cầm cái
ghế, nhìn thấy Mạch Nhiên, hắn kêu gào uy hiếp cô quay lại.
Mạch Nhiên tuyệt vọng nhắm mắt lại, lúc mở ra hắn ta đã ngã xuống.
Thẩm Lâm Kỳ thu hồi nắm tay, ánh mắt hướng về phía Mạch Nhiên, anh có đôi
mắt sâu thẳm như bảo thạch, khóe miệng lạnh lùng nghiêm nghị, cùng với
thân thể cao lớn. Trong khi đó Mạch Nhiên cả người đầy máu, quần áo tả
tơi, tạo nên một sự đối nghịch.
Lúc ấy, Mạch Nhiên nghĩ mình đã gặp thiên thần.
Ba năm qua, mặc dù ấn tượng đầu tiên về Thẩm Lâm Kỳ trong lòng Mạch Nhiên
từ lâu đã hoàn toàn thay đổi, thế nhưng sâu trong tâm trí cô, cô kỳ thực cho rằng anh sẽ giúp đỡ cô. Mặc kệ giữa cô và anh trong lúc đó có bao
nhiêu ngăn cách, mặc kệ anh có bao nhiêu tàn ác, bao nhiêu ích kỷ, bao
nhiêu suy nghĩ cho cô, cô vẫn thủy chung tin tưởng, anh nhất định sẽ
giúp cô.
Thế nhưng Mạch Nhiên phát hiện ra cô đã sai rồi.
Lần đó
quay cảnh cuối, Thẩm Lâm Kỳ chỉ đứng một bên nhìn. Mạch Nhiên không tin
ngay cả đến Kiều Minh Dương là người ngoài còn nhìn ra sự tình, mà Thẩm
Lâm Kỳ lại nhìn không ra! Anh không có như ba năm trước thay cô động
thủ, mà anh chỉ đứng đó, thờ ơ.
Mấy ngày nay Mạch Nhiên một mực nghĩ, có thể thật là do chính mình quá sức tự tin. Giữa hai người vốn dĩ
không có tồn tại hứa hẹn rằng người này phải vì người kia mà làm cái gì, tất cả chẳng qua chỉ là giao kèo mà thôi.
Trong lòng Mạch Nhiên bỗng có cảm giác mất mát khó hiểu, thật giống như một con chó nhỏ bị ông chủ gian ác giam giữ thật lâu, rồi đột ngột bị vứt bỏ…
Gâu! Gâu!…
Dưới lầu vang lên hai tiếng chó sủa kéo Mạch Nhiên về hiện thực. Mạch Nhiên vung tay tự tát vào mặt mình hai cái.
Aaa…. phủi phủi cái mồm! Cô mới không phải là tiểu cẩu, cô là tự mình cố
gắng, dám yêu dám hận, là một phụ nữ thời đại mới đích thực, Thẩm Lâm Kỳ mưu tính cái gì? Anh ngay cả dạy bảo cho tốt Tiểu dưa chuột kia của
mình cũng làm không nổi, Tiểu dưa chuột thấy xe anh từ xa tiến đến, còn
có thể kêu lên hai tiếng!
Gâu! Gâu!
Tiểu dưa chuột lại sủa thêm hai tiếng nữa, sau đó có một chiếc xe dừng ở dưới lầu, một thân ảnh quen thuộc từ trên xe bước
xuống, đi thẳng lên lầu, gõ cửa phòng Mạch Nhiên.
Mạch Nhiên xoạch
một cái khóa trái cửa phòng. “Xuống địa ngục đi! Hôm nay lão nương không muốn thấy mặt ngươi!” Mạch Nhiên trong lòng thầm ai oán.
Ngoài cửa vang lên giọng nói của Thẩm Lâm Kỳ: “Mau mở cửa, anh biết em có ở trong đó!”
Mạch Nhiên nói: “Xin anh về đi, em hôm nay tâm tình không tốt, không muốn gặp ai cả.” Đặc biệt là anh!
