chứng mới cảm thấy hết sức ghê tởm.
Loại cảm giác này
rất khó dùng lời nói mà hình dung hết