Ngoài cửa im lặng một hồi, sau đó tiếng Thẩm Lâm Kỳ lần thứ hai vang lên, vẫn là hai chữ: “Mở cửa!”
Mạch Nhiên nhất thời nổi giận: “Sao anh phiền phức vậy, em nói em không muốn gặp ai, anh mau trở về đi!”
“Em đang giận anh?” Thẩm Lâm Kỳ ngoài cửa hỏi.
Lời này không phải rất nhảm nhí sao? Mạch Nhiên hiện đang tức giận đến mức
chỉ muốn lao bổ vào trong bếp xách dao ra: “Anh còn dám tới?” Mạch Nhiên cười nhạt một tiếng, nửa nạc nửa mỡ mà nói: “Em nào dám giận ngài Thẩm
tổng chứ?”
“Vậy mau mở cửa ra!”
“Như vậy không tốt lắm đâu” Mạch
Nhiên nói “Anh xem chúng ta cũng không có quan hệ gì, hơn nữa nửa đêm
rồi, anh là đàn ông lại vào trong phòng em, như vậy thật khiến người ta
cảm thấy không tốt? Anh không muốn lấy vợ, nhưng em vẫn còn muốn xuất
giá. Thẩm tổng anh nếu có chuyện gì hãy để ngày mai tới công ty nói với
em là được, nếu thực sự gấp có thể nói qua điện thoại, không cần phải
đích thân đến gặp thế này, rất phiền phức. Có điều em vẫn muốn đề nghị
anh gửi tin nhắn là tốt nhất, em nói chuyện cùng anh rất mệt người! Em
sợ nói hai câu rồi không biết nói cái gì.”
Nói hết một hơi, Mạch
Nhiên cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng, thế nhưng cũng không
khỏi cảm thấy thấp thỏm, không biết Thẩm Lâm Kỳ sẽ phản ứng thế nào.
Thật lâu sau, ngoài cửa cũng không còn nghe thấy tiếng Thẩm Lâm Kỳ nữa,
nhưng một lúc sau, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, xa dần xa dần,
cuối cùng biến mất.
Gâu gâu! Gâu gâu! Con chó nhỏ bỗng nhiên không an phận mà kêu lên mấy tiếng.
“Không được kêu!” Mạch Nhiên huých vào ngực nó “Còn kêu nữa tao lột da mày!”
ư..ử…Tiểu dưa chuột nức nở, rốt cuộc không có sủa.
Mạch Nhiên nghĩ, hôm nay có lẽ sẽ lại mất ngủ.
~~~~~~
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Thẩm công tử thật sự cứ như vậy mà đi
sao? Không được, ta còn chưa có ngược hắn !!! ╮(╯▽╰)╭Hôm nay ta ở quán
thịt nướng nhìn thấy một con chó nhỏ, vô cùng đáng thương, chủ nhân ở
trên lầu ăn thịt nướng, còn nó ngồi ngoài cửa hàng nhìn người ta đi vào
đi ra, không dám tiến vào. Ánh mắt ủy khuất như ngập nước ánh mắt không
ngừng trông mong, đáng thương muốn chết! Ta tính khiến cho Thẩm công tử
thể nghiệm một chút cái cảm giác mất hồn mất vía này ╮(╯▽╰)╭
Mạch Nhiên quả nhiên mất ngủ. Một mình nằm trên giường lớn nhìn chằm
chằm trần nhà, đờ người ra, trong đầu kêu loạn địa không biết đang suy
nghĩ cái gì, trước mắt hiện lên Thẩm Lâm Kỳ ngày đó đứng một bên, thờ ơ
lạnh nhạt, trong ngực Mạch Nhiên khó chịu đến cực điểm.
Để trút
hết bực dọc trong lòng, Mạch Nhiên nửa đêm dậy chơi game, mang chiếc m
